Chương 214:
Yêu cầu của nàng không nằm ngoài dự liệu của Lạc Long. Hắn trình diễn một chút không gian lực lượng cho nàng xem cũng là để khơi dậy hứng thú của nàng với thứ này.
-Đương nhiên có thể, có điều ta cũng có điều kiện của mình.
-Điều kiện gì?
Đương nhiên Hoàng Nguyệt sẽ không cho rằng hắn nói nhiều với nàng như vậy chỉ để giúp đỡ nàng. Trên đời này chẳng có bữa cơm nào miễn phí cả, một người đã sống gần hai ngàn năm như nàng đương nhiên hiểu rõ đạo lý này.
-Yêu vương là người thông minh, ta cũng không cần dài dòng. Mỗi một tháng ta cần bốn mươi giọt yêu khí linh dịch cùng với một trăm giọt yêu huyết của yêu sư, ngoài ra ta muốn sử dụng thảo dược ở nơi này để luyện chế đan dược cho bản thân mình.
Rõ ràng là hắn có thể lén lén lút lút sử luyện chế đan dược nhưng trên đời này không có bức tường nào không lọt gió, nếu thời gian kéo dài quá lâu thì khẳng định việc làm này cũng sẽ bị bại lộ. Đến lúc đó hắn sẽ khiến cho Hoàng Nguyệt cảnh giác, chi bằng bây giờ liền chơi chiêu bài ngửa với nàng.
-Ngươi muốn hai thứ này để làm gì?
Tuy rằng đây là lần đầu Hoàng Nguyệt gặp được một nhân loại bằng xương bằng thịt nhưng nàng ta có thể cảm nhận được nhân yêu khác biệt quá rõ ràng. Yêu khí linh dịch và yêu huyết có thể để cho yêu tộc tăng lên tu vi nhưng nếu để nhân tộc phục dụng thì chắc chắn sẽ khiến đối phương bạo thể mà ch.ết.
-Chuyện này thì yêu vương có thể yên tâm, công pháp tu luyện của ta chút đặc thù, yêu huyết và yêu khí linh dịch sẽ không làm ta mất mạng đâu.
Hoàng Nguyệt gật gật đầu, tên nhân tộc này làm việc gì cũng nắm chắc mười phần, nàng ta hoàn toàn không nghi ngờ gì trong lời của hắn. Có điều Lạc Long biết nàng ta cũng chẳng phải đang lo cho an nguy của hắn. Đừng thấy hai người họ nói chuyện với nhau rất bình thản, thực chất cả hai chỉ đang lợi dụng lẫn nhau mà thôi. Nàng ta muốn lấy được chỗ tốt từ hắn, mà hắn sẵn sàng giao ra những thứ đó để đổi lấy tài nguyên tu luyện, khó mà nói ai là kẻ được lợi nhiều hơn trong chuyện này.
-Được, cứ quyết định như vậy đi.
Lạc Long có chút ngạc nhiên khi thấy nàng đồng ý nhanh như vậy, có điều hắn biết nàng ta không phải là người dễ nói chuyện, đằng sau nhất định còn ẩn giấu ý định gì đó.
-Vậy thì đa tạ yêu vương rồi.
Dù trong lòng cảnh giác nhưng hắn vẫn mỉm cười chắp tay cảm tạ đối với nàng.
-Nếu như yêu vương không còn việc gì thì tại hạ xin phép cáo từ, ngươi cũng mau trở về luyện hóa giải độc đan đi thôi.
-Được, nếu như ngươi có việc muốn tìm ta thì có thể tìm bất kỳ người nào ở đây.
-Ta biết rồi.
Trên mặt của Hoàng Nguyệt vẫn mang theo nụ cười mỉm, nàng liếc nhìn hắn rồi phóng người bay đi. Tới một nơi rất xa thì nàng ta mới dừng lại, đáp xuống mặt đất, nơi này là nơi ở của nàng. Kỳ thực yêu tộc có tư duy về thẩm mỹ tương đối khác với nhân loại, cũng không có yêu cầu quá cao về nơi ở, vì vậy nên nơi ở của nàng cũng chỉ là một đại cung rộng rãi và sạch sẽ mà thôi, cũng không bài trí quá nhiều. Khi vừa bước vào đại điện thì bên trong đã có mấy người đang chờ nàng, toàn bộ đều là nữ tử xinh đẹp vô cùng.
-Đại nhân!
Các nàng thấy Hoàng Nguyệt tới thì đồng loạt hành lễ. Trong số đó có một nữ tử áo trắng khí chất hơn người, vẻ mặt điềm tĩnh tiến lên hỏi:
-Đại nhân, mọi việc có thuận lợi hay không?
Nàng ta hừ lạnh một tiếng đáp:
-Tiểu tử này quá gian xảo, đã sớm nhìn ra ý đồ của ta rồi.
-Không thể nào!
Nữ tử áo trắng kia hiện rõ vẻ khó tin trên khuôn mặt.
-Hắn có thể kháng cự lại được mị lực vô song của đại nhân hay sao?
-Chuyện này thì ta không rõ, nhưng có thể chắc chắn rằng hắn là một kẻ thâm sâu khó dò. Nếu như người ở ngoại giới đều đáng sợ như vậy thì thật khiến cho người khác lo lắng mà.
Nữ tử kia lại mỉm cười đáp:
-Đã lâu như vậy rồi mà vẫn không có người khác tiến tới nơi này, chắc hẳn sẽ chỉ có mình hắn mà thôi. Đại nhân không cần lo lắng như vậy.
-Ta không nói tới chuyện này.
Hoàng Nguyệt phất phất tay cho những nữ tử khác trong đại điện rời đi, chỉ lưu lại một mình nàng ta.
-Hắn nói hắn có phương pháp giúp chúng ta rời khỏi thế giới này!
Lời nói của nàng khiến nữ tử áo trắng trợn mắt há mồm, trên mặt hiện rõ vẻ không thể tin nổi. Hoàng Nguyệt cũng đem những chuyện xảy ra giữa nàng và Lạc Long ra kể cho nàng nghe, sau đó hai người lại bàn chuyện rất lâu.
Mới sáng sớm ngày hôm sau mà đã có người mang tới cho Lạc Long yêu huyết và yêu khí linh dịch, số lượng tương đương số lượng mà hắn yêu cầu mỗi tháng. Không thể không nói hoàng mâu chu vương cũng rất hào phóng, vậy mà lại đưa tài nguyên trước cho hắn. Lạc Long đương nhiên vui vẻ nhận lấy tất cả, sau đó liền bắt tay vào luyện chế đan dược. Cứ như vậy nhu cầu tu luyện của hắn đã được giải quyết. Ở tại dược viên tiểu thế giới này hắn có thời gian, lại có rất nhiều các loại thảo dược trân quý, có thể nói là một nơi lý tưởng để tu luyện. Thế nhưng hắn lại không hề cảm thấy an tâm, bởi lẽ phân thân mà hắn để lại bên ngoài đã hết thời gian tồn tại, những ký ức của phân hồn cũng theo đó mà trở lại với bản tôn của hắn. Theo đó thì phân thân của Lạc Long chỉ có thể biết được hắn vẫn còn sống nhưng không biết chuyện gì đang xảy ra ở nơi này, do đó đã lựa chọn lưu lại ở Huyết Sát thành chờ đợi cho đến khi không thể đợi được nữa liền tiêu tán. Thứ khiến cho hắn lo lắng chính là việc phân thân của hắn không có trở lại tông môn báo bình an, cộng thêm những việc xảy ra trong quân doanh trước đó thì chỉ sợ những người trong tông môn sẽ nghĩ hắn đã xảy ra việc bất trắc. Tông môn có thể không có hắn dẫn dắt trong vài năm, thậm chí vài chục năm, thế nhưng nếu như hắn thực sự vẫn lạc thì không biết sẽ có chuyện gì xảy ra trong vài năm đó. Có điều bây giờ nghĩ những điều này cũng không giải quyết được gì, thứ hắn cần làm bây giờ là chú tâm vào tu luyện, sớm ngày hoàn thành khảo thí của dược giới, từ đó có thể trở về ngoại giới. Lạc Long gạt hết những suy nghĩ loạn thất bát tao ra khỏi đầu, lấy một nắm đan dược ra bỏ hết vào trong miệng rồi nuốt xuống. Đan dược đi vào bụng bắt đầu tỏa ra dược lực cường đại khiến hắn vô cùng thống khổ. Hắn cắn răng chịu đựng đau đớn trong cơ thể, khoanh chân ngồi xuống tu luyện.
Thời gian thoi đưa, thấm thoắt đã lại qua đi thêm một năm nữa. Một ngày này, tại Văn Lang đế quốc, bên ngoài Thiên Lung thành, một nam tử toàn thân bị che phủ bởi áo choàng đen chậm rãi tiến vào cửa thành.
-Đứng lại!
Một tên thủ vệ tại thành môn giơ tay lên cản hắn lại.
-Người phương nào tới, mau tháo mũ áo xuống, khai báo thân phận ra.
Nam tử kia khi thấy thủ vệ đưa ánh mắt dò xét qua phía mình thì cúi đầu xuống, dường như không muốn đối phương thấy dung nhan của mình. Hắn đáp:
-Hiện tại trong thành không có lệnh truy nã người, ta cũng không cần phải cởi mũ áo. Hơn nữa ta cũng không muốn báo ra thân phận của mình.
Thiên Lung thành có nhân số cực lớn, mỗi ngày lại có bao nhiêu người ra vào, làm sao có thể kiểm soát được hết toàn bộ, vì vậy không có quy định phải khai báo thân phận. Chỉ là thủ vệ ở thành môn thấy nam tử mặc hắc bào kia có chút khả nghi nên mới muốn kiểm tr.a thân phận của đối phương, không ngờ rằng người kia lại có tính khí lớn tới vậy.
-Ô, tiểu tử, ngươi cũng to gan thật đấy, lại dám chống đối lại, nếu như đã không muốn khai báo thân phận thì đừng mong vào thành, mau cút đi.
Tên thủ vệ kia lần đầu thấy có người lớn lối như vậy liền nổi nóng, phải biết ngày thường cho dù là đại nhân vật đi qua đây cũng sẽ khách khách khí khí.
-Ngươi để cho ta cút đi?
Nam tử kia trầm giọng hỏi.
-Phải đấy thì sao?
Tên thủ vệ vừa mới dứt lời thì liền cảm nhận được một luồng khí thế như hồng thủy gào thét lao tới phía hắn khiến hắn thở không được.
-Ngươi … ngươi …
Hắn ta ngã quỵ xuống, hai chân quỳ xuống đất, miệng không ngừng phát ra tiếng thở phù phù.
-Đội trưởng … cứu ta.
Tiếng của hắn vừa mới dứt thì từ phía xa đã có một bóng người lao tới kèm theo một âm thanh trầm thấp:
-Bằng hữu làm như vậy có phần quá đáng rồi.
Người tới là đội trưởng thủ vệ đội ở cửa thành này. Tay phải của hắn hóa thành trảo đánh về phía người mặc hắc bào kia. Chỉ là khi còn cách đối phương ba thước thì hắn cũng dừng lại, toàn thân cứng đơ, sau đó hai chân cũng lần lượt quỳ xuống đất, khó khăn gằn từng chữ nói:
-Cường … cường giả khí tuyền cảnh!
-Cái gì?
Tên thủ vệ trước đó mở miệng kêu cứu nghe đội trưởng của mình nói như vậy thì mặt liền biến sắc. Hắn không thể tin nổi bản thân vừa mới vênh váo một chút đã đụng phải một cường giả khí tuyền cảnh. Thế nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hắn không thể không tin. Đội trưởng của hắn đã là khí động cảnh đỉnh phong, đối phương chỉ dùng khí thế trấn áp đã khiến hắn không thở nổi, cũng chỉ có thể là cường giả khí tuyền cảnh.
-Đại nhân, ta cùng thủ hạ không có mắt nhìn người, còn xin ngài bỏ qua!
Tên thủ vệ đội trưởng kia chắp hai tay lại gian nan nói ra từng chữ, trong lòng thì đang không ngừng chửi rủa tên thuộc hạ ngu ngốc của mình.
-Hừ, một đám thủ vệ thành môn mà thôi, thật không biết các ngươi lấy tư cách gì để vênh váo như vậy!











