Chương 218:



Lạc Vân thấy Mục Trường rời đi liền tuyên bố kết thúc nghị sự, mấy tên phong chủ khác thấy như vậy liền nhao nhao ra ngoài, vừa đi vừa thì thầm to nhỏ gì đó. Sau khi bọn hắn đều đi thì Nhân Trung Long cùng với mấy người Lạc Vân mới có thể thoải mái hỏi thăm nhau. Lâu ngày không gặp nên bọn họ ai nấy đều rất vui vẻ. Có điều còn chưa kịp hàn huyên thì bên ngoài liền có đệ tử vào bẩm báo.


-Bẩm phó tông chủ, bên ngoài có người tới gây sự!
Lạc Vân lạnh lùng hỏi:
-Kẻ nào tới gây sự?
Tên đệ tử kia vội vã nói:
-Là Kền Thanh tông, bọn hắn quay trở lại muốn trả mối nhục lần trước. Ngoài ra còn có Lục Mặc tông cùng với Kim Vọng tông.
-Hừ, muốn ch.ết sao?


Trần Nhất Bác vén ống tay áo lên, bộ dáng chuẩn bị đi đánh nhau.


Dưới chân Long Vân sơn, Lạc Vân cùng với cao tầng của tông môn dẫn đệ tử xuống dưới nghênh đón mấy kẻ gây sự. Mục trường và mấy tên phong chủ cũng đi theo. Mặc dù vừa rồi bị cấm túc nhưng bây giờ tông môn có chiến sự, Lạc Vân cũng sẽ không để ý đến hắn. Người tới chính là Kền Thanh tông trước đây từng bị Long Vân tông đánh tới mức thê thảm, cũng là bàn đạp cho danh vọng của Long Vân tông. Bọn hắn vẫn không cam tâm nên sau khi khôi phục thương thế liền kéo theo hai tông môn hảo hữu khác là Lục Mặc tông cùng Kim Vọng tông tới trả thù. Phía xa xa cũng có không ít võ giả tới xem náo nhiệt, tên nào tên nấy đều mang theo vẻ mặt phấn khởi vì sắp được xem chiến đấu cấp độ cao.


-Hừ, họ Lạc kia, ngày hôm nay ngươi và tông môn của ngươi sẽ phải trả giá đắt.
Tông chủ của Kền Thanh tông vừa thấy đám người Lạc Vân thì liền quát lớn. Hai tông đã có thù từ trước, gặp nhau cũng không cần khách sáo làm cái gì.
-Oành!


Đột nhiên Nhân Trung Long vọt lên trước tung một quyền đánh bay đối phương đi.
-Ngươi!
Một đám người bên phía kia bị động tác của hắn làm cho giật mình, nhao nhao rút binh khí ra hỏi:
-Ngươi là kẻ nào?
Nhân Trung Long ngạo nghễ đáp:
-Trưởng lão của Long Vân tông, Nhân Trung Long.


-Đừng nói nhiều với hắn, cùng nhau lên đi.


Tông chủ của Kền Thanh tông bị bất ngờ đánh bay nhưng cũng không chịu thương tổn nghiêm trọng gì, hắn đỏ mắt quát lên, lập tức mười tên võ giả khí tuyền cảnh cùng nhau lao về phía Nhân Trung Long. Chiến đấu tông môn cấp độ cao thì đệ tử trong tông sẽ chỉ đứng nhìn mà thôi, bằng không thì chỉ dính một đòn của cường giả thôi cũng đủ để vong mạng rồi.


-Hừ, không biết sống ch.ết, lên!
Lạc Vân lạnh lùng ra lệnh cho cao tầng của tông môn nghênh chiến, chỉ là Nhân Trung Long vội giơ tay lên ra hiệu cho mọi người dừng lại.
-Đám tạp mao này để một mình ta tới là được rồi, các ngươi cứ xem đi.


Cả đám người nhìn qua Lạc Vân, thấy nàng gật đầu thì liền đứng lại.
-Tiểu tử cuồng vọng, mau chịu ch.ết đi!


Một tên cường giả bên kia thấy như vậy thì không chịu được, tay hắn cầm một thanh đại đao dẫn đầu đánh tới phía Nhân Trung Long. Nhân Trung Long liền lấy ra thanh trọng kiếm từ không gian giới chỉ, tụ chân khí lại vào lưỡi kiếm đánh vào phía đối phương.
-Rầm!


Đao kiếm chạm nhau, võ giả kia trong nháy mắt liền thất thế, bị hắn đánh bay đi, khóe miệng cũng tràn ra máu tươi.
-Cẩn thận, thực lực của tiểu tử này không đơn giản.


Đám người phía bên kia còn đang định lao tới thì chợt dừng lại, ánh mắt tràn ngập vẻ kiêng kỵ. Đám người bọn hắn có mười người, thực lực đều là nhất tuyền cảnh, còn Nhân Trung Long khi bộc phát đã để lộ ra tu vi nhất tuyền cảnh đỉnh phong.
-Hừ, không phải mới vừa rồi còn hùng hổ lắm sao?


Nhân Trung Long cười lạnh trào phúng bọn hắn rồi lao tới một tên võ giả gần nhất, trọng kiếm lại giơ lên cao rồi chém xuống, khí thế cực kỳ kinh khủng. Võ giả kia muốn tránh né mũi nhọn nhưng tốc độ của hắn quá nhanh, căn bản tránh không được, chỉ có thể cắn răng đón đỡ.
-Oành!


Lại một tên nữa bị Nhân Trung Long dùng một kiếm đánh bay, mặc dù không tới mức trọng thương nhưng cũng không dễ chịu gì.
-Keng Keng Keng! Rầm Rầm!


Nhân Trung Long không do dự lao vào giữa đội hình của đối phương tả xung hữu đột, trọng kiếm trong tay hắn cực kỳ nặng nề, những tên kia có thể rõ ràng cảm nhận được điều này, ấy thế mà trong tay của hắn thì thanh trọng kiếm này lại có vẻ nhẹ nhàng vô cùng. Hắn liên tục vung trường kiếm công kích tới mấy tên võ giả kia, mỗi một kiếm đều chỉ có để dùng ba từ để miêu tả: nhanh, mạnh, chuẩn. Một tên cầm trường kiếm đâm giữa ngực hắn, hắn chỉ nhẹ nhàng lách qua một bên, tay phải cầm trọng kiếm buông ra, nắm thành quyền đấm một quyền về phía đối phương. Một tên khác cầm thiết côn đánh tới, hắn lại xoay người lại cầm lấy trọng kiếm đón đỡ, tiện thể quét ngang một đường đánh về phía hai tên võ giả khác đang đánh tới từ hai bên hông. Mặc dù đối phương có ưu thế về nhân số, công kích đánh ra cũng liên miên bất tuyệt nhưng phản xạ của hắn quả thực quá nhạy bén, giao thủ qua lại mấy chục chiêu nhưng trên người cũng không có một vết thương nào. Trái lại mấy tên võ giả phía đối địch lại bị hắn phản công đến mức chật vật vô cùng, mỗi lần đón đỡ công kích từ thanh trọng kiếm kia thì đều sẽ phun máu tươi. Sau một hồi giao thủ thì Nhân Trung Long hoàn toàn chiếm thế thượng phong.


-Mau dùng võ kỹ mạnh nhất đồng loạt công kích hắn!


Tông chủ của Kim Vọng tông thấy bên mình yếu thế vội ra hiệu cho mọi người bên mình. Những người khác thấy như vậy cũng gật đầu tán thành, nếu cứ tiếp tục giao chiến như hiện tại thì bọn hắn sớm muộn gì cũng bại, cho dù không bại thì vẫn còn một đám cao tầng của Long Vân tông đang đứng đằng xa khoanh tay cười lạnh. Lại nhắc tới cao tầng của Long Vân tông, lúc này năm tên phong chủ nhìn tràng cảnh chiến đấu kia mà cực kỳ kinh hãi. Mỗi người bên phía đối phương đều có lực lượng không thua kém gì bọn hắn mà Nhân Trung Long chỉ cần một người một kiếm liền đánh cho đối phương chật vật không chịu nổi. Bây giờ thì bọn hắn mới hiểu tại sao tông môn lại xem trọng vị khách khanh trưởng lão này tới như vậy. Nếu để đám người Lạc Vân biết suy nghĩ của bọn hắn hiện tại thì chắc chắn sẽ khịt mũi coi thường, vậy mà vừa rồi còn dám buông lời chỉ trích Nhân Trung Long, thậm chí dám chế giễu thực lực của Lạc Long.


-Tất Sát Kiếm!
-Thiết Hoành Côn!
-Vọng Kim Trảm!
-…


Các loại võ kỹ cao cường đồng loạt đánh tới Nhân Trung Long, toàn bộ đều là trấn tông chi kỹ của ba đại tông môn, toàn bộ đều đạt tới tông giai, uy thế cực kỳ khủng bố, cho dù là nhị tuyền cảnh đỉnh phong cũng chưa chắc dám đón đỡ chính diện.
-Cũng chỉ đến thế mà thôi!


Nhân Trung Long nhếch mép, hai tay cầm trọng kiếm siết chặt lại rồi chém ra một đạo kiếm quang mang theo hỏa diễm xanh tím.
-Hỏa Lãng Thôn Thiên!


Một chiêu Hỏa Lãng Thôn Thiên này so với khi đánh với đám võ giả của Đổng gia thì mạnh hơn nhiều, thậm chí đây còn xa mới đạt tới một kích toàn lực của hắn. Có điều lực lượng chừng này đã quá đủ rồi, chỉ thấy hỏa lãng nuốt trọn toàn bộ công kích đang ập tới, dư lực đánh tới mấy tên kia khiến cho bọn hắn cuồng phun máu tươi, đồng loạt ngã lăn ra đất đánh mất sức chiến đấu.


-Đây xem như là ta làm chút chuyện cho tông môn đi.
Nhân Trung Long đứng thẳng như thiết tháp, nhìn về phía đám người Lạc Vân mà cười nói, bộ dáng cực kỳ oai phong.
-Lợi hại!


Đám người Trần Nhất Bác liên tục giơ ngón tay cái lên với hắn, cũng không tiếc lời khen ngợi. Ngoại trừ mấy người bọn họ còn cười nói tự nhiên ra thì tất cả những người đứng quan chiến khác đều lặng ngắt như tờ. Trong mắt bọn hắn mà nói thì võ giả khí tuyền cảnh là cường giả một phương, không gì không làm được, vậy mà hôm nay bọn hắn lại chứng kiến mười tên khí tuyền cảnh bị một tên nhẹ nhàng đánh cho không đứng dậy nổi, thử hỏi trên đời này còn việc gì khó tin hơn chứ?


-Thế nào? Vị khách khanh trưởng lão này không tệ đi?
Lạc Vân ghé mắt nhìn mấy tên phong chủ, Nhân Trung Long cũng quay qua nhìn bọn hắn. Mục Trường cùng với bốn tên còn lại cũng xấu hổ chắp tay với đối phương, trên mặt đã không còn một chút biểu cảm khó chịu nào nữa.


-Ồ, Đổng gia chủ cũng tới đây báo thù hay sao?


Nhân Trung Long lại đột nhiên lên tiếng, ánh mắt khóa chặt vào một thân ảnh bên trong đám võ giả quan chiến. Người này không ai khác chính là gia chủ của Đổng gia - Đổng Kỳ. Tên này mới bị Nhân Trung Long ngược đãi ngày hôm qua, trên mặt vẫn còn mấy vết bầm tím, hắn nở một nụ cười khổ, tiến lên nói:


-Nhân Trung trưởng lão nói đùa rồi, tại hạ đâu có lá gan này. Hôm qua Đổng gia cùng với trưởng lão có chút hiểu lầm, hôm nay tại hạ mang một chút lễ mọn tới đây thay cho lời xin lỗi.
Nói rồi hắn móc ra một tấm tiêu dụng ngọc bài màu trắng.
-Ở đây có hai mươi …


Nhìn thấy mười tên võ giả khí tuyền cảnh võ giả nằm bẹp dí trên đất, Đổng Kỳ khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, nhanh tay đổi lấy một tấm ngọc bài khác nói:
-À không … là năm mươi vạn thượng phẩm linh tệ, còn xin Nhân Trung trưởng lão nhận cho.


Nhân Trung Long không có khách khí nhận lấy tấm ngọc bài kia, nở một nụ cười tươi đáp:
-Một chút hiểu lầm mà thôi, bản trưởng lão cũng không có để ở trong lòng, sau này Đổng gia chủ quản tốt nữ nhi của mình là được.
-Nhất định, nhất định!


Đổng Kỳ chém đinh chặt sắt đáp, sau đó chân như bôi mỡ liền chạy vào trong đám võ giả tới xem náo nhiệt tiếp tục xem kịch.
-Hắc hắc, mấy tên các ngươi tính sao đây?
Nhân Trung Long không để ý tới hắn nữa, lại quay qua mấy tên võ giả của ba đại tông môn kia cười xấu xa.


-Ngươi … ngươi muốn làm gì?
Mấy tên võ giả kia cực kỳ biệt khuất nhưng lại không có khí lực mà đứng lên phản kháng, tông môn đệ tử tay đều cầm vũ khí nhưng cũng không có can đảm dám tiến lên nửa bước. Nhân Trung Long vẫn cười xấu xa đáp:


-Muốn làm gì sao? Các ngươi tới tông môn của ta, ý đồ muốn đập phá quán, bây giờ bị ta đánh bại rồi, ngươi nghĩ ta muốn làm gì các ngươi?






Truyện liên quan