Chương 20: Tiễn Khách.
Ngô Đồng cũng nhìn thấy được ánh mắt của Đồ Sơn Kiều Kiều nhìn hắn, hắn biết nàng có rất nhiều chuyện muốn hỏi hắn, hắn cũng sẽ không đuổi nàng đi ngay lập tức.
"Đồ Sơn cô nương, trước khi rời đi, ta có thể giải đáp cho cô nương những thắc mắc mà cô nương không thể giải đáp!" Ngô Đồng tuy rằng không hiểu được thế gian này, nhưng là người hiện đại, đọc qua cũng rất nhiều sách, đôi khi những câu nói trong sách hắn từng đọc qua có thể giúp được cho nàng.
"Tiền bối... à không ông chủ, ta là Nhân Yêu rốt cuộc ta có lỗi gì!" Đồ Sơn Kiều Kiều chảy xuống hai dòng nước mắt, nàng vì thân phận Nhân Yêu này mà bị Yêu Giới truy sát, Nhân Tộc ghét bỏ.
Nàng không phải là người cũng không phải là yêu, nàng lúc này không nơi nương tựa, không biết đi về đâu, không biết tương lai nên sống như thế nào.
"Đồ Sơn cô nương không có lỗi, cô nương cũng không cần tự trách bản thân mình!
Nhân cũng được mà Yêu cũng được, cô nương chính là vật sống trên thế gian này, được người khác xem là Nhân thì cô nương là người, nhưng nếu được người khác xem là Yêu thì sao? Cô nương nhận mình là Yêu Quái hại người hay sao?
Cô nương chưa từng hại người, cô nương không nên thẹn với lòng cũng không nên hận nhân tộc làm gì, bọn họ sợ bề ngoài của cô nương vì sợ cô nương sẽ giết bọn họ, cô nương không làm điều xấu, không hại đến ai tự khắc có người hiểu cho cô nương.
Yêu tộc truy sát cô nương là vì Yêu Tộc ham muốn huyết mạch của cô nương, nếu cô nương hỏi ta có nên trả thù bọn họ hay không? Ta khuyên là có cũng khuyên là không.
Cô nương là con gái của đại tướng Hồ Tộc như Ngưu Ma Vương đã nói vậy cô nương phải trở lại Yêu Tộc, dành lại những thứ vốn có thuộc về mình, không làm cho cha cô thất vọng vì đã sinh ra cô, không làm cho mẫu thân cô phải hối tiếc vì đã sống cùng cô những năm còn tại thế!
Tuy rằng sẽ khó khăn, thậm chí là đánh mất cả tính mạng của mình, nhưng đời người chỉ có một lần sống tại sao không điên cuồng một lần, không vì bản thân mình một lần, biết đâu được tương lai cô nương liền vang danh thiên hạ, uy chấn cửu thiên."
Ngô Đồng mở miệng trả lời câu hỏi của Đồ Sơn Kiều Kiều, hắn không biết bản thân hắn khuyên nàng là đúng hay là sai, nhưng lời khuyên của hắn mong rằng sẽ giúp nàng đòi lại những thứ bản thân nàng đã mất.
"Nhưng mà... nhưng mà... Yêu Tộc chán ghét ta như vậy, ta làm sao có thể tranh giành với bọn họ, chẳng phải ta đi tranh với bọn họ là tự mình đi tìm đường ch.ết sao?" Đồ Sơn Kiều Kiều không biết lời của Ngô Đồng là đúng hay là sai, nhưng có một điều chắc chắn là Yêu Tộc rất chán ghét nàng.
"Trên thế gian này không phải tất cả mọi người đều thích cô nương, cô nương cũng không có nghĩa vụ làm hài lòng bất cứ người nào, nếu như bọn họ chán ghét cô nương là Nhân Yêu thì cô nương cũng đừng bận tâm, bởi vì tất cả chúng ta đều xấu xí trong mắt những kẻ xấu xa!" Ngô Đồng lại mở miệng nói, bản thân xấu xí nhất chính là trong miệng của người khác, bản thân đẹp đẽ nhất chính là trong tâm hồn của chúng ta.
"Ông chủ! Liệu ta có thể thành công hay không?" Đồ Sơn Kiều Kiều hiểu rồi, nàng biết bản thân tiếp theo nên làm như thế nào rồi, chỉ là có thể thành công hay không nàng còn chưa biết, nàng sợ thất bại rồi nàng sẽ không còn mạng để gặp lại Ngô Đồng.
"Nhân sinh của cô nương không tầm thường, chú định là người có thể làm việc lớn, chú định sẽ vang danh thiên hạ, sáng thì như phù quan chiếu rọi, tối thì vọng thư soi đường!" Ngô Đồng chỉ mở miệng nói thêm một câu, bây giờ hắn sẽ không trả lời thêm bất cứ câu hỏi nào nữa.
"Tiền bối trước khi rời đi, ta có thể biết tên của tiền bối hay không?" Đồ Sơn Kiều Kiều quỳ xuống, cúi đầu nhìn Ngô Đồng hỏi.
"Ta tên Ngô Đồng, Ngô trong ngây ngô, Đồng trong cánh đồng!" Ngô Đồng mỉm cười nhẹ nhàng giải thích, sau đó tiễn khách, tiễn nàng rời khỏi Thanh Giang Lạc.
Đồ Sơn Kiều Kiều đứng dậy, nàng bước ra khỏi Thanh Giang Lạc, ngay lập tức Thanh Giang Lạc đóng lại với nàng, có lẽ kiếp này nàng khó mà có thể trở lại Thanh Giang Lạc một lần nào nữa.
Nhưng ngày hôm nay được tiền bối Ngô Đồng bảo vệ hai lần, được ăn món ngon do tiền bối nấu, được tiền chỉ điểm con đường phía trước nên đi như thế nào, cho dù nàng không biết là đúng hay là sai, nhưng hôm nay đối với nàng là một ngày nàng sẽ không bao giờ quên, mãi mãi không bao giờ quên.
Đồ Sơn Kiều Kiều đạp lên mặt nước, nhìn lên bầu trời gió nhẹ đìu hiu, tâm trạng của nàng có chút bồn chồn như một cơn gió, khiến cho nàng thở dài một hơi đạp bước rời đi.
Ngô Đồng ở bên trong Thanh Giang Lạc nhìn ra bên ngoài, nhìn thấy bước chân của Đồ Sơn Kiều Kiều vô định bước đi trên mặt nước, hắn không ngậm miệng được mà thốt lên hai câu.
"Người sống ở trên đời,
Bởi vì xem nhẹ, cho nên vui vẻ!
Bởi vì xem nhạt, cho nên hạnh phúc!
Chúng ta đều chỉ là hành khách qua đường trong đất trời này, rất nhiều người đời và sự tình, bản thân đều không cách nào làm chủ cho nổi. Ví như thời gian đã trôi qua, ví như những người đã rời xa!
Tất cả tùy duyên, duyên đậm nhiều thì quấn quýt đoàn tụ, duyên nhạt thì nước chảy bèo trôi, tùy duyên nó đi.
Đời người, có thể xem nhẹ, xem nhạt được bao nhiêu thì thống khổ sẽ chạy cách xa ta bấy nhiêu.
Người người đều lo sợ bản thân không đủ minh mẫn thanh tỉnh, mong sao tự tâm mình được sáng như gương." (Trích internet)
Đồ Sơn Kiều Kiều hai hàng nước mắt chảy xuống, duyên của nàng đối với Thanh Giang Lạc có lẽ là nước chảy bèo trôi, có lẽ cả đời của nàng chỉ có thể gặp được một lần, nghe được những câu an ủi cuối cùng của Ngô Đồng nàng lúc này bản thân trở nên thanh tịnh, bước về phía trước mà đi.
"Người đi rồi, cảm giác lại có chút trống trãi!" Ngô Đồng nhìn Tửu Điếm của mình chỉ còn lại hắn cùng với Tiểu Hắc, còn lại bàn ăn chưa dọn, hắn liền thở dài một hơi đứng lên, dọn dẹp sạch sẽ.
Làm chủ một tửu điếm sẽ gặp được những vị khách bản thân không muốn đuổi đi, nhưng vẫn không thể giữ lại, hắn tự mình tiễn khách, cũng sẽ tự mình đón vị khách tiếp theo.
"Gâu Gâu Gâu!" Tiểu Hắc vẫy vẫy cái đuôi tha một viên ngọc từ trên cái ghế của Đồ Sơn Kiều Kiều vào bên trong nhà bếp, đưa nó cho Ngô Đồng nhìn xem.
"Đồ Sơn cô nương thật là!" Ngô Đồng thở dài một hơi, cầm lấy viên ngọc màu xanh ngọc xinh đẹp ở trước mặt, yêu lực thật nồng đậm, có lẽ là một thứ rất quan trọng đối với Đồ Sơn Kiều Kiều.
Người đến là khách, khách nhân ăn cơm sẽ trả tiền, hôm nay Đồ Sơn Kiều Kiều là người đầu tiên trả tiền cơm cho hắn, vậy thì cũng bắt đầu từ nàng từ nay về sau mỗi một vị khách hàng đến dùng bữa hắn đều sẽ thu tiền.
[ Đinh! Đã có thể kích hoạt đồ giám món ăn Súp Măng Thịt! ]
[ Đinh! Đã có thể kích hoạt đồ giám món ăn Giò Hầm Tam Muội! ]
[ Đinh! Chúc mừng kí chủ nhận được Thần Thông: Tam Muội Chân Hỏa! ]
"Ồ! Lần trước cho ta một đóa Tam Muội Chân Hỏa để nấu ăn, bây giờ phần thưởng cả Thần Thông luôn sao? Cũng không tệ, chỉ là đáng tiếc... Haizz!" Ngô Đồng thở dài một hơi, hắn chỉ có thể sử dụng Tam Muội Chân Hỏa khi ở bên trong Thanh Giang Lạc, khi rời khỏi Thanh Giang Lạc thì không dùng được vì hắn không có pháp lực.
Nhưng cũng không sao, có Tam Muội Chân Hỏa sau này nấu thức ăn cũng thuận tiện hơn, chưa kể thịt của Ngưu Ma Vương lửa bình thường chưa chắc nấu chín được, có Tam Muội Chân Hỏa để nướng thịt chắc chắn hương vị sẽ ngon hơn rất nhiều.