Chương 217: Tông môn nghị sự
Sau khi được hai tên đệ tử canh cửa cho qua, hắn vừa đi vào đại sảnh nghị sự đã hô lên. Mọi người trong nghị sự đường nhao nhao quay qua nhìn hắn, mấy người quen cũ nhìn thấy hắn tuy rằng cảm thấy vui vẻ nhưng cũng không có phản ứng gì khiến bầu không khí có chút kỳ lạ. Dù sao thì mới hai năm không gặp mà thôi, đối với tu sĩ mà nói hai năm chỉ như một cái chớp mắt vậy, không đáng nhắc tới.
-Hắc hắc, vị này chắc hẳn là khách khanh trưởng lão Nhân Trung Long đi. Tuy rằng tu vi không tệ nhưng suy cho cùng vẫn chỉ là người trẻ tuổi, ngay cả nghị sự của tông môn mà cũng có thể đến trễ được.
Một tên trung niên nhân cười lạnh buông lời chế giễu. Nhân Trung Long cũng không nhận ra người này, chắc hẳn là người mới gia nhập tông môn. Có điều từ khí tức cho thấy thì đối phương cũng là một tên cao thủ khí tuyền cảnh. Ngoài hắn ra thì cũng có tới bốn người nữa mà hắn không nhận ra. Những người còn lại như Lý An, Hồ Linh Nhi, Võ Thiên Phong, Trần Nhất Bác và Hoàng Nghĩa đều có mặt. Ngoại trừ Võ Thiên Phong chuyên luyện khí và Hoàng Nghĩa không có thiên phú võ đạo ra thì những người khác đều đã là khí tuyền cảnh hết rồi.
-Hừ!
Lạc Vân ngồi ở chủ vị hừ lạnh một tiếng khiến người kia im miệng, rồi nàng cười với hắn nói:
-Nhân Trung trưởng lão đã tới rồi thì vào chỗ ngồi đi.
Nhân Trung Long vào chỗ ngồi rồi thì hội nghị lại tiếp tục diễn ra. Trần Nhất Bác cũng giới thiệu hắn với những người hắn không quen rồi lại quay trở lại với công việc chính. Các hạng mục cần bàn bạc của tông môn có rất nhiều, đa số đều là những thứ mà hắn không hiểu, vì vậy cũng chỉ ngồi im lắng nghe.
-Được rồi, những sự vụ chính cơ bản đã xong xuôi, các vị còn vấn đề gì hay không?
Sau khi giải quyết hết những công việc chính thì Lạc Vân mới nhìn mọi người hỏi. Lập tức có người đứng ra nói:
-Phó tông chủ, chúng ta nói một chút về chuyện của Nhân Trung gia đi.
Tên võ giả vừa rồi chế giễu Nhân Trung Long liền lên tiếng. Tên này gọi là Mục trường, cùng với 4 tên võ giả khác được phong làm ngũ phong chủ của tông môn. Bây giờ Long Vân tông đã mở rộng ra xung quanh, địa bàn đã sở hữu mười mấy ngọn núi, vị trí phong chủ chính là người quản lý đệ tử của một ngọn núi.
-Ồ, Mục Trường phong chủ muốn nói về chuyện gì của Nhân Trung gia?
Lạc Vân hỏi.
-Nhân Trung gia nhận sự che chở của Long Vân tông, nhưng lại chẳng mang lại lợi ích gì cho tông ta, trái lại mỗi tháng còn nhận được không ít tài nguyên, như vậy đối với những đệ tử khác phải khổ cực kiếm tài nguyên thì thật không công bằng.
Vấn đề này đã được nhiều người nghĩ tới rồi nhưng thường ngày những đệ tử trong tông chỉ dám dùng một chút lời lẽ khiêu khích người của Nhân Trung gia mà thôi, hôm nay mới có Mục trường đứng lên nói ra lại trùng hợp đúng lúc Nhân Trung Long có mặt. Có điều lúc này hắn đã không còn nổi nóng như ngày hôm qua nữa rồi, hắn vẫn ngồi một chỗ mà nghe, mặt cũng không đổi sắc.
-Mục trường phong chủ nói như vậy là sai rồi, Long Vân tông ta và Nhân Trung gia vốn từ đầu đã là hảo hữu, cho dù bọn họ không giúp gì cho tông môn thì việc cho bọn họ một chút tài nguyên cũng không phải quá đáng đi.
Hồ Linh Nhi sợ rằng Nhân Trung Long không cảm thấy thoải mái nên liền lên tiếng phản bác Mục trường. Nàng ta biết Lạc Long rất coi trọng người này, bản thân quan hệ với hắn cũng không tệ nên tất nhiên sẽ đứng về phe hắn rồi.
-Hồ đường chủ sao có thể nói như vậy? Số tài nguyên mà tông môn chu cấp hàng tháng cho bọn họ không thể chỉ coi là một chút được.
-Đúng vậy!
Mấy vị phong chủ khác cũng nhao nhao đồng ý.
-Vậy theo ý của Mục trường phong chủ thì chúng ta nên làm như thế nào?
Lạc Vân hỏi.
-Theo ta thấy thì nên dừng lại việc chu cấp tài nguyên cho bọn họ, nếu bọn họ muốn có tài nguyên thì phải làm việc như đệ tử trong tông ta mới được.
Trần Nhất Bác lại lên tiếng phản bác:
-Không thể được, Nhân Trung Long trưởng lão còn ở đây, cho dù không để tâm tới Nhân Trung gia thì cũng phải nể mặt hắn chứ.
-Hắc, Nhân Trung Long trưởng lão đích thị là tuổi trẻ tài cao, thế nhưng theo ta được biết thì từ trước tới giờ hắn cũng chưa làm ra bất kỳ cống hiến nào cho tông môn. Bất kỳ các vị phong chủ nào ở đây cũng có đóng góp nhiều hơn hắn, vậy mà các phong của chúng ta trước còn không được hưởng nhiều tài nguyên như Nhân Trung gia của hắn đây. Trần đại tổng quản thử nói xem như vậy có công bằng hay không?
Nhân Trung Long lúc này mới đứng lên. Vừa rồi những vị bằng hữu cũ giúp hắn nói chuyện hắn đã thấy rõ, cũng xác định được tông môn không có ý kiến gì với gia tộc của mình, như vậy cũng đã đủ rồi.
-Được rồi, thời gian này tông môn giúp đỡ gia tộc của ta ta rất cảm kích, ta sẽ trả lại hết số tiền mà tông môn đã chu cấp cho gia tộc của mình.
Mục trường lại cười lạnh nói:
-Ngươi có thể trả nổi sao?
Nhân Trung Long không đáp lời hắn mà lấy từ không gian giới chỉ ra một đống linh tệ để ra giữa đại sảnh.
-Chỗ này có năm mươi vạn thượng phẩm linh tệ, phần còn thừa tông môn cứ việc giữ lại, xem như cống hiến của Nhân Trung Long ta với tông môn.
Bên trong đại sảnh yên lặng như tờ, không ai nói gì cả. Nhân Trung Long vốn có chút đắc ý thì đột nhiên năm tên phong chủ đồng loạt phá lên cười ha hả.
-Ha ha ha, đúng là chọc cười ta mà.
-Đúng thực là không thể tin nổi mà.
-Ha ha ha.
Hoàng Nghĩa thân là người quản lý tài vụ của tông môn vội ghé vào tai Nhân Trung Long nói:
-Ài, lão đệ à, số tiền mà ngươi đưa ra còn không bằng số tiền một tháng tông môn chu cấp cho gia tộc của ngươi đâu, tốt nhất là mau lấy lại đi.
-Ách!
Nhân Trung Long giật mình, vội thu lại số linh tệ trên đất. Kỳ thực hơn hai năm nay hắn vẫn tu luyện ở Thiên Nam học viện, dù tu vi tăng mạnh nhưng tiền tài kiếm được đã bị bản thân dùng gần hết vào việc tu luyện, vốn nghĩ số còn lại cũng không ít nhưng xem ra hắn đã đánh giá cao bản thân quá rồi. Bây giờ hắn mới hiểu tại sao tộc nhân trong thời gian này lại thăng tiến tu vi nhanh tới như vậy, hóa ra là đều nhờ có Long Vân Tông vô tư hậu thuẫn. Lúc này đây hắn vừa xấu hổ lại vừa tự trách bản thân lúc trước đã quá hẹp hòi, cũng âm thầm kêu khổ tại sao không làm rõ vấn đề này trước khi tham gia hội nghị này, chỉ có thể xấu hổ nói:
-Nếu không đủ thì sau này ta sẽ cố gắng thêm vậy.
Mấy tên phong chủ lại cười ha hả, Mục Trường nói:
-Hừ, ta nghĩ vẫn nên dừng chu cấp lại cho Nhân Trung gia đi thôi.
Các vị phong chủ lại nhao nhao lên tiếng ủng hộ.
-Không được.
Lý An lại lên tiếng phản bác.
-Việc chu cấp cho Nhân Trung gia đã được tông chủ thông qua, nếu tông chủ chưa đồng ý thì không thì dừng lại được.
Mục Trường lại hừ lạnh.
-Hừ, từ khi chúng ta tiến vào tông môn tới giờ còn chưa bao giờ thấy tông chủ quay về, đóng góp của hắn đối với tông môn cũng chẳng cao hơn Nhân Trung Long trưởng lão là bao. Lại nói ta từng nghe nói hai năm trước tu vi của hắn vẫn còn là luyện khí cảnh đỉnh phong, tu vi như vậy làm sao đảm đương nổi vị trí tông chủ của tông ta? Ta thấy chi bằng nhân hội nghị hôm nay chúng ta liền chọn ra tông chủ mới đi thôi.
-Hả?
Nhân Trung Long nhìn hắn với ánh mắt cổ quái khiến hắn có chút chột dạ. Lại nhìn lại một vòng, Mục Trường giật mình khi phát hiện toàn bộ cao tầng trong tông trừ bốn tên phong chủ còn lại đều đang nhìn mình, trong ánh mắt băng lãnh còn pha thêm chút sát ý nhàn nhạt khiến hắn lạnh cả sống lưng. Tên này thật đúng là miệng chó không mọc được ngà voi mà, công kích Nhân Trung Long chưa thấy đủ mà còn dám nói tới cả Lạc Long. Phải biết tông môn này có được ngày hôm nay đều nhờ có Lạc Long, đám người Trần Nhất Bác cũng do một tay hắn nâng đỡ, ngươi lại đi nói xấu hắn trước mặt những người này thử hỏi bọn họ sẽ có phản ứng gì?
-Ta cho ngươi hai lựa chọn.
Vẻ mặt của Lạc Vân trở nên cực kỳ băng lãnh, trong giọng nói cũng mang theo túc sát chi ý.
-Thứ nhất, lập tức cút khỏi Long Vân tông, trở thành địch nhân của toàn tông ta. Thứ hai, nhận lỗi với tông chủ ngay tại đây, quay trở về Mục Trường phong tư quá một năm không được ra ngoài.
Mấy tên phong chủ khác thấy vậy thì tim đập thình thịch, Mục Trường cũng cảm thấy vô cùng khó thở. Hắn định nói gì đó nhưng thấy phó tông chủ cùng các vị cao tầng khác dường như chuẩn bị động thủ với mình thì chỉ có thể nhận sai, vội vàng chắp tay với vị trí thủ vị nói:
-Thuộc hạ có điều mạo phạm xin tông chủ lượng thứ.
Tông chủ không có ở đây nên hắn chỉ có thể làm như vậy.
-Hừ, cút về sơn phong của ngươi đi.
Lý An dùng giọng điệu băng lãnh nói. Mục Trường dù ấm ức nhưng cũng khom mình đi ra ngoài. Bản lĩnh của cao tầng trong tông hắn cũng hiểu tương đối rõ, mặc dù cùng là võ giả khí tuyền cảnh nhưng hắn không dám đối chọi với bất kỳ người nào ở đây.
-Hội nghị hôm nay dừng ở đây đi.











