Chương 221: Lăng Nha sơn mạch
Sau sự kiện này thì sự nghi kỵ của Hoàng Nguyệt đối với hắn cũng đã được tiêu trừ, càng khiến cho hắn yên tâm tu luyện, chỉ là không còn người bồi luyện với hắn nữa, hắn cũng không thể tìm người đánh nhau được, như thế sẽ lại khiến cho nàng ta đề phòng hắn hơn. Vì vậy Lạc Long chỉ có thể ngoan ngoan bế quan tu luyện, ngoài lúc tu luyện ra thì cũng chỉ làm những việc mà Hoàng Nguyệt yêu cầu. Tuy rằng tốc độ tăng tiến tu vi có chậm lại đôi chút nhưng đối với hắn mà nói như vậy cũng không tệ, chí ít thì hắn cũng không cần phải lo lắng về nàng ta nữa.
Khu vực phía tây bắc của Văn Lang đế quốc có một sơn mạch của yêu thú gọi là Lăng Nha sơn mạch. Nơi này rừng rậm san sát, từng ngọn núi cao đến tận mây xanh nối tiếp nhau kéo dài đến hết tầm mắt. Bình thường thì mỗi ngày đều có võ giả tiến vào sơn mạch để săn giết một chút yêu thú lấy tài nguyên, tùy vào tu vi mà có người chỉ ở bên ngoài rìa sơn mạch, có người lại tiến vào sâu bên trong. Có điều quanh năm chẳng có mấy võ giả tiến vào khu vực trung tâm của sơn mạch bởi lẽ khu vực đó được nhiều người đồn đoán là tồn tại cả yêu thú vương cấp, tương đương với võ giả khí hải cảnh của nhân loại. Thế nhưng khu vực trung tâm của Lăng Nha sơn mạch ngày hôm nay lại cực kỳ náo nhiệt, bởi vì hai ngày trước ở nơi này đột nhiên có một tòa động phủ xuất hiện. Thông qua điều tr.a của các thế lực lớn thì động phủ này do cường giả khí hải cảnh đỉnh phong để lại, do đó đã thu hút không ít thế lực nhất lưu tới nơi này kiếm chút chỗ tốt. Bên ngoài động phủ kia có thiết đặt cấm chế rất cường đại ngăn cản võ giả khí hải cảnh trở lên tiến vào, vì vậy nên các thế lực lớn đã thống nhất để cho một đám đệ tử kiệt xuất và cao tầng tu vi khí tuyền cảnh của mình đi vào. Về phần những cường giả khí hải cảnh thì đều ở bên ngoài cửa động phủ ngăn cản yêu thú bên trong Lăng Nha sơn mạch tới quấy rầy, cũng ngăn không cho những tên tán tu có ý đồ muốn tiến vào.
-Chư vị.
Một tên võ giả khí hải cảnh cất cao giọng nói, âm thanh được khuếch đại lên, khiến cho một đám võ giả xung quanh đều nghe được rõ ràng.
-Cửu Kiếm môn chúng ta cùng với Quy Nguyên tông và Bạch Hạc tông đã phong tỏa nơi này, nếu như các vị có thể đứng ngoài quan sát thì chúng ta sẽ rất cảm kích, bằng không nếu có người nhất quyết muốn tiến vào đây thì …
Nói đến đây hắn hừ lạnh một tiếng, trực tiếp thả ra uy áp của cường giả khí hải cảnh trấn áp mọi người khiến cho đám võ giả xung quanh nhao nhao lùi lại đằng xa. Hôm nay Cửu Kiếm môn và Quy Nguyên tông mỗi bên phái ra ba tên trưởng lão khí hải cảnh trấn thủ, riêng Bạch Hạc tông lại chỉ có hai người tới. Cũng may ba thế lực này lại có giao tình khá tốt với nhau, vì vậy mà Bạch Hạc tông cũng không có bị hai thế lực còn lại chèn ép, trái lại còn cùng nhau trấn thủ ở ngoài động phủ này, bầu không khí cũng rất vui vẻ. Những võ giả tán tu đạt tới khí tuyền cảnh tuy rằng rất động tâm với cơ duyên trong động phủ này nhưng chỉ có thể ngậm ngùi nhìn người của ba đại tông môn đi vào. Kỳ thực ban đầu cũng có không ít cường giả tán tu khí hải cảnh tới nơi này dò xét, tuy nhiên sau khi bọn hắn phát hiện ra võ giả khí hải cảnh trở lên không thể tiến vào thì lại lần lượt rời đi, chỉ còn lại một đám võ giả khí tuyền cảnh ở lại, cuối cùng lại để cho ba tông môn kia độc bá nơi này.
Ở một góc nào đó gần với vị trí của động phủ, có một nữ tử đeo mạng che mặt đang nấp sau một thân cây. Bên cạnh nàng còn có một bóng mờ của một người khác, giống như là quỷ dạ xoa ẩn nấp trong bụi cây vậy.
-Lý An, ngươi thử nói xem liệu chúng ta có thể tiến vào đó được hay không?
Bóng đen kia thấy nữ tử hỏi vậy thì lên tiếng đáp:
-Một đám cường giả khí hải cảnh chặn đường như vậy, ngươi nghĩ chúng ta có khả năng tiến vào đó hay sao?
Nữ tử che mặt nghiến răng nghiến lợi không cam tâm nói:
-Nhất định phải vào trong đó! Cửu Kiếm môn, còn có Bạch Hạc tông kia nữa, ta phải giết hết tất cả đệ tử hạch tâm cùng với cao tầng của bọn hắn.
-Linh Nhi, ngươi đừng vội manh động. Ta cũng muốn vào trong đó đồ sát một phen, có điều chúng ta không thể lỗ mãng chạy vào đó được, làm vậy chẳng khác gì chịu ch.ết cả.
-Vậy ngươi còn không mau nghĩ cách đi!
Hai người này nữ là Hồ Linh Nhi, còn nam thì chính là Lý An của Long Vân tông, đường chủ Thiên Cơ đường và đường chủ của Thiên Sát đường. Hôm nay bọn họ có mặt ở đây cũng không phải vì để tìm kiếm cơ duyên. Vốn dĩ nơi này chỉ cách Thiên Lung thành chưa đến ngàn dặm, vẫn còn nằm trong phạm vi tình báo của Long Vân tông nên khi động phủ xuất hiện thì hai người họ liền nhận được thông tin. Vốn dĩ hai người này còn đang có sự vụ tại thân nhưng khi nghe tình báo nói Cửu Kiếm môn và Bạch Hạc tông đều xuất hiện ở đây thì bọn họ trực tiếp vứt bỏ hết công việc để chạy đến đây. Hai cái tông môn này một cái có thù với huynh muội Lạc Long, còn một cái khác lại là hung thủ truy sát Lạc Long, vì vậy bọn họ nhất định phải tới nơi này một chuyến. Tại sao lại chỉ có hai người bọn họ đi thôi? Bởi vì ngày hôm nay cũng chính là ngày tổ chức lễ nhậm chức tông chủ của Lạc Vân, những người khác đều bận bịu với các loại công việc lớn nhỏ, riêng hai người bọn họ thì bàn giao lại hết việc cho thủ hạ rồi liền chạy tới đây.
-Có rồi!
Lý An chợt nói.
-Có cách rồi sao?
Hồ Linh Nhi khẩn trương nhìn hắn hỏi. Lý An ghé vào tai nàng thì thầm một hồi, sau đó hai người liền tách ra.
-Vị đại ca này, có thể cho tiểu muội nhờ một việc được không?
Một lát sau, khi một tên tán tu đang đứng ở khu vực gần với động phủ thì Hồ Linh Nhi đã tới bắt chuyện với hắn.
-Được, tất nhiên là được rồi.
Vừa nhìn thấy dung nhan tuyệt mỹ của nàng thì tên tán tu kia liền như si như say, vô thức đi theo nàng.
-Vị huynh đệ này, ta có một mối làm ăn lớn, không biết ngươi có hứng thú hay không?
Tại một chỗ khác, một tên tán tu khác đang quan sát tình hình thì Lý An lại tới bắt chuyện với hắn, trên tay còn cầm một viên tinh hạch tỏa ra khí tức của yêu thú tông cấp.
-Không biết mối làm ăn mà huynh đài nói tới là gì vậy?
Đối phương vừa nhìn thấy tinh hạch thì hai mắt liền sáng lên, liếc trái liếc phải một hồi rồi mới cười cười gật đầu, liền đi theo người kia.
-Rống rống!
Ước chừng khoảng nửa canh giờ sau, xa xa chợt có tiếng rống lớn của yêu thú truyền lại, âm thanh lớn tới mức đám võ giả ở gần động phủ kia cũng nghe được tiếng rõ ràng.
-Chuyện gì vậy?
Mấy tên cao tầng của tam đại tông môn thủ ngoài cửa động phủ nhìn nhau, trong lòng có chút cảm giác bất an.
-Cứu, cứu mạng!
Chợt từ xa có bốn người chạy tới, trong đó có hai người là Lý An và Hồ Linh Nhi, hai người khác chính là hai võ giả bị bọn họ tìm tới trước đó. Theo sau bốn người này là bốn đầu yêu thú hình thể to lớn, bọn chúng đi tới đâu thì đất đai rung chuyển tới đó, khí thế của yêu thú vương cấp tỏa ra khiến cho chúng cường giả biến sắc.
-Băng nguyên cự mãng, hoàng mao cự viên, thông linh bạch hổ, thiết thanh ngưu, bốn đầu yêu thú vương cấp sao?
Một tên trưởng lão của Cửu Kiếm môn hướng về bốn người Lý An quát lớn:
-Đám các ngươi mau cút ra chỗ khác, đừng có dẫn bọn chúng tới đây!
Từ chỗ bốn người phía xa bỗng có tiếng la thất thanh:
-Chư vị đại nhân xin hãy cứu mạng, phần ân tình này Tống Nghĩa nguyện khắc ghi trong tâm khảm.
Người vừa lên tiếng chính là Lý An, xem ra tên này cũng đã thấm nhuần tư tưởng của Lạc Long: ra ngoài gây chuyện không bao giờ dùng danh tính thật. Tên trưởng lão kia mặt hiện rõ vẻ khó coi, hắn lạnh giọng đáp:
-Còn không mau cút đi chỗ khác đi? Nếu các ngươi dám tiến tới đây thì ta sẽ giết các ngươi trước.
Tên đồng bạn của Lý An vội vàng nói:
-Tống huynh, bây giờ chúng ta phải làm sao? Nếu như tiến tới đó rồi thì chắc chắn phải ch.ết đó.
Lý An vừa thở dốc vừa nói:
-Đừng nghe lời bọn hắn hù dọa, chúng ta sắp bị đám yêu thú kia đuổi kịp rồi. Nếu như qua đó còn có chút hy vọng sống, không qua đó thì chúng ta chắc chắn phải xong đời.
Lời này của hắn được cả bốn người đồng ý, vì vậy bọn hắn không có dừng lại mà dùng hết sức lực bình sinh tăng tốc chạy về phía động phủ kia. Kỳ thực bốn đầu yêu thú kia bị Lý An và Hồ Linh nhi chọc tức dẫn dụ tới, quá trình cụ thể thế nào cũng không thể nói rõ. Chỉ biết rằng hai tên tán tu xấu số kia bị bọn họ tẩm một loại hương thơm đặc biệt lên người, vì vậy nên đám yêu thú mới chỉ định nhắm vào bọn hắn. Khoảng cách của bốn người và động phủ phía xa chỉ chưa tới một dặm, chỉ trong nháy mắt bọn họ đã vọt tới khu vực trước của động phủ. Những tên tán tu đứng quan sát xung quanh sớm đã bị dọa sợ chạy tứ tán rồi, chỉ có cao thủ khí hải cảnh của ba đại tông môn là còn ở lại.
-Khốn kiếp, các ngươi không nghe lời bản tọa vừa mới nói sao?
Tên trưởng lão vừa rồi tức giận mắng, có điều bốn người kia cũng chẳng thèm quan tâm, vẫn một mực chạy về hướng này.
-Muốn ch.ết?
Hắn ta không nhịn được nữa liền đánh ra một chưởng, chưởng ấn gào thét mang theo khí thế kinh khủng áp tới đánh thẳng về phía bốn người bọn họ.
-Ầm!











