Chương 215:



Nam tử mặc hắc bào hừ lạnh, sau đó liền giải trừ uy áp cho hai tên thủ vệ rồi đi vào trong thành. Cũng may lúc hắn vào thành thì xung quanh cũng không có người, bằng không sẽ khiến cho người xung quanh kinh ngạc đến ch.ết. Nói gì thì cường giả khí tuyền cảnh cũng không phải lúc nào cũng có thể thấy được. Chỉ là hắn vừa mới đi vào thành thì trước mặt hắn liền có một cảnh tượng hỗn loạn. Chỉ thấy phía trước có một nữ tử cưỡi một đầu phi vân câu đang phi nhanh trên đường hướng về phía hắn. Nử nhân kia điều khiển ngựa cũng thật kém, hết lách sang trái rồi lại sang phải, trên tay nàng còn cầm một chiếc roi da không ngừng vung loạn, mỗi một nhát roi vung ra đều khiến người đi hai bên đường ngã bay ra.


-Không muốn bị thương thì mau cút ra!


Nữ tử thấy có kẻ đứng giữa đường thì quất roi tới định đánh bay đối phương. Thế nhưng người kia lại là một tên cường giả khí tuyền cảnh hàng thật giá thật, hắn chỉ dùng một tay liền có thể nhẹ nhàng bắt được roi da, sau đó kéo mạnh một cái liền khiến một người một ngựa ngã bay ra. Cũng may thân thủ của nữ tử kia không quá tệ, có thể tiếp đất thành công. Trên mặt nàng ta hiện rõ vẻ giận dữ, dùng giọng điệu chua ngoa quát:


-Ngươi là kẻ nào, dám cả gan chặn đường của bản cô nương?
Ở gần đó, tên thủ vệ canh cổng vừa rồi quay ra hỏi đội trưởng của mình:
-Đội trưởng, tên kia vừa mới vào thành đã gây rối rồi.
Tên đội trưởng không nhịn được tặng cho hắn một cái tát nói:


-Ngu ngốc, nữ nhân kia hôm nay đá trúng thiết bản rồi, Đổng gia làm sao bảo vệ được nàng chứ.


Thủ vệ kia nghĩ lại thì cũng thấy đúng. Nữ nhân kia là người của Đổng gia, một thế lực vừa mới thăng lên tam lưu vì có gia chủ đột phá tới khí tuyền cảnh. Thường ngày nàng ta ngang ngược hoành hành ở trong Thiên Lung thành không ai dám quản. Thế nhưng nam tử mặc hắc bào kia ít nhất cũng là cường giả nhất tuyền cảnh, căn bản không thể nào yếu hơn người mạnh nhất của Đổng gia, như vậy thì có gì phải sợ chứ.


-Nữ nhân điêu ngoa, đại nhân nhà ngươi không dạy ngươi ra đường phải cư xử như thế nào sao?
Nam tử kia lạnh giọng hỏi, trong giọng nói còn mang theo chút khí tức băng hàn nhưng nữ tử kia căn bản không nghe, hơn nữa còn cười lạnh đáp:


-Ngươi là cái thá gì? Dám nói với bản tiểu thư như vậy? Đi ch.ết đi!
Vừa nói nàng vừa lấy ra một thanh trường kiếm phi thẳng vào vị trí trái tim của đối phương. Nam tử kia nhướng mày lại, hai ngón tay giơ lên kẹp lại thanh trường kiếm.
-Choang!


Hắn hơi vận sức một chút liền khiến cho thanh kiếm kia vỡ tan. Nữ tử kia còn đang ngây người như phỗng thì hắn đã lướt nhanh như cắt tới trước mặt nàng tặng cho nàng một cái tát.
-Ba!


Lực đạo của cái tát này vô cùng mạnh, khiến nàng này bị đánh bay đi đụng nát một bức tường gần đó. Nữ tử kia lảo đảo đứng dậy, ho sặc sụa một hồi khiến cho không ít máu tươi chảy ra từ miệng nàng, kèm theo đó là hai cái răng gãy. Bộ dạng nàng ta lúc này cực kỳ thê thảm, đầu tóc rối tung rối mù, trên mặt còn lưu lại hình một bàn tay cực kỳ rõ ràng. Có người có thể sẽ nghĩ làm với nữ nhân như vậy có phải có chút nặng tay rồi hay không, thế nhưng thử hỏi những người bình thường cùng với những võ giả tu vi thấp vừa bị nàng ta đánh bay xem, không biết bọn hắn có thấy hả lòng hả dạ hay không? Loại nữ nhân điêu ngoa coi mạng người như cỏ rác như vậy chỉ đánh một cái tát coi như đã nhẹ tay rồi. Nàng kia ôm mặt của mình, hai mắt nhìn nam tử mặc hắc bào tràn ngập vẻ khó có thể tin cùng căm giận, nàng biết thực lực của mình thua xa đối phương nên liền ngửa mặt lên trời hét lớn:


-Phụ thân, có kẻ muốn giết nữ nhi!


Nơi ở của Đổng gia tương đối gần nơi này, do đó chỉ trong nháy mắt liền có mấy chục bóng người xuất hiện bao vây nơi này. Một tên nam tử trung niên sắc mặt giận dữ nhìn về phía nam tử mặc hắc bào kia. Kẻ này toát ra khí tức cực kỳ cường đại, là một cường giả khí tuyền cảnh, chính là phụ thân của nữ tử kia, gia chủ của Đổng gia - Đổng Kỳ.


-Tặc tử to gan, dám đả thương ái nữ của bản tọa!
Đổng Kỳ quát lớn một tiếng rồi đánh một chưởng về phía đối phương. Chưởng ấn tách ra khỏi lòng bàn tay hắn, mang theo khí thế áp bách khủng khiếp, đây chính là đặc thù của võ giả khí tuyền cảnh.
-Chút tài mọn mà thôi.


Nam tử mặc hắc bào hừ nhẹ, vung tay đánh ra một quyền đối chọi với đối phương.
-Oành.
Quyền chưởng va chạm tạo ra một tiếng nổ lớn, Đổng Kỳ bị đánh lui mấy chục bước mới có thể ổn định thân hình, trên mặt lộ vẻ không thể tin nổi.
-Khí tuyền cảnh!


Hắn còn chưa ổn định tâm cảnh thì đối phương đã lao tới trước mặt hắn liên tiếp đánh ra mười mấy quyền. Chỉ giao thủ một chiêu thôi đã có thể thấy thực lực của hắn kém xa đối phương, dĩ nhiên chỉ có thể bị động đón đỡ công kích, bộ dáng chật vật không chịu nổi.


-Các ngươi còn đứng đó làm gì? Mau lên cho ta!


Nghe được tiếng của gia chủ, đám võ giả của Đổng gia cũng nhao nhao lấy ra binh khí chém về phía nam tử kia. Những tên này đều đạt tới khí động cảnh, tuy không dám công kích cận thân với một cao thủ mạnh hơn cả gia chủ của bọn hắn nhưng vẫn có thể phóng ra công kích tầm xa. Mấy chục tên võ giả khí động cảnh cùng nhau công kích, cho dù có là cao thủ khí tuyền cảnh cũng không dám đón đỡ. Vậy mà nam tử mặc hắc bào chỉ cười lạnh, hắn lấy ra một thanh trọng kiếm dài đến hai mét, hai tay vung trường kiếm lên quét ngang một đường.


-Hỏa Lãng Thôn Thiên!
Trọng kiếm đánh ra một luồng sóng hỏa diễm màu xanh tím, từ đó phát ra sức nóng kinh người. Hỏa lãng đi tới đâu tất cả công kích của những võ giả kia liền tan rã tới đó, lại quét trúng bọn hắn khiến cả đám người đồng loạt bị đánh bay, miệng không ngừng phun máu tươi.


-Đây …
Đổng Kỳ bị một màn vừa rồi chấn nhiếp, ngay cả lời nói cũng không thốt ra được. Nam tử mặc hắc bào tới trước mặt hắn, xách cổ áo hắn lên trầm giọng nói:
-Nữ nhi bảo bối của ngươi không coi ai ra gì, còn muốn lấy mạng của ta, ngươi nói xem ta làm như vậy có đúng hay không?


Sắc mặt của Đổng Kỳ xám như tro tàn, hắn lúc này cũng có chút tự trách vì thường ngày quá nuông chiều nữ nhi, không thì làm sao có thể xảy ra chuyện như vậy được.
-Các hạ làm vậy rất đúng, do Đổng mỗ quản giáo nữ nhi không nghiêm.
Nói rồi hắn lại quay qua nữ tử bị đánh mặt quát:


-Mị nhi, mau tới tạ lỗi với vị đại nhân này.
Nữ tử kia còn đang bàng hoàng trước cảnh tượng chớp nhoáng vừa rồi, nghe phụ thân nói vậy thì sắc mặt liền trở nên giận dữ hét lên:
-Phụ thân, tại sao con phải tạ lỗi với hắn? Là do hắn đánh ta, người mau giết hắn đi!


Tình cảnh nơi này đã thu hút không ít võ giả tới xem, thấy phản ứng của nàng ta như vậy thì ai nấy cũng phải lắm đầu ngán ngẩm. Nữ nhân này đúng là được chiều quá sinh hư, tình cảnh ngặt nghèo như vậy mà cũng giở tính khí đại tiểu thư ra được.
-Bốp!


Đổng Kỳ bị nàng chọc tức đến nổ phổi, lập tức lao tới tát một cái vào bên má còn lại của nàng mắng:
-Ngu xuẩn, ngươi còn muốn hại Đổng gia ta bị diệt môn hay sao?


Một cái tát này của hắn chỉ có tiếng vang, lực đạo cũng chẳng có bao nhiêu, chỉ là muốn đánh cho nữ nhi tỉnh táo lại, cũng là muốn biểu diễn cho người kia xem mà thôi. Chỉ tiếc rằng hắn đã quá đề cao diễn kỹ của mình, chỉ thấy nam tử kia cũng lao tới, tay phải hắn như một chiếc kìm sắt bóp lấy cổ nàng nâng lên cao.


-Các hạ xin hãy lưu thủ!
Đổng Kỳ cả kinh định ngăn trở, thế nhưng đối phương chỉ giẫm chân xuống đất liền khiến khí lãng bốc lên đánh bay hắn ra xa.
-Hừ, loại người ngu xuẩn như ngươi có sống cũng chỉ gây thêm tai họa mà thôi.


Nữ nhân kia lúc này cũng ý thức được bản thân đang trong hiểm cảnh nên không dám kêu gào nữa, vừa cố gắng hít thở vừa hoảng sợ nói:
-Tiểu nữ trước đó có mạo phạm xin đại nhân tha tội.
Nam tử mặc hắc bào hừ lạnh:
-Một câu xin lỗi là được sao?
Nói rồi hắn ấn nàng ta quỳ xuống đất.


-Nhìn lại những người bị ngươi làm hại đi, còn không mau tạ lỗi với bọn hắn?


Nữ nhân kia bị dọa sợ vội vàng xin lỗi những người đi đường bị nàng đánh bay. Ở cái thế giới mạnh được yếu thua này thì hành động của nam tử kia quả thực có chút lo chuyện bao đồng, có điều hắn là cường giả chân chính, cho dù lo chuyện bao đồng thì lại sao chứ?
-Hừ, một đám vô lại.


Sau cùng thì hắn cũng không có làm gì với nữ nhân kia, giáo huấn nàng một chút là đủ rồi.
-Các hạ hôm nay cường thế như vậy, có thể để lại danh xưng hay không?


Đổng Kỳ còn không cam lòng, muốn hỏi danh xưng của người kia. Hắn tu luyện tới khí tuyền cảnh mất gần một ngàn năm, nhân mạch ở Thiên Lung thành này cũng có không ít. Đừng thấy Đổng gia không làm gì được đối phương, nếu để hắn biết thân phận của kẻ kia thì hắn có tự tin có thể báo thù.


-Có gì không dám?
Nam tử kia cười lạnh, vén mũ áo lên để lộ một gương mặt mang theo vẻ cương nghị. Võ giả xung quanh lại được một phen kinh hãi khi thấy cường giả khí tuyền cảnh kia chỉ là một người trẻ tuổi.
-Bản thiếu đi không đổi tên ngồi không đổi họ, Nhân Trung gia Nhân Trung Long.
-Nhân Trung gia?






Truyện liên quan