Chương 240:
Lạc Long đứng dậy, cả người hắn bay vút lên thiên không, thần thức cũng được thả ra bắt đầu tìm kiếm khí tức của sinh linh xung quanh. Tốc độ của hắn cực kỳ nhanh nhờ một loại bí pháp phi hành sử dụng linh hồn lực. Thảo nguyên nơi mà Lạc Long đáp xuống cực kỳ rộng lớn, hắn phi hành trên không gần một canh giờ vẫn chưa đi hết nó, bay thêm một khoảng thời gian nữa thì hắn mới phát hiện ra một vài người, có điều những người kia đều chỉ là luyện thể cảnh, khẳng định không thể cho hắn bao nhiêu tình báo.
-Vút!
Trong một giây phút thất thần đột nhiên Lạc Long bị một mũi tên bắn trúng, cũng may hắn kịp phản xạ nên mũi tên kia chỉ trượt qua mặt hắn, lưu lại một vệt máu rất nhỏ mà thôi. Lạc Long giật mình, thân thể đang phi hành tốc độ cao cũng dừng lại, ánh mắt hắn đảo quanh bốn phía tìm kẻ vừa mới bắn một tiễn kia. Nơi này là thảo nguyên rộng lớn, cũng vô cùng trống trải, chỉ cần quét mắt là có thể thấy gần như hết thảy mọi vật. Có điều hắn cũng không có phát hiện ra bất kỳ ai trong tầm mắt, thần thức quét quanh cũng không cảm nhận được bất cứ điểm gì bất thường. Đúng lúc này thì một mũi tên nữa lại xé gió lao tới, Lạc Long vốn đang cảnh giác liền giơ tay tinh chuẩn bắt lấy mũi tên kia, dựa theo hướng bay của nó nên hắn đã đoán được vị trí của người công kích. Bàn chân của hắn nâng lên cao rồi đạp xuống, công kích biến thành cước bắn thẳng về một nơi trên mặt đất.
-Thiên Hùng Đạp!
Cước ấn to lớn đập lên mặt đất tạo thành tiếng nổ ầm vang, mặt đất bị đánh ra một cái hố sâu đến mấy mét, từ trong đó có một bóng người chật vật chạy ra. Kẻ này nửa thân trên là một nam tử nhân loại nhưng bên dưới lại là hình rắn, khí tức mà hắn tỏa ra là ngũ tuyền cảnh, lại pha tạp thêm một chút khí tức của yêu thú.
-Xà nhân tộc sao? Ngươi là ai?
Nam tử kia lúc này mặt mũi tái mét, cái đuôi dài ngoằng của hắn uốn éo đưa theo thân thể chạy về một hướng.
-Khốn kiếp, kẻ này sao lại mạnh như vậy?
Vừa chạy hắn vừa kêu khổ trong lòng, lấy thực lực ngũ tuyền cảnh của hắn cũng có thể coi là cao thủ, không nghĩ tới tại nơi hoang sơn dã lĩnh này lại gặp phải một tên có thực lực khủng bố đến mức có thể bắt lấy tiễn kích của hắn bằng tay không. Lạc Long đen mặt lại, đối phương vô duyên vô cớ tấn công hắn rồi lại lập tức bỏ chạy, một đạo phân hồn từ trong người hắn bay ra ngoài, linh hồn lực hóa thành một bàn tay hỏa diễm gào thét lao tới nam tử xà nhân tộc kia.
-Bộp!
Hỏa Khống Thủ của hắn dùng tốc độ cực nhanh tóm gọn lấy thân thể kẻ kia rồi kéo đối phương lại về phía hắn.
-A a a!
Nam tử kia bị bắt lấy thì kêu rên không ngừng, sắc mặt vô cùng thống khổ. Hỏa Khống Thủ của Lạc Long cường đại vô cùng, vừa mới chạm vào thân thể hắn thì liền đốt cháy vảy rắn trên người hắn, da thịt của hắn cũng bị đốt tới mức khét lẹt, bản thân hắn cũng vì không nhịn nổi đau đớn nên mới kêu thảm tới như vậy. Lạc Long không nói không rằng trực tiếp đánh ngất nam tử này, linh hồn lực cường đại của hắn tràn vào thức hải của đối phương trực tiếp sử dụng sưu hồn thuật. Tên này đối với hắn cũng không có thâm cừu đại hận gì, chỉ là lén bắn hắn hai mũi tên mà thôi, do đó hắn vẫn dùng biện pháp sưu hồn không thương tổn tới đối phương. Ký ức của nam tử này nhanh chóng bị Lạc Long đọc được, theo đó thì tên này gọi là Nguyên Hoan, là đà chủ của một phân đà thuộc xà nhân tộc. Dựa vào ký ức của hắn thì Lạc Long cũng biết được nơi này đúng thực là Vân Phong quốc, cũng biết được vị trí nơi này là ở đâu và biết hướng đi tới vị trí tới trận pháp không gian thông tới chủ thế giới. Đang lúc hắn định dừng lại thì lại có thêm một luồng ký ức để hắn cảm thấy cực kỳ hứng thú. Tên Nguyên Hoan này là thủ hạ thân tín của tộc trưởng xà nhân tộc, nữ vương Nhan Phi, càng đáng chú ý hơn là nàng này lại có quan hệ mập mờ với một người mà hắn biết, Nhân Trung Long.
Hiện tại xà nhân tộc đang gặp phải rắc rối lớn, thân là bằng hữu của Nhân Trung Long nên Lạc Long không thể nào quay trở về Văn Lang đế quốc ngay lập tức được. Để Nguyên Hoan nằm bất tỉnh ở một bên, Lạc Long lấy một cỗ thi thể từ trong không gian trữ vật, cùng với đó là một đống tài liệu luyện khí bắt đầu luyện chế khôi lỗi. Cỗ thi thể này là của một tên yêu soái ở tiểu thế giới dược viên kia, vì tên này nhất quyết không chịu thần phục Lạc Long, hơn nữa còn kích động những kẻ khác chống đối hắn nên hắn đành phải hạ sát thủ với đối phương, thật không nghĩ tới ngay khi hắn vừa ra khỏi tiểu thế giới kia liền có chỗ dùng tới. Sau một canh giờ, cỗ thi thể kia được Lạc Long tôi luyện cùng với nhiều loại tài liệu khác nhau đã trở thành một khôi lỗi cường đại ngang ngửa với cường giả ngũ hải cảnh, kết hợp với linh hồn của Lạc Long thì thậm chí còn có thể đánh ngang tay với cường giả lục hải cảnh. Lạc Long để cho ba đạo phân hồn cùng dung nhập vào khôi lỗi kia, điều khiển nó bay về phía có trận pháp liên thông giữa Vân Phong đế quốc và chủ thế giới, sau đó lại từ chủ thế giới đi tới Văn Lang đế quốc. Quá trình này tương đối hao phí thời gian, cũng may là Lạc Long hắn cũng hiểu rất rõ Vân Phong đế quốc, hắn biết phải sử dụng truyền tống trận pháp của thành trì nào để có thể đi nhanh nhất, tuy nhiên quá trình này không có dăm bữa nửa tháng thì khẳng định không thể tới nơi được.
Cố Lâm hoang mạc - địa phận của xà nhân tộc, nơi này nằm bên cạnh thảo nguyên mà Lạc Long đáp xuống khi mới tới Vân Phong đế quốc, là một địa phương hoang vu cằn cỗi đến cực điểm, có thể nói là chó ăn đá gà ăn sỏi, ấy là cách nói của phàm nhân mà thôi. Với tu sĩ mà nói thì nơi này dù không có nhiều tài nguyên tu luyện có thể khai thác được nhưng linh khí tự nhiên trong thiên địa lại chứa đựng hai loại thuộc tính thổ hỏa nồng đậm, chất lượng cũng tương đối cao. Xà nhân tộc chọn nơi này là địa bàn vì tộc đàn của bọn họ tương đối thích hợp với linh khí nơi này và một lý do khác chính là bọn họ không phải nhân tộc chính thống nên có xu hướng bị bài xích, phải ở nơi này bo bo giữ mình thì mới không bị các thế lực của nhân tộc nhắm vào.
Giữa sa mạc hoang vu lại mọc lên một tòa thành trì nguy nga, bao vây một khu vực trải dài đến cả trăm dặm. Thành trì này có tên là Xà Nhân thành, tên gọi cũng như ý nghĩa, là đại bản doanh của xà nhân tộc tại Vân Phong đế quốc. Vách tường của Xà Nhân thành được làm từ một loại hắc thiết, độ cứng của nó cực kỳ cao, võ giả khí động cảnh có dùng hết sức cũng đừng hòng đánh ra được một vết xước trên đó. Lúc này Lạc Long đang đứng trước cửa thành, cũng dẫn theo cả Nguyên Hoan, một mình đối diện với hơn hai mươi tên cao thủ khí tuyền cảnh của xà nhân tộc. Những tên kia nhìn vào hắn với ánh mắt phẫn nộ cùng với cảnh giác, một tên nam tử trẻ tuổi lớn tiếng chất vấn:
-Ngươi rốt cuộc có mục đích gì? Nếu không thả Nguyên Hoan ra thì ngày hôm nay ngươi đừng hòng an toàn ra khỏi đây.
Lạc Long cười khổ đáp:
-Ta hoàn toàn tới là để giúp đỡ xà nhân tộc mà, tại sao các ngươi không tin chứ? Cứ thử hỏi vị huynh đệ mà xem.
Nói rồi hắn quay qua nhìn Nguyên Hoan, đối phương vẫn mang một bộ mặt oán hận khiến cho hắn cũng thúc thủ vô sách. Chuyện là hắn nói với Nguyên Hoan rằng bản thân có quan hệ với Nhân Trung Long, cũng muốn giúp đỡ xà nhân tộc, hy vọng đối phương sẽ giới thiệu hắn với người trong tộc nhưng nói gì thì đối phương vẫn mang đầy địch ý với hắn. Lạc Long lắc đầu ngán ngẩm nói với Nguyên Hoan:
-Không phải chỉ là đốt mấy tấm vảy rắn của ngươi thôi sao? Nếu như trước đó ngươi không tập kích ta thì ta cũng đâu có làm vậy chứ, đây gọi là không đánh không quen biết.
Nói tới vảy rắn thì Nguyên Hoan liền cảm thấy đau nhức, mặc dù Lạc Long chỉ nén giận sử dụng một chiêu Hỏa Khống Thủ nhưng cũng khiến hắn phải chịu thương tổn nặng nề, do đó cho dù đối phương có cố gắng giảng hòa như thế nào thì hắn cũng nhất quyết không thỏa hiệp. Thấy đối phương không cho mình thể diện, sắc mặt của Lạc Long trầm xuống, hắn lãnh lệ nói:
-Hừ, ta đã hạ mình giảng hòa với ngươi rồi, không ngờ ngươi còn không biết điều như vậy.
Hắn lại quay qua nhìn hơn hai mươi tên cường giả của xà nhân tộc, cố ý đè nén chân khí khiến cho giọng nói của hắn truyền đi khắp xà nhân thành:
-Bản tông chủ niệm tình nữ vương của các ngươi có quan hệ với Nhân Trung Long, thấy xà nhân tộc các ngươi đang trong tình thế khó khăn nên mới muốn tới giúp, nếu như các ngươi còn không nói lý lẽ như vậy thì coi chừng bản tông chủ sẽ san bằng cái ổ rắn này của các ngươi.
Thanh âm của hắn rền vang khắp cả một vùng trời, cư dân trong Xà Nhân thành có tu vi không đủ thì ai nấy đều cảm thấy đầu váng mắt hoa, những kẻ có đủ thực lực kháng cự với âm thanh này thì kẻ nào kẻ nấy đều giận tím mặt, chỉ trong thoáng chốc mà cửa thành lại có thêm mấy chục tên xà nhân thực lực từ khí động cảnh tới khí tuyền cảnh, tất cả đều mang dáng vẻ hung thần ác sát. Một tên trong đó dùng giọng điệu đầy sát khí nói:
-Tiểu tử, khôn hồn thì mau thả Nguyên Hoan ra, chúng ta có thể cho ngươi được toàn thây, bằng không thì đến lúc bắt được ngươi lão tử sẽ cho ngươi nếm trải hết thống khổ nhân gian.











