Chương 28: Trốn thoát

Type: Quỳnh Bùi


Tuy chất độc trong người Vương Tiên Dao đã được giải, tôi và Tôn Kim Nguyên đều hết sức vui mừng, nhưng hiện giờ nguy hiểm vẫn chưa qua đi, chúngtôi cần nghĩ cách rời khỏi nơi này mới được. Song cách gì có thể nghĩ ra thì chúng tôi đều đã nghĩ cả rồi, đến giờ vẫn chưa có biện pháp nào khả thi, mà nếu không thể mau chóng trốn thoát, chỉ hai ngày nữa thôi, việc cúng tế thần linh sẽ được tiến hành, đến lúc đó, chúng tôi đừng hònggiữ được mạng.


Bây giờ, điều mấu chốt nhất là phải dụ dược hai gã bình sĩ kia tới đây, vì phòng giam này cực kỳ kiên cố, nếu không cóchìa khóa mở cửa thì không thể nào thoát ra ngoài được. Nhưng hai gãbinh sĩ kia đều chỉ là xác ch.ết biết đi, mệnh lệnh mà bọn họ nhận đượclà canh giữ địa lao, người khác có quậy phá thế nào thì bọn họ cũng đềucoi như không thấy.


Sau khi được giải độc, Vương Tiên Dao đã trởlại bộ dạng thông minh, nhanh nhẹn như thường ngày. Cô nàng chớp chớpmắt với chúng tôi mấy cái, nói: “Này các cậu, tại sao chúng ta không thử tìm cách từ dưới chân nhỉ?”
“Tìm cách từ dưới chân?” Tôi và Tôn Kim Nguyên cùng ngạc nhiên hỏi lại.


Vương Tiên Dao khẽ gật đầu, nói tiếp: “Đúng thế, chúng ta hãy đi tới bên méphàng rào sắt rồi cạy một vài viên gạch xanh lát nền ở đó lên. Không cònlớp gạch đó nữa, lớp đắt phía dưới nhất định là rất mềm, mà trong ba lôcủa chúng ta chẳng phải là có xẻng gấp ư? Lúc đó chỉ việc đào lấy mộtcái hang ăn trộm(*), cũng không cần quá sâu, chỉ cần đủ cho chúng tachui qua bên dưới hàng rào sắt kia mà thoát ra ngoài là được rồi.”


(*) “Hang ăn trộm” là loại hang nhỏ, kín đáo mà kẻ trộm hay đào thông vào nhà người ta để trộm cắp


available on google playdownload on app store


Biện pháp này dường như rất tuyệt, bởi lẽ hàng rào sắt kia không hề được cắm sâu xuống đất, chúng tôi chỉ cần đào một đường hầm vòng qua đó là cóthể thoát ra ngoài phòng giam, sau đó lại xử lý luôn hai gã lính gác ởbên ngoài kia nữa là có thể rời khỏi địa lao này.


Tôi và Tôn KimNguyên đều cho rằng cách mà Vương Tiên Dao nói có thể thực hiện được.Tôn Kim Nguyên cười, trêu Vương Tiên Dao: “Tiên Dao, cậu quả đúng là túi không của bọn tớ, không có cậu, tớ với Vân Sơn chẳng thể làm được việcgì cả.”


Đúng lúc này, anh gầy vốn một mực không phát biểu ý kiếnlại đột nhiên lên tiếng: “Vô ích thôi, biện pháp này tôi đã thử qua từlâu rồi. Các cô cậu đừng thấy những viên gạch xanh lát nền ở đây khônglớn lắm mà nhầm, chúng ít nhất cũng phải nặng tới một trăm cân đấy. Hơnnữa, khẽ hở giữa các viên gạch rất nhỏ, ở giữa thì được trét đầy cơmnếp, trừ phi có xà beng ở đây, bằng không thì không thể làm ăn gì đượcđâu.”


Những người lật đấu bình thường có ai mà lại rỗi hơi mangtheo xà beng cơ chứ, cái thứ đó vừa dài vừa nặng, mang theo bên ngườichẳng tiện chút nào, hơn nữa con quá lộ liễu, chỉ có các đoàn khảo cổmới dùng đến nó mà thôi. Có điều, lời của anh gầy tuy rất có lý nhưngmỗi lần chúng tôi tìm thấy một tia hy vọng thì anh ta lại buông lời đảkích, ánh mắt của Tôn Kim Nguyên khi nhìn về phía anh ta đã bừng lên mấy tia giận dữ.


Tôn Kim Nguyên trầm giọng nói: “Anh là anh, anhkhông cạy những viên gạch xanh dưới đất lên được không có nghĩa là TônKim Nguyên này cũng vậy. Hôm nay, tôi sẽ cho anh thấy sự lợi hại của lão Tôn tôi đây.”


Tôn Kim Nguyên nói là làm, sau khi gọi tôi tớiliên đưa tay với chiếc ba lô leo núi để bên cạnh lại. Ba người chúng tôi cùng đổ hết những thứ trong ba lô ra, sau đó chọn ra các món đồ có thểdùng được. Có điều chọn đi chọn lại, đến cuối cùng, chúng tôi vẫn chỉchọn được hai con dao găm quân dụng cùng với con dao Tây Tạng sắc bén vô song kia.


Tôn Kim Nguyên cầm con dao Tây Tạng lấp lãnh ánh lênnhững tia lạnh ngắt ấy, vung qua vung lại mấy cái, nói với tôi: “Thứ này là đồ tốt đấy, có thể thoát ra ngoài hay không đành phải trông cậy vàonó.”


Tôn Kim Nguyên nhanh chóng bố trí xong xuôi nhiệm vụ. Cậu ta dự định trước tiên là dùng con dao Tây Tạng sắc bén kia gẩy hết phầnkết dính giữa những viên gạch xanh lên, sau đó dùng hai con dao găm quân dụng đâm vào khe hở giữa hai viên gạch, cuối cùng lại dùng đến xẻnggấp, chỉ chờ khi dao găm quân dụng đâm bậy được viên gạch lên một khoảng nhất định là cậu ta sẽ cài cán của chiếc xẻng gấp vào giữa đó, như thế, vị trí của viên gạch coi như đã được cố định. Tiếp theo đó, chúng tôisẽ có thể bậy nó ra ngoài từng chút, từng chút một.


Tôn KimNguyên nhìn con dao Tây Tạng trong tay rồi quay sang nói với chúng tôi:“Thật đáng tiếc, con dao tốt thế này mà không ngờ lại phải dùng vào mộtviệc như vậy.”


Tôi nói: “Cậu bây giờ sắp mất mạng đến nơi rồi,còn thấy tiếc con dao đó làm gì, hãy chịu khó nghĩ về bản thân đi! Chỉcần có thể thoát ra ngoài, đừng nói là con dao này, cho dù có phải chịumất bảo kiếm Việt Vương(*) thì cũng đáng lắm!”


(*) Việt Vương ởđây là Việt Vương Câu Tiễn. Thanh bảo kiểm của ông dài 55,75cm, rộng4,6cm, được ông sử dụng để đánh nước Ngô, buộc Ngô Vương là Phù Sai phải tự tử. Ngoài ý nghĩa quan trọng về lịch sử, Kiếm Câu Tiến còn nổi tiếng vì độ sắc bén và sáng bóng dù đã có hai nghìn năm tuổi. Cổ vật này được xác định niên đại vào thời cuối Xuân Thu, hiện được trưng bày tại Bảotàng Hồ Bắc, Trung Quốc.


Tôn Kim Nguyên bị tôi nói cho cứng họng, chỉ còn biết làu bàu rằng khó khăn lắm mới mua được con dao này từ mộtngười Tây Tạng, hiếm có vô cùng, sau đó òn vừa nói vừa lắc đầu khôngngớt.


Biết rằng hai gã binh sĩ kia sẽ không qua đây nên lá gancủa chúng tôi cũng lớn hơn nhiều, ung dung đi tới bên cạnh hàng rào sắt. Sau đó, ba người chúng tôi cùng ngồi xổm xuống, Tôn Kim Nguyên dùng con dao Tây Tạng bắt đầu lọ mọ làm việc.


Con dao Tây Tạng đó quảnhiên sắc bén vô song, lớp kết dính giữa những viên gạch xanh mới bị con dao rạch qua một đường đã hoàn toàn mất tác dụng. Sau khi rạch xong,Tôn Kim Nguyên lập tức rút con dao đó về, nhìn kỹ xem lưỡi dao có bị mẻchỗ nào không, rồi mới khẽ gật đầu với hai chúng tôi, tỏ ý bảo chúng tôi có thể cắm hai con dao găm quân dụng kia xuống được rồi.


Tôi vàVương Tiên Dao cùng gật đầu một cái, sau đó đồng thời cắm hai con daogăm vào khe hở giữa hai viên gạch xanh, có điều mỗi chúng tôi phụ trách một bên. Dao găm quân dụng tuy không được sắc như con dao Tây Tạngnhưng cũng là thứ dù có tiền cũng không mua nổi trên thị trường, phảitới chợ đen bỏ giá cao mới có thể mua được, chất lượng tất nhiên khỏiphải bàn cái.


Chúng tôi chỉ hơi dùng sức, con dao găm quân dụngđã được cắm xuống lút cán. Đúng lúc này, Tôn Kim Nguyên chợt bảo chúngtôi dừng lại, sau đó lấy một bình nước khoáng, mở nắp ra, rưới nướcxuống dọc theo các khe hở. Mấy phút sau, Tôn Kim Nguyên cười, nói vớichúng tôi: “Kỳ thực chất kết dính mà cổ nhân dùng để xây tường, mườiphần thì có tám, chin là dùng bột gạo nếp nấu chín trộn với bùn mà ch.ếthành, thứ đó thoạt nhìn thì bình thường nhưng sau khi khô lại thậm chícòn dính chắc hơn cả bê tông. Dùng giấm làm tan nó ra là biện pháp tốtnhất, có điều bây giờ chúng ta không mang theo giấm, cho nên đành dùngtạm nước thôi, chờ lát nữa nó sẽ nhão ra, các cậu chỉ cần vạch lưỡi daoqua một cái là chỗ chất kết dính xung quanh các viên gạch sẽ hoàn toànmất tác dụng. Hai con dao găm quân dụng này chất lượng đều rất tốt, tớilúc đó, các cậu hãy ra sức mà khoét, nhất định sẽ khoét được một cáirãnh trên cạnh của viên gạch này đấy.”


Nghe tới đây, tôi lập tứchiểu ra ý đồ của Tôn Kim Nguyên. Cậu ta muốn khoét hai cái rãnh trên hai cạnh của viên gạch, sau đó lồng dây thừng vào qua hai cái rãnh đó rồidùng sức kéo mạnh lên, cũng có thể tới lúc đó, sức lực của chúng tôikhông đủ, không thể kéo hẳn viên gạch ra ngoài chỉ trong một lần, viêngạch có khả năng được nửa đường lại rơi trở lại, như thế chúng tôi sẽvĩnh viên không bao giờ làm được việc, do đó cần phải dùng tới cả xẻnggấp nữa. Khi viên gạch lên được một đoạn thì sẽ có người nhét cán củaxẻng gấp vào giữa, như thế viên gạch sẽ không thể rơi về vị trí cũ. Lầnnày, tôi quả thực không thể không khâm phục đầu óc của Tôn Kim Nguyên,trong lòng tự ngẫm thấy mình không thể nào bằng cậu ta được.


Dựavào biện pháp này, rốt cuộc chúng tôi đã cạy được viên gạch xanh đầutiên lên, dù phải mất khá nhiều thời gian. Vì chiều dài và chiều rộngcủa một viên gạch xanh đều chưa đủ để một người qua lọt nên chúng tôicòn phải bậy thêm một viên gạch nữa lên. Rất may là sau khi bậy đượcviên gạch đầu tiên, việc bậy viên gạch thứ hai trở nên dễ dàng hơnnhiều. Chỉ mất mấy phút, chúng tôi đã làm xong. Đưa mắt nhìn nhau, chúng tôi phát hiện lúc này, người nào người nấy đều đã vã mồ hôi như tắm.


Thấy biện pháp của Tôn Kim Nguyên đã phát huy tác dụng, Vương Tiên Dao không tiếc lời khen: “Được lắm Kim Nguyên, đến cách như vậy mà cậu cũng nghĩra được. Hồi học đại học, tớ thực sự không nhìn ra cậu lại có đầu ócsáng sủa như vậy đấy!”


Tôn Kim Nguyên đưa tay lau mồ hôi trênmặt, thở dốc vài hơi, sau đó mới nói bằng giọng hết sức đắc chí: “TiênDao, cậu nói cái gì vậy chứ, nói cho các cậu biết nhé, cái này gọi làkinh nghiệm. Chuyện như thế này hồi đi theo sư phụ, tớ làm rất nhiều lần rồi. Thường thì khi đào hang ăn trộm ắt sẽ gặp phải tường gạch, biệnpháp này dùng lần nào cũng linh nghiệm hết.”


Lúc này, hai viêngạch xanh đã được bậy lên, chúng tôi cũng không dám chần chừ quá lâu,chỉ nghỉ ngơi một lát rồi lại tiến hành đào hang ngay. Tôn Kim Nguyênxung phong đi đầu, cầm xẻng gấp lên bắt đầu xúc đất. Cậu ta thực sự làkhỏe mạnh kinh người, chỉ trong một lần đã đào sâu được hơn một mét. Tôi thấy cậu ta đã khá mệt, bèn bảo cậu ta lên nghỉ ngơi một lát, sau đóxuống dưới đào thay.


Nói thực lòng, tôi trước giờ chưa từng dùngxẻng để đào hang. Hồi còn ở nhà, khi đào hầm chúng tôi đều dùng cuốc,nên lúc này cầm xẻng tôi cảm thấy không quen, một hồi lâu mới đào sâuthêm được chừng nửa mét.


Tôn Kim Nguyên đứng bên cạnh nhìn khôngvừa mắt, nói tôi thường ngày nhất định là không chịu tập luyện, chẳngkhác gì đàn bà, sau đó kéo tôi lên rồi nhảy xuống dưới hang lần nữa. Lúc này, cái hang đã sâu chừng một mét rưỡi, một mét sáu, độ sâu coi như đã đủ, Tôn Kim Nguyên liền bắt đầu đào đâm chéo ra phía ngoài, chẳng baolâu sau đã ra đến bên ngoài hàng rào sắt, chỉ cần đẩy hai viên gạch xanh trên đỉnh đầu ra nữa là công trình coi như xong xuôi trọn vẹn.


Tôi vốn muốn làm nốt nhiệm vụ cuối cùng nà, nhưng Tôn Kim Nguyên lại từchối. Cậu ta nói rằng bây giờ tuy chỉ cần đẩy hai viên gạch xanh ở bênngoài lên là được, nhưng người sức yếu đừng hòng làm nổi việc này, màngười sức yếu ở đây hiển nhiên chính là nói tôi rồi còn gì. Tuy tôi rấtkhông phục, nhưng Tôn Kim Nguyên quả thực có tư cách nói như vậy, bởicái hang này về cơ bản đều là do cậu ta đào, tôi chẳng qua chỉ giúp đỡđược một chút mà thôi.


Tôn Kim Nguyên uống một hơi hết nửa chainước khoáng, nửa chai còn lại thì giội thẳng xuống đỉnh đầu. Sau khi nói một câu: “Đã quá!”, liền nhảy xuống dưới cái hang, thế rồi chúng tôikhông còn nhìn thấy bóng dáng cậu ta đâu nữa. Chừng mười mấy phút sau,chúng tôi nhìn thấy hai viên gạch xanh bên ngoài hàng rào sắt bắt đầulung lay, một lát sau thì được đẩy hẳn ra ngoài. Kế đó, cái đầu của TônKim Nguyên liền lộ ra. Tới lúc này, công việc đào hang coi như đã hoànthành thuận lợi.


Trong phòng giam, tôi với Vương Tiên Dao đềukhông kìm được cất tiếng hoan hô, ngay đến anh gầy ở bên cạnh cũng vuivẻ nói một câu: “Thật là tốt quá rồi.”


Lúc này, Tôn Kim Nguyên đã nhảy ra ngoài hang, cậu ta hậm hực nói với chúng tôi: “Các cậu còn chần chừ gì nữa? Mau mau chui vào hang mà ra ngoài này đi! Phải rồi, đừngquên mang theo mấy cái ba lô leo núi kia đấy!”


Chúng tôi ngầm lại thấy cũng phải, bây giờ vẫn chưa đến lúc vui mừng, chỉ khi nào rời khỏi núi Lương Vương thì mới coi như là thật sự thoát khỏi nguy hiểm. Tôi và Vương Tiên Dao lập tức thu dọn đồ đạc, lại cầm ba lô leo núi lên chuẩnbị xuống hang. Đúng lúc này, anh gầy chợt gọi chúng tôi lại, nói vớichúng tôi bằng giọng van cầu: “Các cô cậu đừng quên tôi đấy! Tôi còn cóvợ con ở nhà, bọn họ không thể thiếu tôi được!”


Tôi trù trừngoảnh đầu nhìn anh gầy, trong lòng thoáng qua một tia thương xót, vừađịnh đi tới đỡ anh ta thì Tôn Kim Nguyên ở bên ngoài đã cất tiếng mắnglớn: “Vân Sơn, cậu điên rồi ư? Anh ta ngay đến sức để đứng dậy còn không có, nếu đưa anh ta theo, chúng ta ắt sẽ phải ch.ết cả ở nơi này!”


Lúc này, tôi thật sự có chút do dự, lời của Tôn Kim Nguyên giống hệt nhưmột nhát búa gõ mạnh vào lồng ngực tôi. Trong đầu tôi lóe hiện nhữnghình ảnh mới gần đây. Khi đó, nếu Vương Tiên Dao không trúng độc thìchúng tôi đã chẳng rơi vào cảnh này. Tôi hiểu rõ lối làm người của TônKim Nguyên, cậu ta không phải hạng người thấy ch.ết không cứu, nhưng vẫnluôn suy nghĩ tới lợi ích chung của mấy người chúng tôi trước tiên.


Thấy tôi thừ người ra đó, Vương Tiên Dao không kìm được quay sang nói vớiTôn Kim Nguyên: “Kim Nguyên, chúng ta đâu phải loại người thấy ch.ết màkhông cứu! Tớ thấy anh ra cũng đáng thương, hơn nữa anh ta còn có vợ con cần phải chăm sóc, chi bằng chúng ta cứ mang theo anh ta rời đi cáiđã.”


Tôn Kim Nguyên đưa mắt nhìn tôi, tôi biết cậu ta muốn chờtôi đưa ra lựa chọn cuối cùng. Song lúc này, tôi thật sự rất khó xử, bởi lẽ bất kỳ lựa chọn nào cũng có khả năng khiến tôi sau này phải hối hận. Tôn Kim Nguyên thấy tôi cứ do dự mãi, cuối cùng không đủ kiên nhẫn chờđợi thêm, bèn xua tay mấy cái, hậm hực nói: “Ôi! Thôi được rồi! Chúng ta phen này đành làm người tốt vậy, cứ đưa anh ta theo đi!”


Tuy lựa chọn này rất có thể sẽ khiến chúng tôi phải hối hận, nhưng ít nhất bâygiờ, tâm trạng chúng tôi cũng đều thư thái hơn nhiều. Vương Tiên Daoxách hai chiếc ba lô leo núi, bởi vì Tôn Kim Nguyên khi ra ngoài khôngmang theo ba lô của mình, còn tôi thì phải đỡ anh gầy kia, do đó, chiếcba lô của Tôn Kim Nguyên đành giao cho cô nàng.






Truyện liên quan