Chương 19: Mê cung trùng trùng

Type: Nhược Vy
Tôn Kim Nguyên hơi cau mày lại, đưa tay lên vân vê chiếc cằm không râu, sau một hồi trầm tư bèn nói với chúng tôi: “Dựa vào hai tờ giấy này, ítnhất chúng ta cũng có thể đưa ra được mấy kết luận như sau:


Đầutiên, vào thời nhà Nguyễn, con xén tóc khổng lồ này đã xuất hiện rồi,hơn nữa, ngay từ khi đó, nó đã có kích thước cực lớn. Tất nhiên, suyluận này về cơ bản chỉ là thừa thãi, hơn nữa cũng không có quá nhiều ýnghĩa.


Thứ hai, các cậu xem này, trên cổ con xén tóc khổng lồ này quả thực có một đoạn xích sắt, chắc hẳn nó đã cắn đứt xích sắt rồi chạy trốn ra ngoài. Mà dựa theo ghi chép trên tờ giấy kia thì nó vốn bị trói trước mộ Lương Vương. Như thế, mộ Lương Vương thực sự là có tồn tại,hơn nữa còn cách chỗ chúng ta hiện giờ không quá xa.


Thứ ba, vịLương Vương này là Lương Vương của triều đình nhà Nguyên. Tớ nhớ làtrong Đại Minh khai quốc anh hùng truyện có nói rằng vào năm Hồng Vũ thứ mười lăm, Lam Ngọc và Mộc Anh đã vâng lệnh Hoàng đế Chu Nguyên Chươngđi tấn công thành Côn Minh ở Vân Nam. Nhưng khi đó, Lương Vương đã vơvét toàn bộ vàng bạc kho báu trong thành rồi dẫn quân bỏ đi. Nghe ngườitrong thành nói thì lão đã trốn đến núi La Tàng, song Mộc Anh đã pháingười vào trong núi lùng sục suốt mấy tháng trời mà vẫn chẳng thấy tungtích lão đâu.


Cuối cùng, tờ giấy trắng này được cất giấu ở mộtnơi kín đáo như thế, vậy thì nó tuyệt đối không thể là một tờ giấy trắng bình thường được, chúng ta bây giờ chỉ là chưa phát hiện ra điều cơ mật ẩn bên trong đó mà thôi. Có lẽ đúng như lời Tiên Dao nói, nó là vô tựthiên thư cũng chưa biết chừng, Bây giờ, cậu tạm thời hãy cất nó đi, đến lúc cần dùng tới, chúng ta tự khắc sẽ biết tác dụng của nó là gì thôi.”


Tôi gấp cả hai tờ giấy có chữ và không có chữ kia thật cẩn thận rồi nhétvào trong túi áo, sau đó nói với Tôn Kim Nguyên: “Nghe cậu nói thế, tớcó cảm giác như thắng lợi đang ở ngay trước mắt vậy. Cậu đã nắm chắcđược như thế rồi, vậy tớ cũng không buồn nản nữa. Chờ sau khi vết thương của cậu đỡ hơn, chúng ta có thể tiếp tục xuất phát được rồi.”


available on google playdownload on app store


Tôn Kim Nguyên xua tay đứng dậy, nói: “Khỏi cần, tớ đâu có đi lại bằng tay, chúng ta cứ đi luôn bây giờ cũng được.”


Đời người chính là như vậy, cứ luôn phải từ hành trình này bước sang mộthành trình khác, không cần biết bạn đang vui vẻ hay buồn thương, khôngcần biết bạn đang phấn chấn hay ủ dột, dù gì cũng phải tiến về phíatrước, bởi vì phía trước có mục tiêu mà bạn chưa đạt tới.


Địa đạo trước mặt chúng tôi không có quá nhiều thay đổi, vẫn rộng rãi, lầy lộivà sâu không thấy đáy. Chúng tôi cứ như đang bước đi giữa màn đêm tốimịt, giơ bàn tay ra không thể nhìn thấy năm ngón, ánh đèn chỉ có thể rọi sáng được một khoảng rất gần. Sau khi đi một hồi lâu, chúng tôi pháthiện cảnh vật xung quanh chẳng có gì thay đổi, thế là không khỏi thầmnôn nóng.


Vương Tiên Dao là người không chịu đựng nổi trước tiên, cô nàng làu bàu nói: “Chúng ta còn phải đi bao xa nữa đây? Sao tớ cứ có cảm giác chúng ta đang giậm chân tại chỗ thế nhỉ? Liệu có khi nào nơinày có thứ gì đó cỗ quái đang cản bước chúng ta không?”


Tôi tỏ ýtán đồng: “Tớ cũng có cảm giác như vậy. Còn nhớ lần trước khi đi trongđịa đạo, chúng ta đã gặp phải quỷ đả tường một lần. Kim Nguyên, cậu nghĩ sao?”


Tôn Kim Nguyên nói: “Tớ cũng từng có cảm giác như thế này, nhưng đó là chuyện trong lần đi lật đấu đầu tiên của tớ, về sau đinhiều rồi thì cảm giác này phai nhạt dần. Căn nguyên của việc này kỳthực rất đơn giản, chỉ bởi vì sự tương tự của vật tham chiếu nên conngười ta mới nhầm lẫn về thị giác, thêm vào đó lại phải đi một thời gian dài trong địa đạo không thông gió, nên trong lòng mỗi người đều cảmthấy bức bối. Hai yếu tố này đan xen vào nhau, lại cùng thúc đẩy nhaukhiến cho cảm giác kia càng lúc càng rõ ràng, đến cuối cùng thì làmngười ta suy sụp ý chí, mất hết tinh thần. Thậm chí có người còn vì vậymà lùi bước không đi tiếp nữa.


Kỳ thực, các cậu chỉ cần tỉ mỉquan sát thì sẽ có thể phát hiện ra một số khác biệt nhỏ. Ví như địa đạo này, nó không phải là thẳng tắp đâu, vì được đào trong lòng núi nên khó tránh khỏi gặp phải những tảng đá lớn ngăn đường, lúc này, người đàođịa đạo sẽ phải đào vòng qua đó, vậy nên địa đạo sẽ thoắt thì rẽ trái,thoắt lại rẽ phải, chỉ cần có thể nhìn ra sự khác biệt này là ác cậu sẽdần cảm thấy dễ chịu hơn, không còn sợ hãi như trước nữa.”


ĐượcTôn Kim Nguyên nhắc nhở như vậy, tôi quả thực đã phát hiện ra không ítchỗ khác nhau trên đường đi, chẳng hạn như kích thước, hình dạng của các viên đá rơi trên mặt đất, mức độ thô ráp, vị trí lồi lõm của vách địađạo. Tiền nhân có câu “thực tiễn xuất chân tri*” quả nhiên không saichút nào, tôi đang định khen ngợi Tôn Kim Nguyên vài câu, lại chợt thấycậu ta dừng chân, sau đó ngoảnh đầu nói với chúng tôi: “Đúng là sợ cáigì thì gặp cái đó.” Dứt lời bèn tránh qua một bên, phía trước lập tức lộ ra hai ngã rẽ ở hai bên trái phải, cùng với đoạn đường mà chúng tôiđang đi tạo ra ba góc một trăm hai mươi độ y hệt nhau, nếu lại thêm mộtvòng tròn bao quanh nữa thì rõ là thành biểu tượng của Mercedes-Benzrồi.


*”Thực tiễn xuất chân tri” có nghĩa là có thực tiễn thì mới thật sự hiểu biết.


Những người trộm mộ rất sợ gặp phải tình huống thế này, cũng giống như tôi đã nói trước đó, con người ta sợ nhất là phải lựa chọn, vì chỉ cần sơ sẩymột chút thôi là sẽ có tgeer đẩy bản thân vào tuyệt cảnh, vĩnh viễnkhông ngóc đầu lên được. Còn nhớ trong chuyến đi tới Đại Hạp Cốc hồi học đại học, chính vì một lựa chọn sai lầm mà ba người chúng tôi suýt đãmất mạng dưới lòng đất.


Tôn Kim Nguyên trầm ngâm hỏi: “Lần nàythì là ai lựa chọn đây? Vẫn cứ để Vân Sơn đi nhỉ, lần trước cậu đã chọnsai rồi, lần này chắc không sai được nữa đâu, dù sao xác suất cũng lànăm mươi năm mươi mà.”


Tôi lập tức xua tay. “Đừng bắt tớ chọn, tớ bây giờ đang xui xẻo lắm! Khó khăn lắm mới thi đỗ đại học thì lại chẳng học được cái gì. Khó khăn lắm mới tốt nghiệp được thì nhà nước lạikhông sắp xếp công việc cho nữa. Khó khăn lắm mới tìm được việc thì lạivì đi làm muộn mà bị đuổi việc. Khó khăn lắm mới gom góp đủ tiền mở công ty riêng thì lại gặp lúc khủng hoảng tài chính. Lần này mà bắt tớ chọnnữa thì tớ chẳng biết sẽ đưa các cậu đến nơi nào đâu. Tiên Dao, cậu chọn đi, tớ tin vào giác quan thứ sáu của phụ nữ”. Nói rồi liền cùng Tôn Kim Nguyên đưa mắt nhìn qua phía Vương Tiên Dao.


Vương Tiên Dao nói: “Được rồi, vậy thì để tớ chọn. Lần trước con đường bên trái là conđường chính xác, vậy thì lần này chắc là đến lượt con đường bên phảirồi, chúng ta hãy rẽ phải đi.” Dứt lời liền giục Tôn Kim Nguyên xuấtphát.


Lịch sử cứ luôn giống nhau đén kinh người như thế, đang khi chúng tôi tràn trề hy vọng thì mới đi được chưa đầy năm phút đã laingặp phải một ngã ba đường khác, vẫn là hai nhánh rẽ ở hai bên trái phải, vẫn là những góc một trăm hai mươi độ giống hệt nhau như thế, hình nhưchúng tôi chưa từng lựa chọn, hình như tất cả chỉ là ảo giác của chúngtôi mà thôi.


Tôn Kim Nguyên nói: “Thế này thì là thật, tớ chưagặp phải tình huống này bao giờ. Đằng nào thì cũng không biết đâu là con đường chính xác, chúng ta lại rẽ phải tiếp đi, để xem xem cuối cùng sẽxảy ra chuyện gì.”


Sự việc không hề đơn giản như trong tưởngtượng. Sau khi chúng tôi rẽ về bên phải mười mấy lần liền, “biểu tượngMercedes-Benz” lại một lần nữa xuất hiện trước mắt chúng tôi. Những ngãba đường này giống như là một đám anh em sinh năm sinh bảy vậy, hoàntoàn giống nhau, ngay cả một người tinh mắt như Tôn Kim Nguyên cũngchẳng phát hiện ra điểm nào khác biệt. Toàn bộ địa đạo dường như có vôsố ngã rẽ, chẳng khác nào một mê cung khổng lồ.


Tôn Kim Nguyênnói: “Đây có tám, chín phần mười là mê trận mà chủ nhân ngôi mộ tạo rađể đề phòng những người trộm mộ, hơn nữa, người thiết kế trận này cũngkhông đơn giản chút nào. Tớ chỉ mới được nghe kể về Bát trận đồ của GiaCát Lượng và Bát quái trận trong Kinh Dịch mà thôi, biết rằng hai trậnnày đều có tổng cộng tám tám sáu mươi tư mê cung, ít nhiều cũng có thểthử bắt tay phá giải, chứ còn loại trận này thì chưa gặp phải bao giờ.Theo tớ được biết, loại mê trận thế này thường đều rất nguy hiểm, bêntrong có bố trí cơ quan, chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là sẽ sa thân vàocạm bẫy. Có điều chubgs ta tạm thời đều an toàn, chỉ là đã đi lòng vòngtrở về chỗ cũ rất nhiều lần mà thôi. Bây giờ, tớ sẽ dùng dao khắc kýhiệu vào mỗi cửa hang mà chúng ta đi qua, các cậu nhớ phải cẩn thậnđấy.”


Lời của Tôn Kim Nguyên làm trái tim tôi như nhảy lên tớitận cổ họng, chúng tôi vừa chiến đấu với một con xén tóc thành tinhxong, bây giờ lại chui vào một mê cung chẳng rõ nông sâu thế nào, quảđúng là vừa mới ra khỏi hang hổ thì đã gặp ngay miệng sói. Nói thựclòng, phải đi lại trong mê cung thế này còn chẳng bằng đương đường chính chính chiến đấu với một con quái vật hữu hình, bởi vì như thế, bạn ítnhất còn có thể nhìn thấy nó, sờ thấy nó, còn ở trong mê cung thì bạnchẳng biết kẻ địch của mình là ai, cũng chẳng biết có những cơ quan cạmbẫy nào đang chờ đợi mình, mà điều đáng sợ nhất là rất có thể bạn sẽ bịnhốt ở đây mãi mãi, không thể đi ra ngoài được.


Lần này chúng tôi hết rẽ trái rồi lại chuyển sang rẽ phải nhưng sau khi đi bừa qua mườimấy ngã rẽ vẫn không nhìn thấy ký hiệu nào mà Tôn Kim Nguyên để lại,điều này khiến chúng tôi không kìm được phát rồ lên, nhủ thầm: Địa đạonày rốt cuộc lớn đến chừng nào? Ở đây rốt cuộc có bao nhiêu ngã rẽ chứ?


Đứng trước một ngã ba đường, Vương Tiên Dao vừa thở hồng hộc vừa nói: “Không ổn rồi, tớ sắp phát điên lên mất rồi. Còn nhớ hồi nhỏ, bố tớ từng dẫntớ đi chơi trò mê cung trong công viên, tớ không tìm được đường ra, đãnôn nóng đến phát khóc. Từ đó về sau, tớ không bao giờ dám chơi trò nàynữa, không ngờ hôm nay lại gặp phải một mê cung thực sự thế này, sao sốtớ xui xẻo thế nhỉ?”


Thấy Vương Tiên Dao bi quan như vậy, tôi bất giác không đành lòng, liền an ủi: “Tục ngữ có câu trời không tuyệtđường người, lần trước dù gặp phải biết bao nguy hiểm nhưng đến cuốicùng, chúng ta vẫn hóa nguy thành an đấy thôi. Hơn nữa, chúng ta còn cóKim Nguyên nữa cơ mà, cậu ấy nhiều tài vặt lắm, chưa biết chừng lại cóthể đưa chúng ta ra ngoài luôn bây giờ ấy chứ!” Dứt lời, tôi liền đưamắt qua nhìn Tôn Kim Nguyên. Kỳ thực tôi cũng muốn nhận được câu trả lời khẳng định từ miệng cậu ta, vì tôi bây giờ nào phải là không nôn nóng.


Tôn Kim Nguyên nói: “Cứ đi tiếp xem thế nào thôi, lần này chỉ e tớ cũng chẳng làm gì được.”






Truyện liên quan