Chương 66: TỪ THIÊN XUYÊN HỘ TỐNG HAI CÔ

Vua Khang Hy nghĩ vậy liền cầm nửa trang giấy viết thơ rồi châm vào lửa đốt đi , nhà vua lại hạ bút viết:" Sắc lệnh phong cho Vi Tiểu Bảo làm chức Ngự tiền thị vệ phó tổng quản,đồng thời được khâm ban sắc áo choàng màu vàng để đi công cán trên dải núi Ngũ Ðài Sơn. Những quan văn quan võ các tỉnh đều phải chịu lệnh y điều động."Nhà vua viết xong đóng ngự ấn vào, rồi đưa cho Vi Tiểu Bảo cười nói:- Trẫm phong cho ngươi một chức quan. Ngươi thử coi xem là chức gì?Vi Tiểu Bảo giương to cặp mắt lên nhìn thì biết được ba chữ tên mình,ngoài ra nhận được bốn chữ là Ngũ, Sơn, Nhất, Văn, tất cả là bảy chữ. Gã lắc đầu hỏi:- Nô tài không hiểu là quan chức gì, nhưng Thánh Thượng đã phong cho tất chẳng phải quan nhỏ?Vua Khang Hy mĩm cười rồi đọc sắc lệnh cho gã nghe.Vi Tiểu Bảo thè lưỡi ra nói:- Làm ngự tiền thị vệ phó tổng quản là hách lắm rồi, lại còn được khoác áo choàng màu vàng thì thiên hạ phải lác mắt.Vua Khang Hy mĩm cười nói:- Ða Long tuy làm tổng quản nhưng không được khoác áo choàng.Chuyến này ngươi công cán đắc lực, thì khi trở về cung trẫm lại thăng quan cho. Có điều ngươi còn nhỏ tuổi quá mà làm quan lớn dĩ nhiên không xứng đáng, chúng ta thủng thẳng sẽ tính.Vi Tiểu Bảo tâu:- Nô tài không để tâm đến chuyện làm quan lớn, mà chỉ mong thường thường được kề cận long nhan là lấy làm thoả mãn lắm rồi.Vua Khang Hy rất bằng lòng phán:- Người đi chuyến này nhất thiết phải thận trọng, hành động cho kín đáo.Ðạo sắc lệnh này vạn bất đắc dĩ mới phải đưa ra, chứ đừng lấy cho người ta coi. Thôi ngươi đi đi!Vi Tiểu Bảo bái biệt vua Khang Hy rồi trở gót.Gã nghĩ thầm trong bụng:- Chắc hai cô chiêu bây giờ nóng ruột lắm! Ta phải về ngay mới được !Gã đưa mắt nhìn về hướng Ðông thấy chân trời đã rạng hoa lê liền lật đật trở về chỗ dấu Phương Di và Mộc Kiếm Bình.Gã đẩy cửa bước vào thì thấy hai cô đang ngồi tựa vào tường, gối đầu lên nhau.Phương Di vẫn chưa ngủ, nàng khẽ hỏi:- Ðệ đệ đã về đấy ư?Vi Tiểu Bảo đáp:- Mọi sự đều đại cát. Bây giờ chúng ta ra khỏi Hoàng cung.Mộc Kiếm Bình đang mơ màng giấc điệp choàng tỉnh dậy nói:- Sư tỷ rất lo âu, chỉ sợ đại ca gặp điều chi nguy hiểm.Vi Tiểu Bảo đáp:- Không sao cả ! Không sao cả!Giữa lúc ấy tiếng chuông đổ báo hiệu trời sáng. Cửa cung mở ra để văn võ quan viên lục tục vô triều.Vi Tiểu Bảo thắp ngọn đèn trên bàn lên, quan sát lại cách hoá trang của hai cô không có chỗ nào sơ hở liền cười nói:- Hai cô mặt đẹp quá, nên lấy tro bụi đất cát trát vào mặt.Mộc Kiếm Bình không muốn nhưng thấy Phương Di thò ta ra quệt xuống đất rồi bôi lên mặt, cô cũng làm theo .Vi Tiểu Bảo gói ba pho kinh sách lấy được ở đầu giường Thái Hậu cất vào bọc. Gã lại móc cành ngân thoa đưa cho Phương Di nói:- Cành thoa của cô đây!Phương Di hơi đỏ mặt lên, từ từ đưa tay ra đón lấy. Nàng nói:- Ðệ đệ muôn ngàn mạo hiểm, té ra... vì chiếc cành thoa này của ta.Bỗng lòng nàng se lại, vành mắt đỏ hoe, nàng quay đầu ra chỗ khác .Vi Tiểu Bảo cười nói:- Cũng chẳng có chi nguy hiểm.Gã tự nhủ:- Vụ này kêu bằng có hảo tâm là được đền đáp. Có đi lấy cành thoa mới được áo choàng màu vàng mà khoác.Gã dẫn hai cô từ cổng hậu cấm thành qua cửa Thần Võ ra khỏi Hoàng cung.Lúc này trời đã sáng rõ. Bọn thị vệ gác cửa thấy Quế công công dẫn hai tên tiểu thái giám ra khỏi cửa thành, chúng chỉ tâng công nịnh nọt, khi nào dám hỏi vặn một câu?Phương Di ra khỏi cửa cung rồi đi chừng hơn mười trượng mới quay lại ngó cửa cung một lần, lòng nàng hồi hộp tưởng mình đã tái sinh.Vi Tiểu Bảo mướn ba cỗ kiệu nhỏ, dặn phu kiệu khiêng tới đường Tây Trường An.Gã xuống kiệu rồi lại thuê một cái kiệu khác đi vào trong hẻm có nơi tạm trú của bọn Thiên Ðịa Hội.Gã xuống kiệu ở đầu hẻm rồi bảo hai cô:- Các bạn hữu ở Mộc vương phủ hôm qua đã dời khỏi kinh thành rồi. Vậy ta vào thương nghị cùng mấy ông bạn để xem nên đưa các cô đi đâu cho tiện.Gã đã làm Ngự tiền thị vệ phó tổng quản lại được khâm ban áo màu vàng tự biết mình đã thành đại nhân rồi. Hơn nữa trong mình mang sứ mạng của nhà vua đi điều tr.a một đại sự trọng yếu bậc nhất






Truyện liên quan