Chương 213: Phương pháp rời đi



Lạc Long hơi kinh ngạc, thì ra đây là lý do mà lúc trước nàng ta ra tay tàn độc với hắn sao? Nghĩ lại thì lúc đó hai người mới gặp nhau lần đầu, hắn chỉ là một tên không có lực uy hϊế͙p͙ nhưng nàng ta lại có vẻ kiêng kỵ đối với hắn. Bây giờ mọi thứ đã sáng tỏ, hắn liền nở một nụ cười sáng lạn mà nói:


-Yêu vương xin đừng lo lắng. Nơi này đúng là được tạo ra bởi cường giả nhân tộc chúng ta, chỉ có điều phương thế lực của những người đó đã sớm bị diệt, đã biến mất vào dòng sông lịch sử rồi.


Hoàng Nguyệt ngây ra, vẻ mặt không thể tin nổi. Nàng ta quay qua dùng ánh mắt kích động, lại mang theo vẻ nghi ngờ mà hỏi:
-Lời này là thật sao?


-Đương nhiên là thật, nếu không thì hàng ngàn vạn năm qua tại sao không có nhân tộc tiến vào đây một lần nào? Ngàn vạn năm là một thời gian dài đến chừng nào, tại sao chưa từng có bất kỳ một tu sĩ nhân tộc nào bước vào nơi này?


Đạo lý này Hoàng Nguyệt cũng hiểu. Từ lúc trông thấy Lạc Long lần đầu tiên tới giờ nàng ta đã nghĩ vấn đề này rất nhiều lần rồi, đương nhiên nàng cũng biết rằng lời của hắn nói có đến chín phần là thật. Chỉ là truyền thuyết về cường giả nhân tộc coi yêu tộc ở nơi này như súc sinh đã in sâu vào trong đầu mỗi một người ở nơi đây, nàng lại là bá chủ của tiểu thế giới này nên mới sinh ra bóng ma tâm lý với nhân tộc.


-Thay vì lo lắng như vậy, ta nghĩ yêu vương nên cảm thấy vui mừng mới đúng.
-Hả?
Hoàng Nguyệt kinh ngạc.
-Lời này nói như thế nào?
-Xin hỏi yêu vương tại sao lại trúng thất thải độc?
-Chuyện này còn phải hỏi sao? Đương nhiên là do ta luyện hóa tinh hạch của thất thải giác bạch lộc rồi.


-Vậy tại sao lại luyện hóa tinh hạch của thất thải giác bạch lộc?
-Vì muốn mạnh lên!
Nàng ta trả lời với một giọng điệu mạnh mẽ. Lúc nói lời này hai mắt của nàng còn sáng lên, thể hiện rõ khát khao được trở nên mạnh hơn.


-Vậy thì ta chính là chìa khóa giúp yêu vương đạt được thực lực mạnh hơn đó.
-Ngươi có khả năng này sao?
-Ha ha.
Lạc Long cười ngượng ngùng đáp:


-Ta đương nhiên không có khả năng đó, thế nhưng sự xuất hiện của ta chính là cầu nối giúp yêu vương đạt được thực lực lớn mạnh hơn.
Hoàng Nguyệt không có mất kiên nhẫn với kiểu nói vòng vo này của hắn. Tâm trạng nàng đang khá tốt, sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà nổi nóng.


-Có thể nói rõ hơn được không?


-Nơi này là một thế giới bị đóng kín, đẳng cấp cũng cực kỳ thấp, vì vậy nên yêu tộc ở nơi này không thể đạt được tu vi tương xứng với tiềm lực của bản thân, chắc hẳn yêu vương cũng đã nhận ra điều này. Cho dù ta có giúp yêu vương giải được hết thất thải độc trong cơ thể thì tu vi của yêu vương cũng không tiến thêm được nữa, bởi vì đây đã là cực hạn của thế giới này rồi.


Nghe hắn nói vậy thì nàng trầm ngâm một lát rồi gật đầu. Kỳ thực nàng hiểu rất rõ tiềm năng phát triển của toàn bộ yêu tộc bên trong thế giới này đều rất lớn, chỉ là năng lượng quá mức mỏng manh khiến cho tu vi của tất cả mọi người đều bị áp chế, chỉ có thể đạt được một cảnh giới nhất định. Ngay cả bản thân nàng nếu như không hấp thụ tinh hạch của thất thải giác bạch lộc thì cũng sẽ bị kẹt lại tại cảnh giới yêu soái đỉnh phong mãi mãi.


-Tuy nhiên nơi này đã bị phong tỏa quá lâu rồi, cửa ra vào cũng bị ăn mòn mạnh mẽ, do đó ta mới có thể đi lạc vào nơi này.
-Ý ngươi nói là ta có thể đi ra thế giới bên ngoài, sau đó có thể tu luyện tới cảnh giới cao hơn?
-Đúng là như vậy.


Dường như nàng đã hiểu ra ý của Lạc Long, có điều vẫn không có chút tin tưởng nào với lời nói của hắn.


-Làm sao ta biết được thế giới bên ngoài là một nơi như thế nào? Nói không chừng vừa mới bước ra ngoài đó thì liền bị người bắt lại, biến thành nô bộc của bọn hắn, như vậy thì ở lại nơi này vẫn tốt hơn.


-Yêu vương không cần lo lắng vấn đề này. Phương thế giới này là do cường giả nhân tộc tạo ra, tuy nhiên bọn hắn sớm đã hóa thành cát bụi rồi, thế giới bên ngoài cũng là nơi có đủ các chủng tộc sinh sống, nhân tộc không phải là một nhà độc đại. Thực lực của yêu vương thì dù có ra ngoài cũng có thể trở thành cường giả một phương, vả lại cũng không có người nào biết đến sự tồn tại của thế giới này. Thực lực cường đại cộng thêm yếu tố xuất hiện bất ngờ, không cần ta nói chắc hẳn yêu vương cũng đã nhìn ra tỉ lệ bị cường giả nhân tộc bắt lại là rất nhỏ. Đến lúc đó yêu tộc nơi này chỉ cần tìm tới nơi sinh sống của yêu tộc ở thế giới bên ngoài là có thể an tâm phát triển rồi.


Những điều này Hoàng Nguyệt đều hiểu. Đừng thấy nàng ta cả đời chỉ sống ở trong dược viên này, tốt xấu gì thì nàng ta cũng đã sống mấy ngàn năm, tư duy của nàng không phải là thứ mà người phàm có thể so sánh được. Chỉ là nàng ta không nắm chắc được lời này của Lạc Long có phải thật hay không, vì vậy từ đầu tới cuối nàng vẫn luôn quan sát cẩn thận từng cử chỉ của hắn. Tên này quá quỷ dị, thực lực thì chẳng ra làm sao nhưng tri thức và nhãn quang lại chẳng kém gì cường giả như nàng.


-Những điều ngươi nói rất có lý, tuy nhiên toàn bộ đều chỉ là vô ích mà thôi.
Lạc Long khẽ ồ một tiếng hỏi:
-Tại sao lại như vậy?
-Còn phải hỏi sao, đương nhiên là bởi vì không có cách để thoát ra khỏi thế giới này rồi.


Tên này rất giỏi diễn kịch, hắn làm ra vẻ như đã quên mất điều này rồi lại cười ha hả.
-Nếu như là chuyện này thì yêu vương không cần lo lắng, ta đã có cách rồi.
Hoàng Nguyệt kinh ngạc nhìn hắn hỏi:
-Ngươi có cách để rời khỏi thế giới này?
Lạc Long tự tin gật đầu.
-Sao có thể?


Lúc này nàng ta đã bị hắn làm cho hoảng sợ rồi. Phải biết nơi này không có cửa để thoát ra thế giới bên ngoài, nếu như có thì yêu tộc nơi này đã sớm rời đi rồi
-Chẳng lẽ ngươi có chìa khóa rời khỏi nơi này?
Lạc Long cười nhạt lắc đầu.


-Ta chỉ là một kẻ tình cờ bị lạc vào đây thôi, làm sao có thể có chìa khóa rời đi chứ?
-Nói cũng đúng, nếu ngươi có chìa khóa thì đã sớm rời đi rồi.
Hoàng Nguyệt gật gật đầu.
-Nói vậy tức là ngươi có phương pháp rời khỏi nơi này mà không cần có chìa khóa?


-Đúng vậy!
-Làm sao ta có thể tin lời ngươi nói?
Mặc dù nàng ta vẫn còn nghi ngại về những hiểm nguy khi đi ra thế giới bên ngoài nhưng cám dỗ khi có thể tiếp tục tăng thực lực lên cũng không nhỏ, vì vậy nàng rất tò mò về cách đi ra khỏi nơi này.


-Chuyện này nói ra rất phức tạp, nếu như ta nói ra thì yêu vương cũng sẽ không tin. Chi bằng chúng ta làm một thí nghiệm nho nhỏ đi.
-Thí nghiệm gì?
Nàng vừa dứt lời thì Lạc Long liền cúi người xuống nhặt một hòn đá nhỏ cỡ ngón tay, sau đó ném lên người của nàng.
-Bộp!


Viên đá đập vào trên người của nàng rồi rơi xuống dưới đất.
-Có gì đặc biệt sao?
Nàng nhìn Lạc Long, hai hàng lông mày hơi nhíu lại.
-Yêu vương thử làm tương tự với ta đi.


Lời này có chút ngớ ngẩn nhưng Hoàng Nguyệt biến hắn là kẻ thông minh, sẽ không làm việc ngu ngốc, do đó nàng cũng nhặt một hòn đá ném lên người hắn.
-Vút … bộp!


Hòn đá nhỏ kia bay đến chỗ của Lạc Long, chỉ có điều nó lại trực tiếp đi xuyên qua người hắn rồi rơi xuống đất. Nàng ta trợn trừng mắt, cảnh tượng này quá dọa người rồi. Thực lực của nàng hơn xa Lạc Long nên nàng có thể khẳng định vừa rồi hắn không tránh không né nhưng hòn đá lại quỷ dị đi xuyên qua người hắn.


-Đây là chuyện gì?
Nàng không nhịn được mà ngẩng đầu lên nhìn hắn hỏi.
-Ta vừa vận dụng một thứ lực lượng gọi là không gian chi lực, thứ này có thể phá vỡ nhận thức của thường nhân về không gian.


Hoàng Nguyệt nhắm mắt hồi tưởng lại cảnh tượng vừa rồi, quả thực lúc hòn đá kia sắp chạm đến người Lạc Long thì xung quanh thân thể của hắn có một luồng chấn động kỳ lạ, chắc hẳn đó là không gian lực mà hắn nhắc tới.


-Ý ngươi nói là không gian chi lực này có thể giúp chúng ta đi ra khỏi nơi này?


-Không sai. Các thế giới được nối liền với nhau bởi không gian chi môn, có thể thông qua không gian chi môn để dịch chuyển qua lại giữa các thế giới, mà để mở ra không gian chi môn thì cần có chìa khóa. Tuy nhiên nếu như một người nào đó tinh thông không gian chi lực thì có cũng có thể cưỡng ép mở ra không gian chi môn để tới thế giới khác.


-Ta hiểu rồi. Không gian chi lực này có khó tu luyện hay không?


Thực ra Lạc Long đang nói láo với nàng, có điều nàng ta cũng không biết không gian chi lực là gì, thậm chí còn hầu như chẳng hiểu hắn đang nói cái gì, chỉ là cảm thấy rất có lý mà thôi. Sự kỳ diệu của không gian lực đã khiến cho nàng ta động tâm, dĩ nhiên hắn cũng nhìn ra điều này, chỉ cười nhạt hỏi lại:


-Nếu ta nói rất khó thì yêu vương có tin hay không?
-Sự là do người làm, khó hay không phải thử mới biết. Ngươi có thể dạy cho ta thứ này hay không?






Truyện liên quan