Chương 14: Giò Hầm Tam Muội.

Diêm Vương nhìn thấy Ngô Đồng không trả lời, có lẽ câu chuyện về cuộc đời của hắn không làm cho Ngô Đồng đồng cảm, thậm chí khiến cho Ngô Đồng chán ghét.


Dù sao thứ hắn làm đã khiến cho Ngũ Phương Giới trở nên hỗn loạn, mà Ngô Đồng lại là người của Nhân Giới chắc chắn sẽ không ủng hộ những việc mà hắn làm.


"Ông chủ có cảm thấy những chuyện ta làm là sai hay không? Khiến cho Ngũ Phương Giới náo loạn, khiến cho sinh linh đồ thán!" Diêm Vương một lần nữa mở miệng hỏi.


"Diêm Vương đại nhân, chuyện ngài từng làm không sai, mà cũng không đúng, ngài chỉ làm theo bản tâm của ngài mà thôi, ta chỉ là một phàm nhân không hiểu sự đời ngoài kia, có tư cách gì đánh giá ngài chứ!" Ngô Đồng vừa uống trà vừa nhìn Diêm Vương nói.


Hắn chỉ là phàm nhân, một phàm nhân không hơn không kém, hắn sống cao lắm cũng chỉ mới vài chục năm mà thôi, hắn làm gì có tư cách dạy đời người khác, làm gì có tư cách dạy đời Diêm Vương, người đã vì chúng sinh mà lập ra Minh Giới.


"Haha!" Diêm Vương cười lớn, hắn chưa từng nghe được câu trả lời sản khoái như thế này, cho dù là trước đây hay bây giờ rất nhiều người đều nói những chuyện năm đó hắn làm là sai.


available on google playdownload on app store


Cho dù là Đại Thần Phục Hy cũng nghĩ như vậy, nhưng hắn năm đó chưa từng nghĩ bản thân làm sai, nếu như được quay lại quá khứ, hắn vẫn sẽ làm như vậy, vẫn sẽ cùng Tiên Giới chiến một trận long trời lỡ đất, sẽ cùng Thiên Đế đánh đến ngươi ch.ết ta sống.


Đúng vậy những chuyện hắn làm ai có thể phán xét cơ chứ, những chuyện hắn làm chỉ là do bản tâm của hắn mà thôi, ai có quyền phán xét hắn cơ chứ.


"Hôm nay được cùng ông chủ trò chuyện, kể về chuyện quá khứ, khiến ta cảm thấy thoải mái vô cùng!" Diêm Vương đã lâu không được sản khoái như vậy, đã lâu không cùng người khác trò chuyện thoải mái như vậy.


"Diêm Vương đại nhân khách khí rồi, ta chỉ là một phàm nhân, mở một quán ăn nhỏ tại Thanh Giang Hà chờ đợi người hữu duyên mà thôi!" Ngô Đồng mỉm cười trả lời.
"Ông chủ, ta còn có việc phải đi, Minh Giới không có ta sẽ trở nên hỗn loạn!" Diêm Vương đứng dậy, chuẩn bị rời đi.


"Thanh Giang Lạc bất cứ lúc nào cũng chào đón Diêm Vương đại nhân!" Ngô Đồng đứng dậy, đưa tiễn Diêm Vương rời đi.
Diêm Vương rời đi, buổi sáng cứ như vậy kết thúc, Ngô Đồng cũng đứng dậy, chuẩn bị nguyên liệu nấu thức ăn cho bữa trưa.


Có lẽ từ sau khi Tuệ Minh đại sư xuất hiện, thì cửa hàng của hắn đã có khách đến, chỉ sợ rằng buổi trưa sẽ có thêm khách nhân đến dùng bữa.
"Tiểu Hắc mày có cảm thấy Diêm Vương là một người số khổ hay không?" Ngô Đồng sắn lên tay áo, nhìn Tiểu Hắc hỏi.


"Gâu Gâu Gâu!" Tiểu Hắc lè ra cái lưỡi, cái đuôi không ngừng vẫy vẫy, hai mắt sáng như đuốc nhìn Ngô Đồng sủa gâu gâu.
"Haizz! Thôi nói với mày, mày cũng không hiểu!" Ngô Đồng lắc đầu, trưa hôm nay hắn muốn ăn một chút thịt, không biết nên nấu món gì đây.


Ngô Đồng mở ra không gian của hệ thống, hôm nay hệ thống cung cấp cho hắn bốn cái giò heo, cùng với một đốm lửa cực kỳ nóng rực, không biết những nguyên liệu này sẽ tạo ra món ngon gì đây.


"Giò Hầm sao? Cũng không tệ, nguyên liệu còn dư có thể làm một nồi Súp Măng Thịt!" Ngô Đồng mỉm cười, sau đó đem nguyên liệu ra ngoài, bắt đầu sơ chế.
Giò heo mà hệ thống cung cấp đã được làm sạch hoàn toàn, chất thịt cực kỳ săn chắc, hầm một nồi canh chắc chắn rất là không tệ.


Nhưng khi hắn chuẩn bị lấy ra đóm lửa ở bên trong hệ thống, thì một thông báo ngay lập tức vang lên.
[ Đinh! Nhắc nhở quan trọng! ]
[ Đinh! Hãy cẩn thận khi sử dụng Tam Muội Chân Hỏa để nướng Giò Heo, nếu sử dụng sai cách sẽ khiến cho ký chủ đi về Tây Thiên! ]


"Hả? Tam Muội Chân Hỏa?" Ngô Đồng giật mình, hệ thống vậy mà cung cấp cho hắn Tam Muội Chân Hỏa để nấu ăn.


Ngô Đồng lúc này thở dài ra một hơi, hắn cũng không suy nghĩ thêm nữa, hệ thống chắc chắn có dụng ý của hệ thống, cho nên hắn có than vãn hay là nói gì cũng vô dụng, dù sao Tam Muội Chân Hỏa cũng là một thứ tốt.


"Trước tiên Hầm Giò cho thật chín rồi tính tiếp!" Ngô Đồng bắt lên một nồi nước Tinh Hà, không bỏ thêm chút gia vị nào vào bên trong, chỉ đơn giản bỏ bốn cái Chân Giò vào bên trong nồi bắt đầu hầm cho thật chín.


Trong lúc đợi Hầm Giò chín thì Ngô Đồng cũng đi vo gạo, nấu một nồi cơm lớn, hắn hôm nay tựa như có thứ gì đó mách bảo, sẽ có khách ghé thăm, cơm nên nấu nhiều một chút.


Ba mươi phút sau, Chân Giò ở bên trong nồi đã chín tới, Ngô Đồng vớt ra bên ngoài để nguội, nước Hầm Giò Heo hắn cũng không có phung phí, dùng nước này để làm một nồi Súp Măng Thịt là tuyệt vời nhất.


Chân Giò Hầm đã ngọt nước, bỏ thêm một chút Măng Tây cùng với Nấm vào bên trong nồi, thêm một chút thịt heo, bỏ vào bên trong nấu chín, ba mươi phút sau sẽ có một nồi Súp Măng Thịt thanh đạm, không có chút gia vị nào, vị ngọt là từ Chân Giò tạo ra đã khiến cho món ăn trở nên tuyệt vời vô cùng.


Ngô Đồng lúc này bắt đầu mở ra lò nướng, đem Tam Muội Chân Hỏa bỏ vào bên trong lò nướng, ngọn lửa cháy hừng hực như là có thể thiêu đốt tất cả mọi thứ mà nó chạm vào.


Ngô Đồng không biết bản thân nấu món này như thế này có đúng hay không, tuy rằng công thức mà Thực Phổ đưa ra chính là như vậy, nhưng lỡ Tam Muội Chân Hỏa làm cháy khét Chân Giò hắn vừa mới hầm xong thì làm sao.


"Không suy nghĩ nhiều nữa!" Ngô Đồng thở dài một hơi, đem cái vĩ nướng bỏ lên trên lò nướng, đem bốn cái Chân Giò Hầm bỏ lên trên bếp nướng.
Ngay lập tức Tam Muội Chân Hỏa bắt đầu nướng thịt, đem bốn cái Chân Giò nướng cho vàng thịt, khiến cho mùi hương ngay lập tức lan tỏa ra khắp cả Thanh Giang Lạc.


Ngô Đồng cũng không quên rắc thêm chút muối, rắc thêm chút ớt bột lên bốn cái Chân Giò, khiến cho mùi vị của bốn cái Chân Giò càng trở nên đậm đà, trở nên tuyệt vời hơn nữa.


"Thật thơm... nhìn thôi đã cảm thấy đói bụng!" Ngô Đồng chảy cả nước bọt khi nhìn thấy bốn cái Chân Giò đang không ngừng chín tới, đang không ngừng thấm đẫm gia vị.
Lúc này thì nồi Súp Măng Thịt cũng đã sôi sùng sục, Súp Măng Thịt đã chín cũng nên tắt bếp rồi.


Trong lúc đợi Chân Giò nướng chín, Ngô Đồng cũng đi chuẩn bị thêm một chút thức ăn kèm, một chút rau sống ăn cùng Chân Giò nướng nữa thì còn gì bằng.
Thời gian cứ như thế thấm thoát trôi qua mấy chục phút, Súp Măng Thịt đã chín, Chân Giò nướng đã nướng đến vàng om bốn phía.


Ngô Đồng tắt bếp, đem bốn cái Chân Giò bỏ vào trong một cái đĩa, bài trí một chút rau sống, một chút hành lá, lại thêm vài trái ớt để bên cạnh, khiến cho món ăn càng trở nên bắt mắt.


"Chân Giò Nướng thật tuyệt nhưng tên lại không quá hay! Đã dùng Tam Muội Chân Hỏa nướng vậy thì gọi Giò Hầm Tam Muội đi!" Ngô Đồng mỉm cười, đặt tên cho món Chân Giò Nướng của hắn vừa tạo ra.


Ở bên trong Thực Phổ chỉ để tên là Chân Giò Nướng mà thôi, chứ không có tên gì quá đặc sắc, cho nên Ngô Đồng muốn đặt một cái tên thật hay cho món ăn hắn vừa nấu, Giò Hầm Tam Muội tên không phải nghe rất hay sao.


"Tiểu Hắc... ăn cơm thôi, hôm nay có lẽ không có khách nhân nào tới rồi!" Ngô Đồng cũng không có chờ đợi, dù sao người đến là người hữu duyên, hắn cũng không thể nhịn đói đợi người được.


Tiểu Hắc vẫy vẫy cái đuôi chờ đợi được thưởng thức đồ ăn mà chủ nhân của nó mới nấu, mùi hương thơm như vậy, chắc chắn là rất ngon.






Truyện liên quan