Chương 67
Cô nghiêng đầu nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ, do máy bay đang bay lẫn trong những đám mây nên bên ngoài chỉ toàn là một mảng trắng xóa.
Cô cười ngồi ngắm trời xanh một cách thoải mái.
"Đang nhìn cái gì?" Anh không biết đã tỉnh dậy từ lúc nào, âm thanh đầy lười biếng hỏi, "Cảnh vật đẹp sao?"
Tâm trạng của Mạc Duy Uyên hình như rất tốt, không hề để ý đến lời nói của cô. Tay anh nắm lấy eo cô, âm thanh đầy dịu dàng mà nói chuyện.
Thậm chí còn nói luôn cả chuyện cổ tích, "Cuối cùng công chúa Bạch Tuyết cùng với hoàng tử sống hạnh phúc với nhau..."
Là người thừa kế của họ Mạc, anh từ nhỏ đã phải bắt đầu học tập và suy nghĩ như một người trưởng thành. Khi những đứa trẻ khác đang chơi đùa, thì ông nội lại đang dạy anh về tài chính.
Sở dĩ anh biết được những câu chuyện này là vì có một lần giúp đỡ một đứa bé nhỏ qua đường. Đứa nhỏ đó sau khi qua đường thì chạy đến chỗ một cụ già ngồi nghe kể chuyện cổ tích, không biết vì sau mà anh lại nhớ kỹ câu chuyện này.
Anh cũng có chút hối tiếc vì mình không được trải qua thờ thơ ấu như bao đứa trẻ khác, nhưng mà anh chưa từng hối hận. Muốn làm người lãnh đạo, thì phải chịu huấn luyện một cách nghiêm khắc.
Việc này Mộc Tuyết Nhu hoàn toàn không biết. Mà trong lòng Mộc Niên Kiều thì vừa oán vừa chu xót, cô muốn người nó tại vị trí đó chính là cô.
Cô yêu anh, tại sao anh lại không hề yêu cô, anh lại đi cưới người phụ nữ đó. Cô không hiểu.
Khi xuống máy bay, Mạc Duy Uyên đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng như cũ. Còn về người đàn ông kể chuyện cổ tích trên máy bay, hình như chỉ là một ảo giác mà thôi.