Chương 170: Bệnh trung nhị vào não?

“Đúng rồi, phải như thế chứ.” Ernessa hài lòng gật gật đầu, đắc ý nói:
“Còn nữa, ta không phải vừa mới gọi hai phần bánh sao, nếu ta không ăn hết cô cũng phải cùng ăn, lãng phí đồ ăn là không tốt.”
“Cám ơn tiểu thư.” Malyet trong lòng rõ ràng Ernessa quan tâm, chân thành nói.


Đợi đồ ăn mang lên cần có một khoảng thời gian, Ernessa nhàm chán ngồi nghe lấy mọi người xung quanh rải rác trò chuyện.


Tuy nói muốn thu hoạch được tin tức, ở những nơi như náo nhiệt như chợ búa, quán rượu, hay hội giới thiệu việc làm sẽ tốt hơn, thế nhưng tin tức cũng sẽ rất hỗn loạn, khó mà tìm kiếm như ý muốn.


Mà những cửa tiệm chuyên biệt như tiệm đồ ngọt vậy thì khác, được ưa chuộng bởi giới trung lưu, nhất là các phu nhân và trẻ nít, chắc chắn sẽ có chủ đề mà Ernessa hứng thú.
Tựa như vấn đề về hai vị công tước phu nhân cạnh tranh nhau đồng hồ một tuần trước.
A?


Lơ đãng nghe được đến đây, Ernessa vô ý thức nhìn trên tay mình phấn hồng đồng hồ một mắt liền vén lỗ tai chăm chú nhiều chuyện một lát.


Nghe nói, có người phát minh ra công cụ có thể tùy thời tùy chỗ xác định thời gian trong ngày mà không phải là như đồng hồ bình thường cần một quả lắc to lớn và lên dây cót để hoạt động, hay như bình cát chảy, chỉ có thể biết được một khoảng thời gian xác định.


Bây giờ cái trước được gọi là đồng hồ, đồng hồ cũ lại gọi là đồng hồ quả lắc mà bình cát chảy có liên quan đến xác định thời gian cũng được đại chúng thống nhất gọi là đồng hồ cát.


Nghe nói, đồng hồ đầu tiên không chỉ một cái mà là hai cái, còn là hai loại khác biệt nhau.
Nghe nói, một cái là sản phẩm của luyện kim thuật một cái khác là sản phẩm thủ công, phân biệt được làm từ hai người khác nhau.
Nghe nói, hai vị công tước phân biệt mua được một cái tặng cho phu nhân của mình.


Nghe nói, hai vị phu nhân đều mang theo đồng hồ tham dự tiệc trà.
Nghe nói, có người hầu phủ công tước Abarat nghe được tiếng la thảm thiết, không biết là của ai.
“Bánh Tiramisu của quý khách đây ạ.”


Đang mê mẩn nghe trộm Ernessa đột nhiên hồi thần lại, nhìn đến là phục vụ viên mang đồ tới liền hai mắt sáng lên, rời chỗ ngồi sáp tới kéo nữ phục vụ viên ra một góc hỏi:
“Nghe nói ở vương đô vừa mở một tiệm đồng hồ mới, cô có biết là ở chỗ nào không?”


“A? Tiệm đồng hồ?” Phục vụ viên bị hỏi bất chợt có hơi ngẩng ra một chút, thế nhưng nói đến tiệm đồng hồ mới, lại huyên náo sôi sùng sục gần đây chỉ có một cửa tiệm mà thôi.


“Tiểu thư là muốn hỏi tiệm đồng hồ đeo tay mới mở mấy ngày trước có phải không? Nói ở đầu đường phía tây, nằm cách giao giới khu nội thành và khu ngoại thành hai cửa hàng, vẻ ngoài trang trí cũng rất bắt mắt, nếu tiểu thư đi ngang chắc chắn sẽ nhận ra ngay thôi.”


“Đầu đường phía tây đúng không, đã biết, cám ơn cô đã nói, chúc một ngày tốt lành.”


“Chúc, … chúc tiểu thư một ngày tốt lành.” Phục vụ viên đỏ mặt nhìn lấy Ernessa nói một lèo liền đối cô vẫy tay đi về chỗ ngồi, có chút mơ hồ nhì lấy bóng lưng đối phương vẫy tay đáp lại một hồi mới hậu tri hậu giác mình còn đang trong giờ làm việc mới rời đi.


Vị tiểu thư này làm việc dứt khoát, người lại xinh lại thơm thơm lại lễ phép, cũng không giống với mấy vị tiểu thư khác thường đến đây, có một cỗ không thể nói hấp dẫn, vẫn là không đến gần thì hay hơn, từ xa nhìn lấy là được rồi, a hắc hắc hắc!


Ernessa không hề hay biết bản thân vừa hấp dẫn đến gì, trong đầu cô bây giờ vô cùng tò mò chuyện đồng hồ, một bên thưởng thức đồ ngọt một bên hưng phấn đối với Malyet chia sẻ:


“Malyet, Malyet, cô có biết gì không, ở vương đô cũng có người sáng chế ra đồng hồ đeo tay, lại còn không phải là sản phẩm luyện kim! Người kia còn được công tước Abarat thưởng cho rất nhiều pim medal cùng với một gian nhà ở đầu đường phía tây, bây giờ đã là một cửa tiệm đồng hồ!”


“Còn có chuyện như vậy?!” Malyet kinh ngạc nói.
“Đúng không, đúng không? Ta cũng rất tò mò cửa hàng kia là như thế nào, lát nữa ăn xong chúng ta cũng phải đi qua xem một mắt mới được!”
“Theo ý tiểu thư, tiểu thư chỉ cần không quên lời bá tước trở về trước 6 giờ chiều là được.”


“Không có vấn đề, dù sao ta ban đầu cũng không có ý định đi ra quá lâu, bây giờ chỉ là đi xem một chút tiệm đồng hồ kia có gì khác biệt mà thôi, sẽ không tốn bao nhiêu thời gian.”


Thời gian qua nhanh như thoi đưa, chẳng mấy chốc đã đến buổi tối, Ernessa hiện tại đã lên đồ đầy đủ ngồi trên giường chờ đợi, bên cạnh còn để một chiếc hộp nhỏ.


Bên trong chứa đựng chính là đồng hồ mà Ernessa từ tiệm của Jun’ichiro mua về, cô muốn cho Qiu nhìn thử, xem, cũng có người có thể tạo ra đồng hồ đeo mà không cần luyện kim thuật, anh còn kém xa lắm!


Ernessa cũng không quên mua cho mẹ cùng chị mỗi người một phần, những chiếc đồng hồ này tạo hình cũng không tệ, chỉ là hơi có phần máy móc mà thiếu một chút thanh lịch nhỏ gọn, ngẫm nghĩ lại lúc đi dạo trong tiệm đa số khách hàng cũng là nam Ernessa liền hiểu rồi.
Là thẩm mỹ không hợp!


Thôi mặc kệ, coi như đã có đồng hồ của Qiu, hai chiếc đồng hồ kia cũng có thể làm vật trưng bày, không lãng phí!
Lúc này, trong không gian dường như xuất hiện một cái lỗ lớn, Ernessa biết đây là Qiu đến rồi.
“Qiu này, anh có biết hôm nay ở vương đô tôi gặp chuyện gì không?”


Qiu vừa mới mở ra cổng không gian liền đã nghe tiếng Ernessa đón đầu hỏi, đây là thế nào? Chẳng lẽ đã bị bá tước Lavis phát hiện ra rồi? Sáng hôm nay lại bị đánh?
“Thế nào?” Qiu thu nhỏ lại cổng không gian, điều khiển nó xích lại gần bên tai của cô bé, đứng ở đối diện nhỏ giọng hỏi.


“Anh giật mình như thế làm gì? Ở đây cũng không có ai.”
Ở đây không có thế nhưng bên ngoài chắc chắn là có nha!
Qiu có chút không nói, thế như vẫn là dựa theo ý kiến của Ernessa mở rộng cổng không gian cách ra một khoảng cách rồi mới im lặng đưa tay ra hiệu Ernessa có thể bắt đầu buổi biểu diễn.


“Hừ hừ, rất tốt!” Ernessa hài lòng gật gật đầu, cầm lên trên giường hộp nhỏ đưa qua nói: “Anh xem một chút thứ này là cái gì?”
Qiu hồ nghi mở ra nhìn xem vật bên trong, “Đồng hồ?”
“Đúng vậy, mà đây lại là đồng hồ được làm hoàn toàn bằng thủ công!”


Ernessa nói xong chăm chú nhìn xem Qiu mặt, muốn nhìn đến phản ứng kinh ngạc hốt hoảng suy tư cau mày của Qiu, thế nhưng đối diện hoàn toàn không như là trong tưởng tượng của cô như vậy đặc sắc, mà chỉ là bình tĩnh nhìn đồng hồ trong tay.


“Thế nào?” Qiu còn đang suy nghĩ Ernessa đưa vật này cho mình là ý gì đâu, phát giác Ernessa ánh mắt tập trung nhìn bản thân hồi lâu, không khỏi hỏi.
“Anh không thấy bất ngờ sao?”
“Bất ngờ chuyện gì?”


“Có người có thể chế tạo ra được đồng hồ, lại còn là người bình thường, đáng lẽ anh phải cảm thấy có người có trùng ý nghĩ với bản thân, còn tài giỏi hơn mình, muốn cùng người phân cái cao thấp, ta ch.ết ngươi sống, nhấc lên vương đô đồng hồ phong vân biến ảo.” Ernessa giọng nói hùng hồn, sục sôi nhiệt huyết nói.


Mà ở đối diện Qiu đã chảy mồ hôi đầy đầu nhìn lấy Ernessa, chẳng lẽ nói cho Ernessa đồng hồ điện tử cũng không phải là ý tưởng của bản thân, bản thân chỉ là bốc vác qua mà thôi.
Vả lại, những ngày này Ernessa chơi ở đâu, làm sao hành vi có loại bệnh trung nhị vào não?






Truyện liên quan