Chương 25: An Tử Yến không phù hợp với công việc
Mạch Đinh vẫn nghĩ việc thăng chức của An Tử Yến không chỉ đơn giản như lời hắn nói, nhưng cậu không hỏi thêm gì nữa. Cũng đâu quản được hắn. Hắn quản được cậu mới là quan trọng. Cậu thấp thỏm lo âu cả ngày trời. Nhìn tới nhìn lui sơ yếu lý lịch của bản thân, vẫn là không yên lòng. Dù viết lách rất chuyên nghiệp nhưng nếu yêu cầu xem bằng tốt nghiệp thì… Cậu bất an hỏi An Tử Yến. Câu này cậu đã hỏi hắn hơn bốn mươi lần rồi. Cậu còn có thể nhìn thấy sát khí trong mắt An Tử Yến nữa.
“Bằng tốt nghiệp có ghi lớp… có được không…”
“Chúng ta vào cách nhau một tháng. Công ty lại nhiều người như vậy. Ngay cả trong hồ sơ cũng không có cái mục lớp học vớ vẫn đó. Hơn nữa không ai rãnh rỗi mà đi nhớ lớp với trường của từng người đâu. Nhiều nhất thì cũng lướt qua em rồi nghĩ rằng con người này thật bình thường. Ai đặc biệt chú ý đến em làm gì?”
“Anh trả lời câu hỏi gì, không đả kích em thì sẽ thấy không thoải mái à?”
“Ờ”.
“Anh…”.
“Đừng làm phiền anh, đây là câu hỏi cuối”.
“Nhưng nếu bị phát hiện…”.
“Chuyện không liên quan đến anh”.
“Đừng vô tình vậy chứ!”
—-
Cuối cùng thì ngày phỏng vấn cũng đến. Mạch Đinh đứng trước gương luôn cảm thấy toàn thân cậu đều có vấn đề. Từ tóc tai cho đến quần áo đều kì quái. Nếu như bị người khác biết cậu dùng mối quan hệ, đi vào từ cửa sau thì An Tử Yến có thể liên lụy mà bị sa thải hay không? Không được. Càng nghĩ càng rối. Mạch Đinh bắt đầu loạn cả lên. Mất một lúc lâu mới sửa xong tóc tai. Nhìn như cậu đã làm chuyện phạm pháp.
“Em sợ sẽ có chuyện xảy ra a”. Cậu bày tỏ sự lo lắng trước An Tử Yến đang rất bình thản như không có chuyện gì xảy ra, chuẩn bị ra khỏi nhà.
“Bị phát hiện thì cùng lắm em mất thể diện thôi. Anh chắc là sẽ không thừa nhận có quan hệ gì với em đâu”.
“Anh cũng an ủi em quá nhỉ! Tính toán đến cả việc bị bại lộ rồi để một mình em làm bia đỡ đạn à?”
“Đừng đến trễ”. An Tử Yến dứt lời thì đóng cửa lại. Bị An Tử Yến nói như vậy, Mạch Đinh chỉ cười trừ trong bụng. Sáng nay phải nói là cậu rất vất vả mới lôi được An Tử Yến rời giường. Cậu còn cảm thấy công việc sau này của cậu sẽ thoát khỏi kiếp nạn này. Kết quả số phận của cậu đã định như vậy rồi.
Mạch Đinh không biết cậu đã đến công ty như thế nào. Tiến vào bên trong, cậu bị quy mô của công ty làm cho kinh hãi. Mọi người đều mặc vest với gương mặt nghiêm trọng không ngừng lướt qua người Mạch Đinh. Dường như chỉ cần họ dừng bước thì sẽ điện giật gì đó. Vừa mới vào công ty không có thẻ nhân viên nên bị bảo vệ chặn lại. Cậu xém chút co chân bỏ chạy. Cậu bị chen bẹp dí trong thang máy. Đến cả thở cậu cũng không dám thở mạnh. So với trẻ con lạc đường cũng không khác là mấy. Mỗi ngày An Tử Yến đều làm ở đây, đi thang máy này a. Không đúng. Bây giờ không được nghĩ mấy thứ vô dùng đó nữa. Hắn cũng có phải là idol gì đâu. Ngày nào cũng ngủ cạnh cậu, cậu cần gì phải vì những chuyện nhỏ bé này mà thấy vui vẻ. Đầu óc đúng là không bình thường a. Mạch Đinh tự chửi mình.
Mạch Đinh được sắp xếp phỏng vấn ở vị trí thứ nhất. Có một nữ nhân viên mang nụ cười chuyên nghiệp đến nói chuyện với Mạch Đinh: “Anh có thể vào trong đợi, lát nữa sẽ có người đến”.
“Vâng, cảm ơn”. Mạch Đinh không sức lực nói lời cảm ơn. Cậu vào trong phòng ngồi vào ghế nghiêm chỉnh. Cậu không ngừng bấu vào quần, hai đầu gối cậu run rẩy. Không ổn. Nhất định chuyện không thành. Cậu sắp thở không nổi nữa rồi. Cậu nhớ lại lần đầu tiên đến gặp ông nội An, vì quá lo lắng mà cậu năm lần bảy lượt muốn chạy trốn. Bây giờ chạy còn kịp không đây?
Cậu đang muốn đứng dậy thì cửa phòng mở ra. Có hai người tầm trung niên, mang kính, ăn mặc gọn gàng bước vào. Đầu tiên bọn họ ngồi vào bàn làm việc, lạnh lùng nhìn qua Mạch Đinh. Vẫn còn trống một vị trí nữa. Vài phút sau, người mặc vest sẫm màu xem đồng hồ: “Bộ phận nhân sự đến rồi, bên PR tuyển người sao còn chưa đến?”
PR? An Tử Yến đúng là chọn cái công việc không phù hợp với cậu nhất. Mà bất quá, cũng không có công việc gì hợp với cậu cả.
Có tiếng bước chân từ bên ngoài truyền vào. Mạch Đinh càng nghe càng khủng hoảng, càng lúc càng gần. Cánh cửa được mở ra. Mạch Đinh quay đầu lại, tiếp theo thì hai mắt của cậu như muốn rớt ra ngoài. Nếu như có thể cảnh tượng này còn được cho lên phim không chừng. Ánh mắt của cậu đang giật giật lia lịa. An Tử Yến bước vào hệt như hai người lúc nãy, lạnh lùng lướt mắt nhìn Mạch Đinh. Hoặc chăng là còn lạnh lùng hơn thế nữa. Nếu như trong ngăn kéo bàn ở nhà không có tờ chứng nhận kết hôn thì giờ phút này, Mạch Đinh cảm thấy cậu và An Tử Yến chính là còn xa lạ hơn những người xa lạ. Gớm! Mặc dù không nói nhưng mỗi lần nhìn thấy hắn mặc vest thì đều chỉ thấy những điểm tốt không thể hình dung nổi.
Nhìn thấy An Tá» Yến, hai ngÆ°á»i nghi hoặc: âÃng Thôi Äâu? Luôn là ông ấy phụ trách mà â.
âHôm nay ông ấy không Äược khá»eâ. Hết ngà y lại Äi không khá»e ngà y hôm nay, nhất Äá»nh là bá» An Tá» Yến hạ Äá»c! Hai ngÆ°á»i và o lúc Äầu cÅ©ng không nói gì nữa. An Tá» Yến kéo ghế ra, Äá» táºp há» sÆ¡ lên bà n, cá»i hai nút áo khoác rá»i má»i ngá»i xuá»ng.
NgÆ°á»i mặc vest sẫm mà u xem lý lá»ch của Mạch Äinh, cầm bút, cÅ©ng không ngẩng mặt lên nhìn Mạch Äinh: âTrÆ°á»c tiên, hãy nói ngắn gá»n vá» bản thân cáºu Äiâ.
âTôi⦠tôiâ¦â, Tiêu rá»i. Dạ dà y cáºu co rút. Biá»u hiá»n thế nà y thì Äừng nghÄ© Äến viá»c và o công ty Äi. Lại còn bá» pháºn PR. Không có hy vá»ng, nhất Äá»nh là không có hy vá»ng. Lúc nà y, An Tá» Yến cÅ©ng ÄÆ°a há» sÆ¡ lên. Mạch Äinh phát hiá»n á» phÃa sau có mấy chữ lá»n. ChÃnh là uy hiếp má»t cách trắng trợn: âCòn run, ta ngoà i anh Äè em. Chú ý: Äây không phải nói Äùa.â
Ấu trÄ©!!! Äá» khá»n!!! Ma quá»·!!! Chá»i thì chá»i. Uy hiếp có tác dụng gì? Nếu nhÆ° cáºu không khá»ng chế Äược sá»± lo lắng thì chÃnh là Äá»ng ý Äá» An Tá» Yến Äè luôn á» bên ngoà i. Chuyá»n tá»t nhÆ° thế, cáºu nghÄ© cÅ©ng không muá»n nghÄ© Äến! Trong lòng mắng chá»i An Tá» Yến má»t tráºn cÅ©ng khiến Mạch Äinh thoải mái hÆ¡n nhiá»u. Cáºu dần tá»nh táo lại, theo nhÆ° những gì Äã táºp trÆ°á»c mà trả lá»i lần lượt các câu há»i. Cho Äến khi có ngÆ°á»i phất tay vá» phÃa cáºu: âÄược rá»i, cáºu hãy vá» Äợi thông báo. Kết quả phá»ng vấn sẽ Äược gá»i Äến mail của cáºu trong ba ngà y nữaâ.
âVângâ. Mạch Äinh cúi ngÆ°á»i lá»ch sá»±, giá»ng nhÆ° thái giám hà nh lá» vá»i Hoà ng thượng rá»i rá»i khá»i phòng. Qua má»t cá»a ải. Cáºu hÃt má»t hÆ¡i tháºt sâu. Dù kết quả có nhÆ° thế nà o thì Ãt nhất, bây giá» cáºu cÅ©ng thoát rá»i. Cáºu lén lút quan sát ngÆ°á»i phá»ng vấn tiếp sau cáºu. Äại khái là tầm ba mÆ°Æ¡i tuá»i, Äiá»n nÆ°á»c Äủ cả. Cứ cho là cáºu thuáºn lợi qua Äược vòng phá»ng vấn thì tá» lá» chá»i cÅ©ng không phải là thấp. Cáºu không khá»i lo lắng. NhÆ°ng cÅ©ng không dám Äứng á» Äây quá lâu.
NgÆ°á»i thứ hai và o phá»ng vấn rá»i khá»i phòng. NgÆ°á»i mặc vest sẫm mà u nói: âNgÆ°á»i nà y cÅ©ng không tá», Äã là m qua công viá»c PR á» công ty khác, trình Äá» há»c vấn cÅ©ng cao. HÆ¡n nữa còn tÃch lÅ©y Äược không Ãt kinh nghiá»mâ. NgÆ°á»i mặc vest Äen Äá»ng ý gáºt Äầu.
âBây giá» bá» pháºn PR của chúng tôi cÅ©ng không thiếu những ngÆ°á»i có kinh nghiá»m. Chúng ta nên bá»i dưỡng những ngÆ°á»i trẻ tuá»i. Thá»±c táºp sinh má»i ra trÆ°á»ng sẽ siêng nÄng, nhiá»t tình và nÄng Äá»ng hÆ¡n. NgÆ°á»i vừa rá»i tôi xem trong lý lá»ch, trong vòng ba nÄm Äã Äá»i hai công ty. HÆ¡n quá ná»a Äã tá»± cho bản thân có trình Äá» há»c vấn cao, muá»n nháºn Äược Äãi ngá» cao. Không hà i lòng thì nghá» viá»c ngay. Äó không phải là ngÆ°á»i bên phÃa bá» pháºn PR chúng tôi cần tìmâ. An Tá» Yến nghiêm túc phân tÃch. Hai ngÆ°á»i kia cÅ©ng gáºt Äầu Äá»ng tình, cho rằng hắn nói rất có lý.
NgÆ°á»i tiếp theo và o phá»ng vấn cÅ©ng không tránh Äược váºn hạn nhÆ° ngÆ°á»i thứ hai. An Tá» Yến luôn có Äủ loại lý do thuyết phục hai ngÆ°á»i cùng phụ trách phá»ng vấn kia.
Mạch Äinh cảm thấy bá» pháºn PR và An Tá» Yến không há» phù hợp vá»i nhau, nhÆ°ng chẳng lẽ cáºu quên rằng Äã bao nhiêu lần cáºu thua tà i Än nói của An Tá» Yến rá»i sao?
â Hết chÆ°Æ¡ng 25 â