Chương 156: Văn Huy
Ánh sáng từ những buồng tái tạo hắt lên gương mặt đầy mỏi mệt của Văn Huy.
Đứng trước những buồng chứa đang chữa trị cho những đồng đội bị thương, hắn khẽ thở ra một hơi thật dài.
Hơi thở ấy nặng nề, như thể muốn trút đi tất cả nỗi đau và trách nhiệm đè nặng lên vai.
Nhưng nó lại chẳng thể vơi đi được bao nhiêu.
Trong tay hắn, một tấm ảnh đã bị nhăn nheo vì bị siết quá chặt.
Tấm ảnh chụp cả đội trong một buổi huấn luyện dã ngoại, ai nấy đều cười rạng rỡ, những khuôn mặt trẻ trung, tràn đầy sức sống.
17 người trong số họ… đã không còn nữa.
Văn Huy ngửa mặt lên, cố ngăn cho đôi mắt không đỏ hoe.
Hắn đã từng nhìn thấy nhiều cái ch.ết, đã từng chuẩn bị tinh thần cho việc đồng đội bên cạnh hắn có thể ngã xuống.
Nhưng khi điều đó thật sự xảy ra.
Nó đau đớn hơn những gì hắn tưởng tượng.
Trong số những người đã mất, có một tên từng ngồi cạnh hắn, nửa đêm còn lén lút lấy điện thoại ra khoe với hắn ảnh người yêu.
“Đội trưởng em sắp lấy vợ rồi!”
“Nhìn này, vợ của em xinh không? Hiền lắm nha, nấu ăn cũng giỏi nữa!”
“Hôn lễ vào tháng sau, anh nhất định phải đến đấy!”
Hắn nhớ rất rõ nụ cười rạng rỡ trên gương mặt của cậu ta, nhớ cả cái vẻ ngại ngùng nhưng hạnh phúc khi kể về người con gái ấy.
Hắn đã cười, đã vỗ vai cậu ta thật mạnh, đã trêu rằng sau này nhớ chăm vợ tốt vào.
Nhưng giờ đây…
Đám cưới đâu còn nữa. Cô gái ấy sẽ mãi mãi không thể nhìn thấy chồng tương lai của mình bước lên lễ đường.
Cái tên ấy… đã không còn ai gọi nữa.
Văn Huy bấu chặt lấy tấm ảnh, khớp ngón tay trắng bệch vì lực nắm quá mạnh.
Hắn không khóc, nhưng nỗi đau trong lòng hắn còn sâu hơn cả nước mắt.
Hắn thấy mình bất lực.
Là một đội trưởng, hắn đáng lẽ phải bảo vệ họ.
Đáng lẽ hắn phải đưa họ về nguyên vẹn.
Nhưng cuối cùng…
Hắn đã thất bại.
Hắn đã để họ phải nằm lại trên chiến trường lạnh lẽo.
17 cái tên. 17 con người. 17 sinh mạng.
Hắn đã không thể giữ được họ.
ch.ết trận là điều binh sĩ nào cũng phải đối mặt.
Nhưng hắn không thể chấp nhận được.
Hắn không thể chấp nhận việc những người từng chiến đấu bên cạnh hắn, từng cùng hắn ăn uống, từng cùng hắn cười đùa, giờ đây chỉ còn lại những cái tên được khắc lên bia mộ.
Những tiếng vang khe khẽ của buồng tái tạo kéo hắn trở về thực tại.
Bên trong đó, những người may mắn sống sót đang được hồi phục.
Những vết thương trên cơ thể họ đang dần lành lại, nhưng…
Vết thương trong lòng họ, liệu có thể lành được không?
Hắn không biết.
Hắn chỉ biết rằng, khi họ tỉnh lại, họ sẽ phải đối mặt với sự thật tàn khốc này.
Những cái tên quen thuộc sẽ không còn ai gọi.
Những người bạn đồng hành sẽ không bao giờ quay trở về.
Văn Huy đưa tay lên trán, che đi đôi mắt đầy mệt mỏi.
Là một đội trưởng…
Là một người anh em…
Hắn đã không thể giữ lời hứa.
Hắn không thể đưa họ trở về nguyên vẹn.
“Xin lỗi…”
Hắn chỉ có thể nói lời xin lỗi với những cái tên đã không còn được gọi nữa.
Trần An đứng từ xa nhìn Văn Huy, người đàn ông ấy vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào tấm ảnh trong tay, những ngón tay run run siết chặt mép giấy nhăn nhúm.
Dù chưa từng ra chiến trường, nhưng Trần An hiểu rất rõ cảm giác của hắn ta lúc này.
Nỗi đau mất mát.
Sự dằn vặt của một người đội trưởng không thể bảo vệ những người anh em của mình.
Trần An có thể làm ngơ không?
Có thể quay mặt bước đi như không thấy gì không?
Có thể.
Nhưng hắn không muốn.
Hắn đôi khi bị người khác nói là khá lạnh lùng, nhưng hắn không phải người vô cảm.
Trần An bước đến, chậm rãi vỗ nhẹ lên vai Văn Huy.
“Đội trưởng, anh không cần tự trách bản thân. Việc này không phải lỗi của anh.”
Văn Huy không đáp, chỉ lặng lẽ siết chặt tấm ảnh trong tay.
Trần An tiếp tục.
“Chuyện này đến quá đột ngột, không ai có thể lường trước được.”
“Công tác an ủi gia đình các binh sĩ đã ngã xuống, tập đoàn Nova sẽ lo liệu tất cả.”
Hắn dừng một chút rồi nói thêm, giọng kiên định.
“Anh và các binh sĩ còn lại cứ nghỉ ngơi đi. Tôi sẽ báo lại một tiếng với cấp trên của các anh.”
Văn Huy vẫn không nói gì.
Bờ vai hắn khẽ run lên, nhưng rồi rất nhanh lại cứng rắn trở lại.
Lời nói của Trần An không thể xoa dịu được hắn.
Không phải vì hắn không tin, mà vì hắn không thể tha thứ cho chính mình.
17 cái tên.
17 người anh em.
Họ đã ra đi trong trận chiến ấy, và hắn không thể làm gì khác ngoài việc chứng kiến.
‘Giá như chúng ta mạnh hơn…’
’Giá như chúng ta có sức mạnh như những tù nhân kia…’
Văn Huy cười chua xót.
Những kẻ từng bị hắn khinh thường, từng bị gọi là quái vật, lại là những người đã vô tình cứu sống hắn cùng đồng đội.
Một sự trớ trêu của số phận.
Hắn hít một hơi thật sâu, nhìn sang Trần An, giọng nói khàn đặc.
“Tôi phải cảm ơn tập đoàn Nova.”
Trần An hơi ngạc nhiên, nhưng không lên tiếng.
“Nếu không có công nghệ của các anh, có lẽ tôi và đồng đội đã ch.ết sạch rồi.”
Ánh mắt hắn dịu lại, nhìn về những chiếc buồng tái tạo.
Những chiếc buồng này…
Đã cứu những người mà không một bệnh viện nào trên thế giới có thể cứu được.
Một kỳ tích.
Trần An mỉm cười, giọng trầm ổn.
“Đây là trách nhiệm của tập đoàn. Dù sao, mục tiêu của chúng tôi vẫn luôn là biến thế giới này trở thành một nơi tốt đẹp hơn.”
Văn Huy nhìn chằm chằm vào Trần An, rồi gật đầu nhẹ.
Hắn không hoàn toàn tin vào lý tưởng ấy.
Nhưng lúc này, hắn muốn tin.
Văn Huy bỗng nhíu mày, như thể vừa nhớ ra điều gì đó cực kỳ quan trọng.
Hắn ngước lên nhìn Trần An, ánh mắt đanh lại, giọng trầm xuống lộ rõ sự nghiêm túc.
“Trần tiên sinh, tôi cần nói với anh một chuyện.”
Trần An cảm nhận rõ sự căng thẳng trong giọng điệu của người đội trưởng. Hắn không nói gì, chỉ gật đầu ra hiệu cho Văn Huy tiếp tục.
“Trong cuộc chiến vừa rồi, có một vài điều cực kỳ bất thường.”
Hắn chậm rãi kể lại.
Ngay khi đoàn vận chuyển bị tập kích, sóng tín hiệu lập tức bị cắt đứt, toàn bộ hệ thống liên lạc bị nhiễu loạn nặng.
Ban đầu, bọn họ nghĩ rằng đó là một thiết bị phá sóng của địch.
Nhưng điều kỳ lạ ở đây là…
Drone giám sát của Nova cũng bị mất kiểm soát hoàn toàn.
Đây là điều không thể nào!
Công nghệ Nova cung cấp cho quân đội được trang bị thuật toán chống nhiễu cao cấp, thậm chí còn có thể tự động thích nghi với các tần số sóng khác nhau.
Không có thứ gì, ít nhất là ở thời điểm hiện tại, có thể làm được điều đó.
Nhưng hết lần này đến lần khác, điều không thể ấy đã xảy ra.
Trần An sững người.
Trong đầu hắn bắt đầu quay cuồng với hàng loạt giả thuyết.
Hắn cũng rất ngạc nhiên khi nghe điều này.
Không phải vì bản thân hắn nghĩ rằng công nghệ của Nova là bất khả xâm phạm.
Tập đoàn đã từng đối mặt với nhiều loại tấn công mạng, những hacker hàng đầu thế giới vẫn cố gắng phá hoại hệ thống của họ mỗi ngày.
Nhưng lần này thì khác.
Công nghệ của tập đoàn được đem về từ tương lai.
Tất cả các hệ thống, thiết bị của họ đều đã được cải tiến và thích nghi với những điều kiện khắc nghiệt nhất trong tương lai.
Thứ có thể gây nhiễu loạn tất cả những thiết bị này trong hiện tại…
Hoàn toàn không nên tồn tại.
“Còn một chuyện nữa…”
Giọng Văn Huy nặng nề hơn, như thể chính bản thân hắn cũng không muốn tin vào điều hắn sắp nói.
“Trong lúc chiến đấu, một số đồng đội của tôi… bỗng nhiên quay súng nã đạn vào anh em của mình.”
Mắt Trần An co rút mạnh.
Hắn lập tức nghĩ đến thao túng tâm trí, một năng lực không mấy tác dụng trong tương lai, nhưng lại rất mạnh trong thời điểm này.
Chẳng lẽ…
Có một thế lực khác đang sở hữu những công nghệ tương tự?!
Không… nói đúng hơn là tập đoàn Nova đang sỡ hữu những công nghệ giống họ, chính vì thế họ mới nghi ngờ và tổ chức cuộc tấn công lần này!?
Càng nghĩ Trần An lại cảm thấy chuyện này có khả năng.
Văn Huy lắc đầu, giọng nói như muốn tự thuyết phục chính mình.
“Tôi không tin vào mấy chuyện ma quỷ, nhưng tôi tin vào công nghệ.”
Hắn nhìn chằm chằm vào Trần An.
“Tôi tin rằng có một loại công nghệ nào đó có thể điều khiển suy nghĩ và hành động của con người. Nếu không, thì những đồng đội của tôi…”
Hắn nghẹn lại, không thể nói tiếp.
Bởi vì nếu không có công nghệ nào như vậy, thì điều đó đồng nghĩa với việc chính những người đồng đội của hắn đã phản bội hắn.
Và đó là điều hắn khó thể chấp nhận.
Trần An càng nghe, lòng càng lạnh.
Hắn biết có chuyện gì đó không đúng.
Một công nghệ có thể gây nhiễu loạn hệ thống Nova.
Một thứ có thể thao túng con người.
Những thứ này không nên tồn tại trong hiện tại.
Nhưng giờ đây, nó đã xảy ra.
Trần An siết chặt nắm tay.
Nếu dự đoán của hắn là đúng…
Thì Nova đang đối mặt với một thế lực còn nguy hiểm hơn rất nhiều so với những kẻ tham lam ngoài kia.
Một thế lực có năng lực tương tự như Nova.
Nhưng dù vậy, hắn không thể để lộ ra sự hoang mang của mình.
Trần An bình tĩnh nhìn Văn Huy, gật đầu chậm rãi.
“Tôi hiểu rồi. Cảm ơn anh về thông tin này.”
“Tôi sẽ lập tức cho người kiểm tra.”
Hắn đặt tay lên vai Văn Huy, an ủi lần cuối.
“Anh đã làm đúng. Anh không hề yếu đuối. Những gì anh đang làm là để bảo vệ đồng đội còn lại của mình.”
“Bây giờ anh đi nghỉ đi, chuyện còn lại cứ để chúng tôi lo, tôi sẽ cho các anh một câu trở lời thích đáng nhất.”
Văn Huy hít sâu một hơi, rồi gật đầu.
Dù không nói ra, nhưng hắn cảm thấy yên tâm hơn một chút.
Nhưng Trần An thì không.
Lần đầu tiên trong đêm nay…
Hắn thực sự cảm thấy lo lắng.
...
Còn 1 chương nữa lát tôi đăng sau :3