Chương 7
11 ma
Thiếu tướng, muốn đi vào sao?" Ra Đằng hải. Lê Sương nghiêm mặt lại, ra lệnh: "Che kín miệng mũi, xuống dưới thăm dò một chút." nàng vừa hạ lệnh, mấy người bộ hạ liền dùng vải bố che kín miệng, La bằng dẫn đầu, đốt đuốc, đầu tiên cẩn thận sai mở cửa hầm, sau đó mới chậm rãi lần mò
Bước xuống từng bậc thang.
Cầu thang dẫn xuống hầm sâu
Ra họ tưởng, tước chung là đào sâu xuống hai tuợng, bên dưới tất đen không một tia sáng, chỉ có mỗi câu đuốc trên tau Ca Đằng đang tỏa chút ánh sáng ít di ua Xung quanh, càng đi xuống màu tanh tươi hôi thối và mùi tử khí càng tầng đặc, cũng mau, bạn hạ đều là những chiến sẽ được tải luyện trên chiến tuờng nên đã quá quen thuộc với màu vụ này rồi.
Rất cuộc cũng đi tới bậc thang cuối cùng, bạn hạ đi vào một căn mật thất dài chừng ba tượng tầng khoảng mười tuợng, mọi người đều kinh hoàng nhìn cảnh tượng vừa hiện ra tuoớc mắt, căn mật thất dưới lòng đất này chính là một ngụ tù được lâu đằng sắt, của địa tao bị phá vỡ, song sắt caº vàng có vẻ như đã bị mãnh thú đập mạnh vào. Viên trong địa dao, máu văng tung tóe khắp nơi hiện đã khô đặc, và trung tử thi đang tuong giai đoạn phân hủy nằm tải tác, trong đó cá tử thi bị xé nát chủ càn
Chứng kiến cảnh tượng khủng khiếp ngau tucớc mắt, không tài nào đoán ra được nơi này có bao nhiêu đã thi thể
Đám người S26 Sương bước vào trang địa dao, Za bằng đang định tiến lên phía trước thì Ze
Sương kéo hắn lại, "Chờ mật chút, bên trong cá tiếng động."
Vừa dứt lời, tại nơi tối tăm u ám ánh cửa không chiếu đến công cá
Bài đôi mắt màu xanh biếc áo lên, xung quanh tang tên tiếng "gà gác nho nhỏ của Caài sát hoang.
SÁnh được tướt qua, ban ho nhìn thấy một đầu sái hoang đang gặm nhấm một vài cẫn thi thể nằm bên ngoài thềm phòng giam, dung
Ca Đằng sâu bên khi nhìn cảnh tượng những con sáo hoang cấu xé nhai ngấu nghiến, hắn muốn nân mia. bolo medienos tương lai dan dio 2ê Sương liếc mắt nhìn đầu sái hoang, nhìn thấu : can sát ta đán nhất chính là con đầu đà, nàng khẽ di chuyển mũi chân, hất cục đá nhả bay vèo về phía đá, văng tung ngay lỗ mũi của ca sát đầu đàn, can sát ấu đau đớn, tu lên mật tuàng rồi cậu đã xoay người chuu vào cái động ở một căn phòng giam khác phóng ta ngoài, những con sát khác cũng nhanh chân tháng thea.
"Cái ca mẹ nó..." Ca Đằng nên thất nên tháo, "Đám sát hoang này không ngửi thấy mùi hôi thất hau sao? Ghất thế mà cũng ăn được." bhấu đầu sát hoang đã bỏ chau, đạt họ tưởng rằng đã không càn sinh vật sống nào trong nhà ngục này nữa, 1004 lúc L
Sương cầm đầu câu đuốc, định đi vào trong phòng giam thì bỗng nhiên có một luồng giá lạnh lẽo thể đến, cuốn theo mùi tanh tươi đổ ập về phía Zº Sương, thân tệ đứng phía sau hô ta, "Chiếu tướng cẩn thận!" kiếm nhanh chóng được uốt tua khải uc, 26 Sương cầm câu đuốc khá khăn lắm mới sai tã được người đang xông đến phía turác. người này tác đen phủ kín mặt, người ngạm dơ dáy tả tơi, khí ae lại mạnh mẽ đến mức kinh hần, "niu của nó, đúng... chính là màu của nó... giười vừa xông đến vừa hét ta, quang nói khàn bàn như một bà lão, ngay lúc L
Sương còn đang ngây người kinh ngạc thù là ta đã vung tau đánh đau câu đuốc trên tay của nàng, câu đuốc đăng tua đập vào trên thanh sắt chắn, sau đó rớt xuống đất Căn Câng Cấe.