Chương 59: Phiên ngoại – giai đoạn ngọt ngào
Nguồn: kamochan.wordpress.com
*Phiên Ngoại – Giai Đoạn Ngọt Ngào*
*1. HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI.*
Một học kỳ mới lại bắt đầu, Lâm Vi nhận khóa trình từ phòng giáo vụ, nhìn kỹ thì phát hiện học kỳ này được phân công dạy sinh viên năm hai, mỗi sáng thứ hai, thứ ba và thứ năm, phòng học số 507.
Lâm Vi lấy điện thoại ra ghi chú cẩn thận thời gian địa điểm dạy học, dọn dẹp lại giáo án và tài liệu một chút rồi chuẩn bị về nhà soạn thời khóa biểu.
Vừa đến cổng trường thì điện thoại đột ngột reo vang, Lâm Vi rút điện thoại ra thì thấy màn hình nhấp nháy cái mặt của Diệp Kính Văn—–
Mấy hôm trước bị hắn lấy điện thoại nghịch một hồi, lúc lấy về thì hình nền đã bị thay bằng hình của hắn, báo cuộc gọi đến cũng thay bằng hình hắn nốt….
Diệp Kính Văn trên màn hình đang trưng ra nụ cười gian ác, Lâm Vi nhíu mày muốn đổi hình khác thì bị hắn ôm chầm từ phía sau, vừa gác cằm lên vai vừa nói một cách rất tội nghiệp:”Điện thoại của anh chỉ để hình nền là em, vì thế mỗi khi lấy điện thoại ra là có thể nhìn thấy em, tâm tình anh cũng trở nên tốt hơn,…cho nên em cũng phải để hình anh, như vậy thì lúc nào anh cũng có thể ở bên cạnh yêu thương em hay đại loại vậy.”
Lâm Vi liếc nhìn điện thoại trong tay Diệp Kính Văn khẽ cười “Đây chẳng phải là âm hồn bất tán đó sao?” Diệp Kính Văn siết chặt tay, giọng nói nguy hiểm trầm thấp:”Lâm Vi”
“Hả?”
“Em rất ghét nhìn thấy anh sao? Còn dám so sánh anh với âm hồn bất tán?”
“…….” Cái này còn không phải sao?
Mặc dù không đến nỗi ghét, nhưng mà việc dùng hình nền người yêu khiến Lâm Vi có hơi ngượng, nếu mà bị đồng nghiệp hay đám học sinh nhìn thấy chẳng phải sẽ rất khó xử sao?
“Cũng không phải là ghét….”
Lâm Vi còn chưa nói hết câu thì Diệp Kính Văn đã cố chấp nói “Không cho em thay hình nền khác, mỗi tối anh đều sẽ kiểm tra”.
“…….” Lâm Vi cứng họng.
“Nếu mà em dám đổi thì anh sẽ trừng phạt em” Diệp Kính Văn mặt dày sáp lại hôn vào tai Lâm Vi một cái “Em biết trừng phạt có nghĩa là gì không? Có cần anh làm luôn không?”
Nhớ tới màn “trừng phạt” cực kỳ dịu dàng tối qua, tai Lâm Vi lập tức đỏ lên, vội vàng đẩy người ra, đen mặt nói “Được rồi được rồi, chỉ là một hình nền thôi mà, em không đổi là được chứ gì” Vừa nói vừa bỏ di động vào túi.
Diệp Kính Văn đắc ý nhướng mày, nhẹ nhàng nâng cằm Lâm Vi lên hôn một cái thật ngọt ngào, thấp giọng nói “Người ta yêu nhau toàn đặt hình nền như vậy, em không cần phải ngại, chúng ta vốn đang yêu nhau mà”
Đã lão phu lão thê cả rồi còn chơi mấy trò sến súa đó, cái này chắc chỉ có mình Diệp Kính Văn mới chơi hoài không biết ngán mà thôi….
Lâm Vi lại rất khó xử, dù sao cũng là hai người đàn ông lớn tướng, vậy mà cả ngày hắn chỉ biết duy nhất một lý do là “trời lạnh” để bám dính lấy cậu ở trên giường mà “vận động làm ấm người”, cái này cũng đủ khiến người ta phải đỏ hết mặt rồi, bây giờ còn bị bắt ép đổi hình nền tình nhân…..
Đáng sợ hơn hình nền kia chính là hình bán nude của hắn! Cái này có nghĩa là mỗi khi mở điện thoại lại phải nhìn thấy hắn trần truồng?!
Cách suy nghĩ của Diệp Kính Văn thật là….
Nhìn hắn mỉm cười đắc ý, cảm giác bại cuộc lại dâng lên trong lòng Lâm Vi.
*2. ĐÓN VỢ*
Điện thoại vẫn reo không ngừng, Lâm Vi ngừng dòng suy nghĩ, tiếp điện thoại ” Sao vậy, Kính Văn?”
“Xong việc chưa? Anh đến đón em”
“Không cần, em đến trạm xe rồi, ngồi hai trạm là về tới nhà, anh không cần chạy qua đây, phiền lắm…..” Lâm Vi vừa nói vừa tiếp tục đi”.
Diệp Kính Văn mỉm cười “Ngẩng đầu, nhìn qua bên phải đi”
Lâm Vi khẽ nâng đầu lên, liếc thấy một cái xe quen thuộc đang đỗ gần đó.
Quả nhiên là Diệp Kính Văn đã phục kích trước cổng trường….
Lâm Vi không còn cách nào khác là nhắm mắt đi về hướng xe đang đợi.
Diệp Kính Văn xuống xe, khẽ cười đi qua mở cửa xe cho Lâm Vi ngồi.
Lời nói dối khi nãy bị vạch trần khiến Lâm Vi rất lúng túng, ngồi vào xe một lúc thì nhẹ nhàng đằng hắng một tiếng, Diệp Kính Văn sáp qua thắt dây an toàn cho Lâm Vi “Em là sợ phiền nên mới không cho anh đi đón sao?”
“Anh xong việc ở bệnh viện rồi không chịu về thẳng còn vòng lại trường thiệt là phiền muốn ch.ết” Lâm Vi hơi nhíu mày, giọng nói mang theo ý trách cứ “Em ngồi xe điện chỉ cần qua hai trạm, khoảng năm phút là về tới nhà rồi, anh không cần phải đến đón em”
“Anh biết” Diệp Kính Văn cười cười, quay qua dùng ánh mắt dịu dàng nhìn Lâm Vi “Nhưng Lâm Vi à, có thể được đưa đón em đi làm, chính là phúc phận của anh”
“…….”
Có cần phải quan trọng hoá việc đưa đón mình đến vậy không? Chỉ một câu nói đơn giản như vậy lại khiến Lâm Vi thấy nhức đầu vô cùng.
“Đừng có tước đoạt quyền lợi được đưa đón em mỗi ngày của anh, có được không?” Diệp Kính Văn dịu dàng nhìn đôi mắt trợn trắng của Lâm Vi, cậu cũng không biết làm gì hơn là mỉm cười gật đầu một cái “Được rồi, tuỳ anh”
Diệp Kính Văn bất giác cười thật to, sáp qua hôn Lâm Vi một cái, nhẹ nhàng dán trên môi cậu thì thầm “Đi siêu thị mua chút đồ về nấu cơm cho em ăn nha?”
Lâm Vi gật đầu “Được đó”
Diệp Kính Văn khởi động xe, một đường chạy tới siêu thị, nụ cười gian ác vẫn thường trực trên môi, nhìn kiểu nào cũng thấy một dạng bất chính, nhưng thỉnh thoảng lại dịu dàng vô cùng, nó khiến Lâm Vi không cách nào chống đỡ được.
Bao nhiêu năm như vậy, vẫn là thua trong tay hắn mà.
*thê nô quá vậy anh=))))))*
*3. DẠY HỌC*
Hôm đó là thứ sáu, Lâm Vi được phân công dạy lớp lâm sàng chuyên nghiệp cho các sinh viên năm hai ở phòng 507, thời gian từ 8 giờ đến 9 giờ 30, đứng lớp hai tiết, cùng dạy cả ba lớp.
Lâm Vi chuẩn bị kĩ lường giáo án, micro, đồng hồ rồi chạy tới phòng học, đáng ngạc nhiên chính là trong phòng không còn một chỗ trống, theo như danh sách trường phát xuống thì ba lớp có 120 sinh viên, phòng này dư sức chứa, vậy thì trong giảng đường đen kịt toàn người thế kia hẳn là không có ai trốn tiết đâu nhỉ.
——–Mấy đứa này đúng là học sinh chăm ngoan mà.
Lâm Vi không nhịn được nở nụ cười, lấy laptop ra kết nối với máy chiếu.
Chuông báo tiết reo vang, Lâm Vi liền cầm micro bắt đầu giảng bài “Chúc các em buổi sáng tốt lành, tôi là người phụ trách lớp lý luận sinh học của các em ngày hôm nay, tôi họ Lâm, các em có thể gọi tôi là thầy Lâm.” Ngừng một chút “Lúc nào cũng giới thiệu như vậy có nhàm quá không nhỉ”
Phía dưới học sinh cười ầm lên. Quả nhiên đàn anh đàn chị khoá trên nói không sai, thầy Lâm tốt tính, tính cách ôn hoà, dáng vẻ lại đẹp trai, khó trách tại sao lại được nhiều người yêu thích như vậy.
Thấy học sinh cười không ngừng, Lâm Vi cũng khẽ cười “Đây là email của tôi, có gì không hiểu cứ hỏi” Lâm Vi viết email lên bảng “Hôm nay tôi sẽ giảng cho các em cái nhìn tổng quát về sinh vật học, đầu tiên chúng ta hãy cùng tìm hiểu xem thế nào là sinh học”.
Lâm Vi mở giáo án ra, bắt đầu nghiêm túc giảng bài, dưới khán phòng học sinh cũng rất chăm chú lắng nghe.
Hai tiết học trôi qua thật nhanh, vừa lúc chuông báo hết tiết reo vang thì Lâm Vi cũng đã giảng xong toàn bộ nội dung của chương đầu tiên, trong phòng bất chợt vang lên một tiếng vỗ tay vô cùng nhiệt liệt.
Tiếng vỗ tay làm náo động cả phòng thế này chính là của Diệp Kính Văn.
Không giống môn của Lâm Vi là môn trực thuộc giáo trình, khoá trình khoa lâm sàng bao gồm nội khoa và ngoại khoa và chia thành từng tiết riêng biệt. Diệp Kính Văn học kỳ này cũng được phòng giáo vụ mời vào làm giáo sư, dù sao hắn cũng là chủ nhiệm ngoại khoa não tại bệnh viện, được hắn giảng dạy thì quá là hợp lý. Thế nên Diệp Kính Văn phụ trách lớp lý luận ngoại khoa não tiết ba và tiết bốn ở phòng 507, cũng có nghĩa là hắn nằm trong ban phụ trách của Lâm Vi, cùng dạy một phòng.
Lâm Vi vừa tan lớp đang thu dọn tài liệu trên bàn thì cảm giác có người đang nhìn, quay đầu lại thì thấy Diệp Kính Văn đứng sau lưng đang cười.
“Thầy Lâm, đã lâu không gặp” Diệp Kính Văn mỉm cười bước lên bục giảng, còn chìa tay ra muốn bắt tay với cậu.
“…….” Trong nháy mắt, da đầu Lâm Vi tê dại một trận.
Tối hôm qua ai là người đã bám dính lấy mình hành hạ mấy lần mới buông tha cho, bây giờ còn dám nói “đã lâu không gặp”. Da mặt người này đúng là dày không chịu được rồi!
Phía dưới học sinh tò mò nhìn lên, Lâm Vi bất đắc dĩ bắt tay hắn một cái. Diệp Kính Văn hôm nay diện một cái áo sơmi đen thui, cổ áo mở rộng lộ ra làn da mật ong khoẻ mạnh, quần tây bó sát nổi bật hai chân thon dài, vóc người cao ngất, cộng thêm khoé môi nhếch cao ý cười thâm thuý, mị lực đặc biệt hấp dẫn tất cả ánh nhìn.
Có người thấp giọng bàn tán “Đây là ai vậy?” “Đứng cùng thầy Lâm đúng là đối lập hoàn toàn mà!”.
Đúng vậy, thầy Lâm chính trực ôn hoà, tình tình không chê vào đâu được, còn người kia, vừa nhìn là thấy khó nhằn rồi….
Bị đám học sinh nhìn chằm chằm, Lâm Vi hơi giận cất giọng nói “Làm gì mà chạy đến đây vậy, anh đứng có phá phách nữa”.
Diệp Kính Văn khẽ cười “Anh đã lớn ngần này rồi, em đừng nghĩ anh vẫn còn giống như trước đây thích chạy tới lớp em gây chuyện chứ”
“……..” Cũng đúng, cách suy nghĩ của anh thường không ai hiểu nổi.
Lâm Vi nuốt nước miếng một cái “Vậy anh tới đây làm gì?”
“Nha, anh là tới để dạy học, trùng hợp là lại dạy cùng một phòng với em” Diệp Kính Văn vô tội cười cười, để laptop lên bàn, quả nhiên một nhóm sinh viên năm hai vừa lục tục rời đi thì một nhóm khác lại chạy vào.
Lâm Vi lúc này mới tin lời hắn.
Nhưng mà…
“Sao trường lại bắt anh đứng lớp?” Đây không phải là hại ch.ết học sinh sao?
Diệp Kính Văn liếc cậu một cái “Ai mà biết, có lẽ là vì anh đẹp trai”.
Lâm Vi quyết định chấm dứt cuộc nói chuyện để tránh máu nóng lên não mà ch.ết “Được rồi, em tan lớp rồi, anh cứ tự nhiên” Vừa nói vừa xoay người ra ngoài, quẹo ra hành lang đi tới phòng nghỉ.
Chuông báo lại ngân vang, Diệp Kính Văn bước lên bục giảng, hắn hơi nheo mắt lại khiến từng lớp học sinh phải rợn tóc gáy.
Thấy giáo tính tình quái đản, cách giảng bài cũng thật khác người, vừa vào bài đã mở ngay một bộ phim đầy bạo lực <
Nhìn một đám bị dọa đến ngu người, Diệp Kính Văn lúc này mới cầm micro lên bắt đầu tự giới thiệu “Chào mọi người, tôi là giáo viên phụ trách ngoại khoa não của lớp, tôi họ Diệp, các em có thể gọi tôi là thầy Diệp” Dừng lại một chút, khóe miệng nhếch lên nụ cười “Lúc nào cũng giới thiệu mấy cái như vậy đúng là quá nhàm tai”
Bắt chước cách nói của Lâm Vi, nhưng nghe hắn nói chỉ khiến người ta có cảm giác gió lạnh đang thổi sau lưng.
Nhất là sau lưng người đó là hình ảnh của <
“Khẩn trương như vậy làm gì? Vừa rồi tôi cho các em xem phim kinh dị chỉ là muốn kích thích thần kinh các em một chút, tôi biết rất nhiều em đêm qua ngủ không ngon giấc nên sáng ra vừa đi vừa ngủ gật, bây giờ ắt hẳn các em đều đã…phấn chấn tinh thần phải không?”
“……..” Không một ai nói gì.
“Tốt lắm, chúng ta vào bài, tổn thương não”
Suốt tiết học, mọi người đều có cảm giác cùng hắn đi tàu siêu tốc, suy nghĩ của Diệp Kính Văn quả thật khác người, học lớp hắn dạy đúng là đáng sợ còn hơn xem phim kinh dị nữa.
Diệp Kính Văn mặt không đổi sắc, chuông hết tiết vừa vang lên hắn đã xoay người đến phòng nghỉ ở khúc cua hành lang.
Lâm Vi vẫn đang ngủ bên trong, quả nhiên đêm qua cậu ấy ngủ không ngon, vừa ngồi nghỉ ngơi một chút thì đã thiếp đi lúc nào không hay, Diệp Kính Văn nhẹ nhàng đi đến ngồi xuống bên cạnh cậu, Lâm Vi gặp ác mộng choàng tỉnh giấc, dụi dụi con mắt thì thấy Diệp Kính Văn đang nhìn mình.
Lâm Vi ngồi dậy nói “Anh tan lớp rồi? Khụ, tự nhiên lại ngủ quên mất” Lâm Vi vừa nói vừa đứng dậy thì bị Diệp Kính Văn nhấn trở lại.
Diệp Kính Văn đau lòng vuốt tóc Lâm Vi, cúi người dịu dàng hôn cậu.
“Ưm…Kính Văn….” Lâm Vi bị hắn đè trên sofa hôn, thoáng hoảng sợ đẩy hắn ra “Chỗ này là trường học đó, ưm….”
“Yên tâm, anh khóa cửa rồi” Diệp Kính Văn cười cười, trực tiếp đưa lưỡi vào khuấy động vòm họng Lâm Vi, chậm chạp mà tỉ mỉ hôn cậu.
“…….” Lâm Vi chỉ còn biết nhắm mắt lại phối hợp cùng hắn.
Triền miên một lúc, Diệp Kính Văn lúc này mới hài lòng lui ra, dán trên môi người yêu thầm thì “Tối hôm qua chắc là mệt lắm phải không?”
Lâm Vi trừng hắn một cái “Còn dám nói”
“Xin lỗi, anh không biết em đã đổi thời khóa biểu, nên không biết hôm nay em có tiết dạy” Diệp Kính Văn đau lòng vuốt tóc cậu “Sau này lúc nào em phải đứng lớp, anh sẽ cố gắng kiềm chế, đứng trên bục giảng suốt hai tiếng nhất định rất mệt phải không? Chỗ đó còn đau không?”
Lâm Vi bị hắn nói trực tiếp như vậy đỏ cả mặt “Đủ rồi….”
Diệp Kính Văn mỉm cười “Anh xức thuốc cho em nha, mặc dù tối qua làm hơi nhiều nhưng động tác cẩn thận như vậy chắc sẽ không làm em đau….”
“Em nói, đủ rồi!” Lâm Vi trực tiếp dùng tay bịt miệng hắn “Anh không biết nói chuyện cho người ta yêu mến một chút sao, mỗi lần mở miệng là em lại muốn đánh anh”
Diệp Kính Văn vô tội chớp mắt mấy cái, le lưỡi ɭϊếʍƈ ngón tay Lâm Vi, cầm tay cậu nói “Anh đây là rất đau lòng đó” Hoàn toàn không nhìn ra chút áy náy nào.
Lâm Vi liếc hắn một cái “Sau này kiềm chế một chút, với lại tối qua…”
“”Với lại tối qua, cũng là do em đốt lửa trước đúng không?”
“….” Lâm Vi lúng túng nghiêng đầu qua chỗ khác.
Tối hôm qua nghiêm túc mà nói thì là đúng là lỗi của cậu…bởi vì quên mang đồ ngủ nên chỉ mặc độc mỗi cái qυầи ɭót mà long nhong chui vào phòng ngủ, kết quả là vừa lúc đụng mặt tên Diệp Kính Văn.
Vì vậy Diệp Kính Văn liền lấy cái lý do hoang đường “Em đã có lòng thì anh đây không thể cự tuyệt” mà đè ép trên giường….
Lâm Vi nhớ lại liền nghiến răng.
Diệp Kính Văn thấy vậy cũng không nhẫn tâm chọc ghẹo nữa, khẽ nói “Mệt thì nghỉ chút đi, dù sao thì cũng chưa có việc gì phải làm mà”
“Nhưng…”
“Lâm Vi” Diệp Kính Văn cắt ngang “Nghe lời anh, ngủ một chút đi”
Sau ÃÂó liá»Ân lấy áo khoác ÃÂang cầm trên tay dá»Âu dàng ÃÂắp lên ngðá»Âi cáºÂu âÂÂNgủ ngoan, chá» anh tan lá»Âp sẽ chá» em ÃÂi ÃÂn trðaâÂÂ
Lâm Vi quả thá»±c rất má»Ât, không thá» làm gì hán lànhìn vào hai mắt sáng rá»±c của hắn rá»Âi nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Cà ©ng không biết làai xếp lá»Âp khéo nhð váºÂy, trùng hợp cho hai ngðá»Âi dạy cùng má»Ât lá»Âp cùng má»Ât ngày, chẳng lẽ ÃÂây chÃÂnh lànghiá»Ât duyên trong truyá»Ân thuyết? Lâm Vi khó hiá»Âu.
ÃÂoán chừng ÃÂám há»Âc sinh kia sẽ bá» Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn dạy cho má»Ât tráºÂn ra há»Ân, vá»Âi tÃÂnh cách của hắn, có khi còn cho há»Âc sinh xem phim kinh dá» không chừngâ¦..
Lâm Vi suy nghé má»Ât lúc thì má má màng màng chìm vào má»Âng ÃÂẹp.
Lúc này trong lá»Âp, Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn quả nhiên bắt há»Âc sinh xem phim kinh dá»Â.
Có lẽ sá»Âng chung quá lâu nên tâm linh tðáng thông ÃÂây mà.
*4. MÃÂN LẨU UYÃÂN ïàNG*
Sau khi tan há»Âc, Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn ÃÂến phòng nghá» gá»Âi Lâm Vi dáºÂy, há» ra cá»Âng sau ÃÂn lẩu.
Lâm Vi ná»Âi tiếng làcao thủ ÃÂn cay, trðá»Âc ÃÂây còn há»Âc á» ÃÂại há»Âc T, cáºÂu thðá»Âng ra cá»Âng sau ÃÂn lẩu cay, lúc Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn má»Âi quen cáºÂu, hắn không có thói quen ÃÂn cay, má»Âi khi ÃÂi ÃÂn lẩu ÃÂá»Âu gá»Âi má»Ât ná»Âi lẩu uyên ðáng, má»Ât bên lẩu hải sản, má»Ât bên lẩu cay ÃÂá» cùng ÃÂn.
May mắn là, khu ÃÂn vặt nÃÂm xða giá» ÃÂây không những không giải tán màcòn có quy mô rá»Âng hán, tầng ba tòa nhàÃÂã trá» thành má»Ât quán lẩu lá»Ân, những cô tiếp viên trðá»Âc cá»Âa nhìn cà ©ng rất chuyên nghiá»Âp.
Lâm Vi mặc dù làm giáo sð á» trðá»Âng nhðng cà ©ng rất ÃÂt khi dùng cám á» ÃÂây, dù sao cà ©ng làâÂÂngðá»Âi ÃÂã láºÂp gia ÃÂìnhâÂÂ, sau khi kết hôn vá»Âi Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn, Lâm Vi má»Âi ngày ÃÂá»Âu ÃÂúng giá» có mặt á» nhà, lúc nhìn thấy quán lẩu kia cà ©ng không khá»Âi kinh ngạc, nhẹ thá» dài âÂÂKhông ngá» qua nhiêu nÃÂm, nái này vẫn cònâÂÂ
Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn gáºÂt ÃÂầu má»Ât cái âÂÂTháng trðá»Âc vừa xây rá»Âng hán, nghe nói có má»Ât ngðá»Âi mua lại toàn bá» tầng ba tòa nhà, xây má»Ât quán lẩu tháºÂt lá»ÂnâÂÂ
Lâm Vi hái ngẩn ra âÂÂNhững tin ÃÂá»Ân này màanh cà ©ng biết luôn hả?âÂÂ
Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn quay lại cðá»Âi nói âÂÂDiá»Âp KÃÂnh VÃÂn chá»Âng em mà, có gì màkhông biết cá chứâÂÂ
âÂÂâ¦.â Lâm Vi lại cứng há»Âng, ngðá»Âi này chá» có má»Ât táºÂt xấu làda mặt quá dày, tá»± luyến quá ÃÂáng, ÃÂã váºÂy còn dám tá»± xðng làchá»Âng?!
Lâm Vi xá» mặt âÂÂChú ý cách xðng hôâÂÂ
Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn quay lại âÂÂChẳng lẽ anh không phải làchá»Âng em?âÂÂ
âÂÂâ¦â¦â Lâm Vi nghiến rÃÂng.
âÂÂKhông phải em ÃÂã quen bá» anhâ¦.âÂÂ
âÂÂÃÂủ rá»Âiâ Lâm Vi ÃÂá» mặt ngắt lá»Âi hắn âÂÂÃÂi ÃÂn cámâÂÂ
Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn cðá»Âi má»Ât cái, nhìn theo bóng lðng cứng ngắc của Lâm Vi bðá»Âc vào quán lẩu.
Cô phục vụ thấy hai ngðá»Âi thì chạy ra ÃÂón âÂÂHai vá»Â, rất xin lá»Âi, quán chúng tôi ÃÂã hết chá»ÂâÂÂ.
Quán lẩu làm ÃÂn rất ÃÂðợc, lúc nào cà ©ng phải ÃÂặt chá» trðá»Âc, bây giá» lại ngay giá» ÃÂn trða, trong sảnh cháºÂt kÃÂn ngðá»Âi.
Lâm Vi quay ÃÂầu lại âÂÂVáºÂy ÃÂành ÃÂi thôiâÂÂ
Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn ÃÂi tá»Âi quầy âÂÂXin lá»Âi, hôm qua tôi có ÃÂặt chá» trðá»Âc, tôi há» Diá»ÂpâÂÂ
âÂÂVâng, ngài Diá»Âp vui lòng chá» má»Ât chútâ Cô phục vụ cúi ÃÂầu tr.a danh sách má»Ât chút rá»Âi nói vá»Âi má»Ât ngðá»Âi khác âÂÂÃÂða hai vá» ÃÂây ÃÂến phòng sá» bảyâÂÂ
Lâm Vi ÃÂi theo Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn lên lầu, trong lòng không khá»Âi cảm thán âÂÂQuả nhiên làÃÂặt chá» trðá»ÂcâÂÂ
Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn quay lại má»Âm cðá»Âi âÂÂHiếm khi ra ngoài ÃÂn, làm sao có thá» ÃÂá» em mất hứng ÃÂðợc chứâÂÂ
Lâm Vi cðá»Âi cðá»Âi âÂÂAnh tháºÂt chu ÃÂáoâÂÂ
Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn ÃÂắc ý nhðá»Âng mày âÂÂCòn phải nóiâÂÂ
Ngðá»Âi gì váºÂy trá»Âi, ÃÂðợc khen má»Ât câu màcái mặt ÃÂã hất lên trá»Âi rá»Âi, màthôi, bình thðá»Âng thì mặt hắn cà ©ng ÃÂã váºÂy rá»Âi.
Quán lẩu hôm nay hẳn làlá»Âi to rá»Âi, vì tá»± nhiên lại có hai ngðá»Âi này bao hết má»Ât phòng, diá»Ân tÃÂch phòng không lá»Ân lắm, nhðng cách bày tràấm cúng, mặt ÃÂá»Âi mặt trên ghế sofa má»Âm mại, ngay cả chén ÃÂà ©a cà ©ng làÃÂá» ÃÂôi, cách âm cà ©ng tá»Ât, so vá»Âi bên ngoài náo nhiá»Ât thì ÃÂúng làmá»Ât không gian yên ténh.
Theo thói quen gá»Âi má»Ât lẩu uyên ðáng, chá»Ân thêm vài món ÃÂn vàthá»Ât bò, Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn trả thá»±c ÃÂán lại cho phục vụ rá»Âi nói âÂÂMá»Ât lần dá»Ân lên hết ÃÂðợc không?âÂÂ
Ngðá»Âi phục vụ gáºÂt ÃÂầu âÂÂÃÂðợc ạâÂÂ
Má»Ât lúc sau, phục vụ ÃÂẩy bàn ÃÂá» ÃÂn ÃÂến, bày biá»Ân món ÃÂn lên bàn.
Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn nói âÂÂCần gì tôi sẽ gá»Âi thêmâÂÂ
Phục vụ má»Âm cðá»Âi lấy lòng âÂÂVâng, má»Âi quý khách thong thả dùng bữaâ ÃÂnh mắt nghi ngá» lðá»Ât qua mặt Lâm Vi sau ÃÂó nhanh chóng xoay ngðá»Âi, còn tiá»Ân tay ÃÂóng cá»Âa lại tháºÂt chặt.
Lâm Vi bá» nhìn ÃÂến ngðợng chÃÂn mặt, sá» mà ©i nói âÂÂKhoa trðáng quá ÃÂi. Hai ngðá»Âi ÃÂàn ông còn bao phòng tình nhânâ¦.âÂÂ
Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn bất mãn cðá»Âi má»Ât tiếng âÂÂGì màtình nhân, chúng ta làvợ chá»ÂngâÂÂ
âÂÂNày!âÂÂ
âÂÂKhông ÃÂúng sao? Hay làem muá»Ân ly hôn vá»Âi anh?âÂÂ
âÂÂâ¦..â Lâm Vi tháºÂt muá»Ân tạt ná»Âi lẩu cay lên khuôn mặt tðái cðá»Âi của hắn.
Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn biết ÃÂiá»Âu dừng chủ ÃÂá» này lại, gắp má»Ât miếng thá»Ât bò nhúng vào ná»Âi lẩu cay ngút khói, thá»Ât chÃÂn thì gắp bá» vào chén Lâm Vi âÂÂÃÂn ÃÂiâ ÃÂá»Âng tác dá»Âu dàng nhð ÃÂang dá» thú cðng ÃÂn cám, ánh mắt lấp lánh ánh sáng.
Lâm Vi cà ©ng gắp má»Ât miếng thá»Ât bò nhúng vào ná»Âi hải sản bá» vào chén hắn, nói âÂÂAnh cà ©ng ÃÂn ÃÂiâÂÂ
Bắt chðá»Âc bá» dáng của hắn, khẽ má»Âm cðá»Âi nhìn chÃÂm chú, ánh mắt dá»Âu dàng nhð ÃÂang nhìn thú cðng.
Thiá»Ât tình, này làÃÂn miếng trả miếng saoâ¦..
Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn bá» nhìn ÃÂến da ÃÂầu tê dại, rá»Ât cuá»Âc chá»Âu thua nói âÂÂTá»Ât lắm, cứ tiếp tục váºÂy thì ÃÂn hết vô mấtâÂÂ
Lâm Vi cong ánh mắt cðá»Âi âÂÂBiết làtá»Ât rá»ÂiâÂÂ
Hai ngðá»Âi không nói nữa, cúi ÃÂầu ÃÂn phần của mình.
Má»Ât lúc sau, Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn ÃÂá»Ât nhiên nói âÂÂBiết sao hôm nay anh ÃÂða em ÃÂến ÃÂây không?âÂÂ
Lâm Vi ngẩng ÃÂầu nhìn hắn âÂÂLàngày gì sao?âÂÂ
Chắc làkhông phải, Không phải sinh nháºÂt hắn, cà ©ng chẳng phải lá» tình nhân, chẳng lẽ muá»Ân ÃÂn mừng há»Âc sinh tá»±u trðá»Âng?
Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn nói âÂÂLàngày ká» niá»ÂmâÂÂ
âÂÂKá» niá»Âm gì?âÂÂ
âÂÂNgày này mðá»Âi nÃÂm trðá»Âc, lần ÃÂầu tiên anh vàem ÃÂi ÃÂn lẩu, có thá» nói hôm nay làngàyâ¦.ká» niá»Âm ÃÂn lẩu của chúng taâÂÂ
âÂÂâ¦â¦.â Cái này màcà ©ng nhá» rõ nhð váºÂy, tháºÂt không biết phải nói gì vá»Âi hắn.
Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn cðá»Âi cðá»Âi âÂÂKhoảng thá»Âi gian chúng ta chia xa, anh vẫn nhá» dáng vẻ ÃÂn lẩu cay mặt không ÃÂá»Âi sắc của emâ¦sau ÃÂó anh thðá»Âng má»Ât mình ÃÂến ÃÂây ÃÂn lẩu cay, bá»Âi vì vá» cay xé lðỡi sẽ khiến anh nhá» em hánâÂÂ
Nhá» lại những nÃÂm tháng cháºÂt váºÂt ấy, lòng Lâm Vi cà ©ng không khá»Âi trào lên cảm giác chua xót.
Không phải mình cà ©ng váºÂy sao, khi không có hắn bên cạnh, má»Ât mình chạy ÃÂến ÃÂây, há»Âc theo hắn, gắp thá»Ât bò nhúng vào ná»Âi lẩu cay rá»Âi nhúng vào ná»Âi lẩu hải sản, giá»Âng nhð chá» cần làm váºÂy làlại thấy ngðá»Âi kia ÃÂang ngá»Âi ÃÂá»Âi diá»Ân má»Âm cðá»Âi vá»Âi mình.
Ná»Âi lẩu uyên ðáng, làcách ÃÂá» hai ngðá»Âi há» nhá» ÃÂến nhau
âÂÂKÃÂnh VÃÂnâ¦â Lâm Vi khẽ nói âÂÂDạ dày anh không tá»Ât, ÃÂừng ÃÂn cay quá, tháºÂt ra thì không cần há»Âc theo emâÂÂ
âÂÂKhông sao ÃÂâu, anh ÃÂây vá»Ân không thÃÂch ÃÂn cay, nhðng ÃÂn nhiá»Âu thành quenâ Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn gắp má»Ât miếng thá»Ât bò từ ná»Âi lẩu cay bá» vào miá»Âng.
Miếng thá»Ât cay xè tan trên ÃÂầu lðỡi, Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn má»Âm cðá»Âi âÂÂAnh ÃÂã quen có em, Lâm ViâÂÂ
âÂÂâ¦..âÂÂ
âÂÂCho nên, anh không thá» mất em thêm má»Ât lần nào nữa, em hiá»Âu không?â Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn nhẹ nhàng nắm tay Lâm Vi, hai chiếc nhẫn trên ngón áp út chạm vào nhau vang lên má»Ât tiếng, xúc cảm ấm áp truyá»Ân qua da thá»Ât, ÃÂi thẳng ÃÂến cõi lòng.
Lâm Vi khẽ nâng ÃÂầu nhìn chÃÂm chú vào mắt Diá»Âp KÃÂnh VÃÂn, nghiêm túc nói âÂÂYên tâm ÃÂi, anh sẽ không mất em nữa ÃÂâuâÂÂ.
âÂÂâÂÂ-Chúng ta vénh viá» n sẽ không lạc mất nhau má»Ât lần nào nữa.âÂÂâÂÂâÂÂ