Chương 216:
Võ giả gần đó toàn bộ đều biến sắc, ánh mắt nhìn vào nam tử kia tràn ngập vẻ hoảng sợ.
-Ách.
Nhân Trung Long có chút giật mình, hắn không ngờ được tên tuổi của mình lại khiến người khác sợ hãi như thế. Đổng Kỳ run rẩy hỏi lại:
-Nhân Trung gia? Không biết các hạ có quan hệ gì với Long Vân tông hay không?
-Ồ, ngươi cũng biết Long Vân tông sao? Ta chính là khách khanh trưởng lão của Long Vân tông.
Nhân Trung Long cười đáp. Võ giả gần đó thi nhau hít khí lạnh, riêng người của Đổng gia thì mặt xám như tro tàn.
-Ha ha, vị đại nhân này quả thực tu vi cao thâm, nhưng lấy danh nghĩa của Long Vân tông ta đi gây họa như vậy cũng không phải việc hay đâu.
Đột nhiên trong đám đông có người lên tiếng. Đây là hai võ giả một nam một nữ, nam thì tuấn tú lịch sự, nữ thì xinh đẹp, trên người bọn họ là một bộ áo bào trắng, trên ngực trái có thêu đồ án cự long quấn quanh một đám mây. Hai người này vừa xuất hiện liền khiến cho người xung quanh bất ngờ, túm năm tụm ba lại nghị luận với nhau:
-Là đệ tử của Long Vân tông, nghe lời của hắn thì chắc hẳn người kia đang nói dối đi.
Nhân Trung Long quay qua nhìn hai người kia, cũng không có nhận ra bọn họ, liền kinh ngạc hỏi:
-Các ngươi cũng là người của Long Vân tông? Tại sao ta chưa bao giờ nhìn thấy các ngươi?
Nam tử kia lại cười lạnh đáp:
-Vị đại nhân này nói chuyện thật nực cười, ngươi là người của Long Vân tông ta mà lại không nhận ra đệ tử trong tông sao?
Nhân Trung Long đáp:
-Ta đã hơn hai năm không về lại tông môn rồi. Ta là người của Nhân Trung gia, chắc hẳn các ngươi phải biết gia tộc của ta chứ?
-Nhân Trung gia?
Hai người kia nhìn nhau đầy vẻ kinh ngạc, nữ tử ghé vào tai nam tử kia nói nhỏ:
-Châu đại ca, ta nhớ có lần Võ đường chủ có nhắc tới một vị khách khanh trưởng lão là người của Nhân Trung gia.
-Không thể nào!
Nam tử kia giật mình.
-Nhân Trung gia tại sao lại có cao thủ như vậy chứ?
Thấy Nhân Trung Long nhìn hai người mình với ánh mắt soi mói, nam tử kia vội ho khan nói:
-Nếu đại nhân đã là người của tông ta thì liệu có biết Hồ đường chủ hay không? Vừa hay ngài ấy đang ở gần đây, ta sẽ đưa đại nhân đi nghiệm chứng thân phận.
-Ồ, nàng ta đang ở gần đây sao?
Nhân Trung Long cười, nhảy lên mái nhà hô lớn:
-Linh Nhi muội, nếu ngươi đang ở gần nơi này thì xin hãy qua đây một chút.
-Thân mật như vậy?
Hai tên đệ tử kia giật mình nhìn nhau. Dưới tác dụng của chân khí áp súc âm ba lan đi cực kỳ xa, khiến cho người ở rất xa cũng có thể nghe thấy. Không lâu sau có một thân ảnh uyển chuyển từ xa đi tới. Nàng này mặc trang phục gần giống với hai đệ tử của Long Vân tông, dáng người cực kỳ đẹp, khuôn mặt bị vải lụa che đi nhưng như vậy thôi đã toát ra dáng vẻ của tuyệt thế mỹ nhân.
-Đường chủ!
Hai tên đệ tử kia thấy Hồ Linh Nhi đi tới thì vội chắp tay hành lễ. Nàng ta chỉ gật đầu một cái rồi đi tới trước mặt của Nhân Trung Long. Thấy tình cảnh nhốn nháo ở chỗ này nàng ta nhíu nhíu mày hỏi:
-Nhân Trung Long đại ca, ngươi về từ lúc nào? Nơi này lại phát sinh chuyện gì vậy?
Nhân Trung Long cười đáp:
-Ta đang trong kỳ nghỉ phép của học viện, cũng mới về tới đây thôi. Vừa vào thành thì có mấy người của Đổng gia muốn giết ta nên mới trì hoãn việc đi đường.
Đổng Kỳ thầm kêu khổ, ai mà ngờ được một tên võ giả từ trên trời rơi xuống lại là người của Long Vân tông chứ?
-Đổng gia chủ!
Hồ Linh Nhi nhìn hắn, trong giọng nói mềm mại lại có mấy phần băng lãnh.
-Đổng gia thật là uy phong nha, ngay cả trưởng lão của Long Vân tông ta cũng muốn giết.
Đồng Kỳ nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc đáp:
-Hồ đường chủ, ta thực sự không biết vị bằng hữu này là người của Long Vân tông, bằng không thì có cho ta mười lá gan cũng không dám.
Nói rồi hắn lại đánh một cái tát nữa vào mặt con gái của mình quát:
-Tất cả là tại ngươi, còn không mau quỳ xuống xin lỗi vị đại nhân này?
Nữ tử kia lúc này cũng không hề dám bướng bỉnh, vội quỳ xuống thành khẩn nói:
-Xin đại nhân thứ lỗi, tiểu nữ vừa rồi có mắt không tròng nên mới mạo phạm ngài.
-Ách!
Nhân Trung Long giật mình, vừa rồi gia chủ Đổng gia kia dù có bị đánh cũng không quá sợ hãi, bây giờ biết hắn là người của Long Vân tông liền nhận sai. Hắn mới đi hai năm mà không ngờ danh tiếng của tông môn lại phát triển nhanh như vậy.
-Hừ!
Hắn còn chưa biết phản ứng như thế nào thì Hồ Linh Nhi lại hừ lạnh rồi kéo hắn rời đi, hai tên đệ tử kia cũng đi theo, bỏ mặc một đám người của Đổng gia ở lại, mặt tên nào tên nấy đều khó coi như ăn phải ruồi nhặng.
-Nhân Trung đại ca, ngươi về thật đúng lúc, ngày mai tông môn sẽ tổ chức hội nghị cao tầng, vừa hay có thể tham gia.
Nhân Trung Long mỉm cười đáp:
-Ha ha, ta cũng chỉ là khách khanh mà thôi, hội nghị gì đó ta cũng không muốn tham gia đâu.
-Ngươi có điều không biết, bây giờ có nhiều người trong tông đang chỉ trích Nhân Trung gia các người, vừa hay ngươi có thể giải tỏa tình cảnh khó khăn của Nhân Trung gia.
-Cái gì?
Nghe Hồ Linh Nhi nói vậy thì sắc mặt hắn liền sa sầm xuống.
-Có thể cho ta một tấm lệnh bài của trưởng lão hay không?
Hồ Linh Nhi lấy ra một tấm lệnh bài đưa cho hắn. Hắn nhận lấy lệnh bài thì liền cấp tốc chạy về phía tông môn, cũng không nói không rằng khiến nàng ta chỉ có thể cười khổ.
Long Vân sơn, tại nơi ở của Nhân Trung gia, lúc này Nhân Trung Long đang ngồi với Nhân Trung Vô Địch cùng với mấy vị thúc bá trong gia tộc. Từ lúc hắn về cũng được người trong gia tộc kể cho nghe về tình cảnh hiện tại. Nhân Trung gia vốn chỉ có quan hệ bằng hữu với Long Vân tông, Nhân Trung Long tuy là khách khanh trưởng lão của tông môn nhưng cũng chưa từng làm gì cho tông môn, ấy vậy mà tông môn không những bảo vệ cho người của gia tộc bọn họ, lại chia sẻ cho bọn họ rất nhiều tài nguyên tu luyện, điều này dẫn tới không ít người trong tông môn dị nghị. Nhân Trung Long khó chịu nói:
-Cha, nếu như Long Vân tông đã không chào đón chúng ta vậy thì chúng ta liền đi khỏi nơi này, không làm phiền tới bọn hắn nữa.
Nhân Trung Vô Địch hừ một tiếng mắng:
-Không được nói như vậy! Ngươi đi hơn hai năm rồi mới về, còn chưa biết bên trong tông môn của bọn họ đã có rất nhiều thay đổi. Bây giờ nhân khẩu trong Long Vân tông rất nhiều, không phải ai cũng là bằng hữu của Nhân Trung gia ta, tất nhiên sẽ có người không đồng ý.
Nhân Trung Long lại không phục mà nói:
-Bọn hắn thay đổi được chúng ta chẳng lẽ lại không được? Chỉ là tìm một nơi ở mới mà thôi, Nhân Trung gia ta cũng không phải là không có tiền.
Ở nơi này ngoại trừ hắn ra thì đều là trưởng bối trong nhà, nếu không phải thực lực của hắn bây giờ đứng đầu gia tộc thì đã sớm bị mắng té tát rồi. Chỉ có Nhân Trung Vô Địch là phụ thân của hắn nên không có kiêng kỵ gì, trực tiếp đi qua vỗ vào cái ót của hắn mà nói:
-Tiểu tử thối, những năm này Nhân Trung gia ta được huynh muội Lạc Long chiếu cố không ít mới có được như ngày hôm nay, bây giờ Lạc Long không ở trong tông, tông môn lại đang rối loạn, ngươi không có ý định giúp đỡ người ta mà còn nói đi, muốn trở thành kẻ vong ân phụ nghĩa hay sao?
Nhân Trung Long bị cha đánh thì cũng lấy lại bình tĩnh. Kỳ thực hắn không phải muốn vong ân phụ nghĩa, chỉ là khi nghe thấy gia tộc bị người chèn ép thì không chịu được. Suy cho cùng hắn vẫn còn tuổi trẻ khinh cuồng, bằng không thì cho dù thực lực của hắn có cao hơn nữa cũng sẽ bị các vị trưởng bối cùng nhau khinh bỉ.
-Cha, hài nhi biết lỗi rồi.
-Hừ, ngươi biết thì tốt.
Nhân Trung Vô Địch giảng giải cho hắn chi tiết về tình hình của tông môn bây giờ, sau đó thì liền bảo hắn đi chuẩn bị cho hội nghị tông môn. Bây giờ hắn mới hiểu tại sao Đổng gia kia lại e ngại Long Vân tông tới như vậy. Phó tông chủ của tông môn là Lạc Vân đã đạt tới khí tuyền cảnh, ngoài ra toàn bộ cao tầng trong tông cũng đã đạt tới tầng thứ này, do đó Long Vân tông bây giờ đã là một tam đẳng tông môn. Lúc trước từng có một tam đẳng tông môn có chút ma sát với Long Vân tông, ngay ngày hôm sau Lạc Vân liền dẫn cao tầng trong tông tới nhà của đối phương đánh cho bọn hắn phải nhận thua. Từ đó về sau danh khí của Long Vân tông cũng lên như diều gặp gió, lại thêm quan hệ làm ăn với Tam Thiên thương minh được công khai nên võ giả bên trong Thiên Lung thành không ai không biết tới.
Sáng ngày hôm sau, bên trong nghị sự đường của Long Vân tông, Nhân Trung Long vội vàng chỉnh lý y phục rồi đi vào đại sảnh. Hắn ở Thiên Nam học viện tu luyện cũng không dễ dàng, vì vậy nên được về nhà cảm giác thật thoải mái, ngủ một giấc lại trễ giờ tham gia nghị sự của tông môn.
-Thật là ngại quá, ta có chút việc nên tới muộn.











