Chương 219:
- ta đánh bại rồi, ngươi nghĩ ta muốn làm gì các ngươi?
Tông chủ Kền Thanh tông không có sợ hãi mà còn tức giận nói:
-Hừ, cho dù hôm nay chúng ta đánh không lại ngươi nhưng ngươi lại có thể làm gì được chúng ta? Đừng tưởng rằng bên trong Thiên Lung thành này các ngươi thích làm gì thì làm, nếu như ngươi không thả chúng ta đi thì chuyện hôm nay không xong đâu.
-Oành!
Nhân Trung Long đánh ra một quyền cách không, chân khí hóa thành quyền ấn đập lên trên người của tông chủ Kền Thanh tông, đánh cho hắn hộc máu.
-Ngươi cho rằng ta không dám làm gì các ngươi hay sao?
Nhân Trung Long sầm mặt lại hỏi, lúc này hắn không còn cười cợt như trước nữa, trái lại gương mặt hắn mang theo vẻ băng lãnh cực kỳ.
-Ngươi …
Tông chủ của Kền Thanh tông lại phun ra mấy ngụm máu tươi, nhưng trong lòng thì vẫn không sợ hãi chút nào.
-Soạt!
Bỗng nhiên trên cổ hắn truyền tới cảm giác mát lạnh, một thanh trọng kiếm màu đen đang gác lên trên đó, lưỡi kiếm truyền đến khí lạnh khiến trái tim hắn nhảy loạn.
-Ngươi cái gì mà ngươi? Chọc lão tử không vui ta liền lấy mạng chó của ngươi ngay tại đây ngươi có tin không?
Nhân Trung Long lạnh lùng quát, tông chủ của Kền Thanh tông liền trực tiếp im miệng.
-Phó tông chủ, ngươi nói chuyện này phải xử lý ra sao?
Hắn quay qua nhìn Lạc Vân, chỉ thấy nàng ta lãnh đạm đáp:
-Mỗi tông môn giao ra hai trăm vạn thượng phẩm linh tệ liền có thể rời đi.
-Cái gì?
Mấy tên kia nghe thấy vậy thì giật thót tim, tông chủ Lục Mặc tông vội nói:
-Lạc phó tông chủ, một trăm vạn có chút quá nhiều rồi, ngươi xem …
-Chê nhiều?
Nhân Trung Long lập tức cắt lời hắn, ánh mắt mang theo sát cơ nồng đậm khiến cho đối phương lậm tức nuốt lời định nói trở lại.
-Được, chúng ta đồng ý.
Mấy tên cao tầng của ba đại tông môn sau một hồi cân nhắc thì cũng nhao nhao đồng ý, ra lệnh cho đệ tử trong tông môn của mình nhanh chóng quay trở về gom tiền. Sau khi bọn hắn giao ra đủ tiền thì Nhân Trung Long cũng không có làm khó bọn hắn nữa, trực tiếp để bọn hắn rời đi.
-Hoàng đường chủ, cái này giao lại cho ngươi.
Nhân Trung Long giao hết mấy tấm tiêu dụng ngọc bài cho Hoàng Nghĩa, tổng số lượng đã đạt tới sáu trăm năm mươi vạn thượng phẩm linh tệ, cộng thêm năm mươi vạn của hắn thì có tới bảy trăm vạn.
-Nhân Trung trưởng lão, ngươi cũng không cần phải làm vậy đâu.
-Đừng!
Nhân Trung Long lại xua tay.
-Tông môn chiếu cố cho gia tộc của ta, một chút việc này xin Hoàng đường chủ đừng từ chối.
Hoàng Nghĩa lại nhìn Lạc Vân, thấy nàng gật đầu mới quyết định thu lấy số tiền kia.
-Hết chuyện rồi, chúng ta quay về thôi.
Lạc Vân lãnh đạm nói, từ khi quyết đấu giữa Nhân Trung Long và mấy tên cường giả khí tuyền cảnh giao thủ đến giờ nàng ta vẫn luôn giữ thái độ lạnh nhạt như vậy, quả thực có phong phạm của cao thủ. Năm tên phong chủ cũng lặng lẽ đi theo, trở về sơn phong của mình. Riêng phần Mục Trường thì vừa về phòng đóng cửa tư quá lại vừa cảm khái không thôi. Quả thực khí phách của Nhân Trung Long khiến hắn rung động thật sâu, cũng khiến hắn cảm thấy kiếm tiền thật là dễ dàng. Có điều nếu để cho hắn tới làm như vậy thì người mất mặt khẳng định sẽ chỉ là hắn mà thôi.
-Vân muội, ngươi nói xem ca ca của ngươi bao giờ mới về đây?
Buổi tối, mấy người Lạc Vân tổ chức tiệc tẩy trần cho Nhân Trung Long, đang ăn thì hắn đột nhiên hỏi nàng về Lạc Long.
-Ai mà biết được, hắn có về hay không ta không quản được.
Lạc Vân lạnh nhạt đáp, từ ngữ khí của nàng ta thì có thể thấy nàng không mấy vui vẻ.
-Ài, tông chủ hắn cũng đi hơn hai năm rồi, thật không biết bây giờ thực lực của hắn như thế nào, sẽ không phải là vẫn còn đang kẹt lại tại luyện khí cảnh đó chứ?
Trần Nhất Bác hài hước mà châm chọc một câu khiến cho Võ Thiên Phong phun cả rượu đang uống ra ngoài, lại bắn hết lên quần áo của Lý An.
-Lão Võ, ngươi làm cái gì vậy? Tại sao lại làm bẩn y phục của ta?
Lý An đứng dậy chỉ tay vào Võ Thiên Phong quát lớn, người kia cực kỳ oan khuất chỉ chỉ vào Trần Nhất Bác nói:
-Không phải, ta không cố ý, là … là do tên kia khiến ta không nhịn được …
Mọi người trong bàn tiệc đều cười lên ha hả, quả thực những người này càng bên nhau lâu thì tình cảm lại càng thân thiết, không khí giống như người một nhà vậy. Tất cả những điều này cũng nhờ có Lạc Long mà ra, nếu không có hắn thì những con người này bây giờ vẫn còn đang ở một góc nhỏ nào đó của chủ thế giới lo toan cho cuộc sống. Bởi vậy liền có thể thấy có những chuyện xảy ra sẽ làm thay đổi số phận của ngươi, lại có những người mà chỉ cần gặp được thôi thì cuộc đời của ngươi liền sẽ sang một trang mới.
Ba tháng sau, Nhân Trung Long lại nói lời cáo biệt với mọi người, quay trở lại Thiên Nam học viện. Lần này hắn trở về chỉ là để thăm mọi người trong gia tộc, bây giờ mọi chuyện đều suôn sẻ như vậy nên hắn lại quay trở lại học viện, nơi đó có hoàn cảnh tu luyện càng tốt hơn dành cho hắn. Thiên Nam học viện tuy rằng có phân bộ ở khắp các đế quốc nhưng bản thân cũng sở hữu một tiểu thế giới cho riêng mình. Học sinh vào học viện tu luyện đều phải tới nơi đó, vì vậy khi hắn quay trở về học viện thì cũng chính thức mất toàn bộ liên lạc với tông môn. Đây cũng là lý do mà hắn không hề hay biết rằng một năm sau có một nam tử trẻ tuổi đã tới Thiên Lung thành bái nhập tông môn. Cuối cùng thì điều mà Lạc Long lo sợ nhất cũng đã xảy ra. Nam tử này tên là Trang Bất Phàm, cũng từng là hạ cấp của Lạc Long khi còn là đội viên của tiểu đội số mười một trong quân doanh. Vốn dĩ mọi người trong tông còn đang phấn khởi muốn hỏi hắn tin tức về Lạc Long thì mọi thứ như tan vỡ khi hắn nói với mọi người Lạc Long đã ch.ết. Kỳ thực đây cũng không phải phán đoán của riêng hắn mà cao tầng trong quân ngũ đã chính thức xác nhận việc này. Mặc dù không có phát hiện ra thi thể của hắn nhưng một tên võ giả khí động cảnh bị ba tên cường giả khí hải cảnh truy sát thì kết cục không cần phải nói cũng biết, chắc chắn chỉ có một con đường ch.ết. Trước khi hắn mất tích thì vẫn thường xuyên có người đưa đan dược cùng các loại tài nguyên về tông môn. Từ sau khi hắn mất tích thì việc này liền không xảy ra nữa. Vốn dĩ mấy người Lạc Vân còn tưởng rằng hắn đang thiếu thốn tài nguyên tu luyện, nhưng đến khi Trang Bất Phàm xuất hiện thì mọi chuyện mới được sáng tỏ. Lạc Long đã vẫn lạc trong tay mấy tên cao thủ kia rồi. Sự kiện này khiến cho trên dưới Long Vân tông dần dần phát sinh cải biến cực kỳ to lớn. Thế nhưng Lạc Long thân là nhân vật chính trong chuyện này lại chẳng hề hay biết bất cứ thứ gì. Đông qua xuân tới, chớp mắt lại qua thêm mấy năm nữa, bây giờ đã là năm thứ năm kể từ khi Lạc Long bị kéo vào tiểu thế giới chứa dược viên của Thiên Tài các rồi. Tại một góc trong dược giới có hai thân ảnh đang không ngừng va chạm tạo ra những luồng khí lãng kinh khủng.
-Oành oành oành!
Mỗi lần quyền chưởng của hai người va chạm lại tạo thành những âm thanh trầm đục vang vọng trong không gian. Hai người này có một người là Lạc Long, lúc này toàn thân hắn là các loại vết thương lớn nhỏ chằng chịt. Người đang đánh nhau với hắn là một nam tử mặt trắng, thân trên để trần, lốm đốm có thể thấy được một vài chiếc vảy rắn trên cơ thể.
-Rầm!
Chỉ mới giao thủ mấy chục chiêu với nhau thôi mà Lạc Long đã không chịu được rồi, bị đối phương đánh ngã nằm trên mặt đất, máu tươi không ngừng chảy ra từ khóe miệng và các vết thương trên khắp cơ thể, bộ dáng thê thảm tới mức khiến người không nỡ nhìn thẳng.
-Hừ, lão tử ghét nhất là nhân loại. Nếu không phải nữ vương đại nhân ra lệnh không được xuống tay với ngươi thì lão tử đã sớm lấy mạng chó của ngươi từ lâu rồi.
Nam tử mặt rắn kia trên mặt nở một nụ cười âm lãnh, ánh mắt nhìn Lạc Long cũng chứa đầy vẻ khinh bỉ. Tên này gọi là Xà Cửu, là một đầu yêu thú có huyết mạch của hóa giao mãng. Vì nguyên cớ huyết mạch của bản thân nên khi hóa hình người hắn mới có vẻ âm lãnh, trên người cũng còn lưu lại một chút vảy rắn như vậy. Lạc Long bị đánh đến mức nằm bẹp xuống dưới đất, vẻ mặt cực kỳ phẫn hận, hai bàn tay nắm chặt tới mức muốn chảy máu nhưng lại không hé răng nửa lời.
-Phế vật.
Xà Cửu thấy hắn hèn nhát như vậy thì nở một nụ cười lạnh, lại muốn tiếp tục sỉ nhục hắn một
lát nữa nhưng cảm thấy thật vô vị nên lại xoay người bỏ đi. Tại sao hai người này lại phát sinh chiến đấu? Tại sao Lạc Long lại bị Xà Cửu đánh tới thê thảm tới như vậy? Việc này lại phải kể từ năm thứ hai mà hắn làm việc cho Hoàng Nguyệt. Không biết vì lý do gì mà cứ mỗi khi hắn có thời gian rảnh để tu luyện thì lại có một tên yêu tộc tới gây sự. Cái gì mà Thân Hổ, cái gì mà Ngạc Lưu, có kẻ tới thì nói rằng muốn luận bàn, cũng có kẻ nói nhìn hắn chướng mắt nên muốn giao thủ. Những tên yêu tộc này đều có thực lực ngang ngửa với hắn, vì vậy thường thì mỗi khi giao thủ hai bên đều đánh nhau tới mức sức cùng lực kiệt, ai cũng không làm gì được ai thì mới dừng lại. Đương nhiên Lạc Long chẳng cần động não cũng biết đây là chiêu trò của vị hoàng mâu chu vương kia, mục đích chính là muốn làm giảm tốc độ tu luyện của hắn lại. Tại sao lại phải làm như vậy ư? Hắn tới đây một năm liền từ khí động cảnh sơ kỳ mà tu luyện đến khí động cảnh trung kỳ đỉnh phong. Tất nhiên chút thực lực ấy không đủ để cường giả như Hoàng Nguyệt coi vào trong mắt nhưng tốc độ tu luyện này không khỏi khiến nàng ta khiếp sợ. Phải biết nàng ta có thiên tư trác tuyệt nhất trong vòng mấy vạn năm trở lại đây ở dược giới này nhưng tốc độ tu luyện của hắn còn nhanh hơn nàng gấp mấy chục lần. Vì vậy nàng âm thầm ra lệnh cho mấy tên thủ hạ luân phiên tới đánh nhau với hắn, mục đích là để khiến hắn sức cùng lực kiệt, ngoài lúc làm việc cho nàng ta ra thì không còn thời gian nào để thu luyện.











