Chương 222: Kẻ giả mạo



Bốn người Lý An hốt hoảng tránh né, sau đó lại tiếp tục lao tới.
-Các ngươi còn đứng đó nhìn cái gì? Mau cản bọn hắn lại!
Tên trưởng lão kia đám cao thủ còn lại vội vàng quát, mấy tên kia thấy tình hình không ổn cũng nhao nhao đánh ra công kích cản bước đám người Lý An.
-Rầm rầm rầm!


Công kích của cường giả khí hải cảnh cực kỳ kinh khủng, đánh cho đại thụ khắp nơi đổ trái ngã phải. Có điều bốn người Lý An lại chẳng có ai trúng chiêu, vẫn tiếp tục vọt tới, chỉ trong nháy mắt đã tiếp cận tới trước cửa động phủ, miệng thì không ngừng kêu cứu. Bốn đầu yêu thú kia cũng đuổi theo sát ngay sau lưng bọn hắn, bị công kích của đám võ giả kia đánh trúng thì tức giận không thôi, lập tức thay đổi đối tượng công kích. Đám tông môn cao tầng kia không có cách nào khác đành phải nghênh chiến, lập tức tình cảnh chiến đấu ở nơi này liền trở nên cực kỳ hỗn loạn.


-Cơ hội tới!
Hồ Linh Nhi và Lý An nhìn nhau gật đầu, thân ảnh hai người chợt hóa thành hai bóng đen vọt thẳng vào chỗ cửa vào của động phủ.
-Cút đi!


Một tên cường giả của Cửu Kiếm môn đã sớm nhìn ra tâm tư của đám bọn họ, ngay từ đầu liền tiềm phục tại trước cửa động phủ, khi hai người họ gần tới cửa động phủ thì liền nhảy ra ngăn cản. Hắn ta không khinh xuất mà trực tiếp rút kiếm ra chém về phía hai người Lý An. Kiếm khí được ngưng tụ từ chân khí của cường giả khí hải cảnh có thể nói là cực kỳ khủng bố, tốc độ cũng nhanh phi thường.


-Xoạt xoạt.


Kiếm khí tinh chuẩn cắt qua hai bóng đen, trong lòng tên cường giả kia nổi lên ý nghĩ khinh thường. Có điều hắn đã quá tự mãn rồi, chỉ thấy hai bóng đen kia giống như u linh vậy, bị kiếm khí cắt qua những lại không hề hấn gì, lại nhân lúc tên kia ngây người mà vọt qua người hắn, trực tiếp phi vào trong đại môn của động phủ.


-Cái gì?


Tên cường giả kia kinh hãi trước thân pháp quỷ dị của hai người nọ, thế nhưng nói gì cũng là cường giả khí hải cảnh, hắn ngay lập tức quay lại chém liên tiếp về phía hai bóng đen kia. Kiếm khí dày đặc nhưng mưa sa bão táp, phong tỏa hết cả một khoảng không trước mắt, cho dù hai người Lý An có thân pháp cao siêu hơn nữa cũng không thể tránh né được. Có điều hai người này đều được Lạc Long tự thân chỉ dạy, cho dù gặp hiểm cảnh cũng không loạn, vội vàng lấy ra bảo khí phòng ngự của bản thân ra che chắn sau lưng, tiếp tục chạy vào đại môn. Có điều hai tên khí tuyền cảnh mà muốn chống đỡ công kích của khí hải cảnh thì đúng là suy nghĩ viển vông, bảo khí phòng ngự của hai người họ vừa bị kiếm khí chạm vào thì liền hỏng bét, căn bản không có chút lực chống đỡ nào. Đang lúc nguy cấp thì đột nhiên có một người đeo mặt nạ tới bên cạnh bọn họ rút một thanh hắc kiếm ra liên tiếp chém ra mấy chục đạo kiếm khí đón đỡ.


-Đinh đinh đang đang!
Kiếm khí hai bên va chạm rồi triệt tiêu lẫn nhau, hai người Lý An lợi dụng cơ hội này mà tiến vào động phủ thành công.
-Lại là tên giả mạo này.


Sau khi tiến vào được động phủ thì hai người cũng an toàn, Hồ Linh Nhi nhíu mày nói. Người đeo mặt nạ kia thân cao khoảng một mét bảy, mặc một bộ lam bào thanh nhã, thực lực cực kỳ cường hãn, có thể dễ dàng đón đỡ được kiếm khí của tên võ giả của Cửu Kiếm môn kia. Tại sao Hồ Linh Nhi lại gọi người này là đồ giả mạo? Kỳ thực người này rất nổi tiếng trên giang hồ thời gian gần đây, là một kẻ luôn có mặt khi có tranh chấp các loại cơ duyên mà cường giả đời trước lưu lại. Kẻ này thực lực cường hãn vô cùng, tu vi chỉ là khí tuyền cảnh nhưng nghe nói có thể dễ dàng đánh bại cả võ giả thất tuyền cảnh. Chỉ là không biết vì lý do gì mà tên này luôn lấy danh tính là tông chủ Long Vân tông - Lạc Long. Qua điều tr.a của Long Vân tông thì hắn chắc chắn không phải Lạc Long, chỉ là một tên giả mạo. Tên này đi tranh giành cơ duyên tu luyện khắp nơi, gây không ít tai họa, lại lấy danh tính là Lạc Long, vì vậy nên Long Vân tông trước giờ đều không ưa gì hắn, ngày hôm nay chạm mặt nhau không ngờ hắn lại cứu hai người Lý An và Hồ Linh Nhi một mạng. Sau khi giúp hai người họ đón đỡ kiếm khí của cường giả Cửu Kiếm môn thì hắn cũng đã vọt vào trong động phủ, thế nhưng dù bọn họ có đợi ngay trước cửa gần một nén nhang cũng không thấy ai đi vào.


-Ta thấy hay là thôi đi, mặc kệ hắn là ai, chúng ta cứ vào trong xem sao đi.
Lý An lên tiếng khuyên nhủ, hắn biết Hồ Linh Nhi rất chấp nhất với Lạc Long, cũng rất muốn tìm hiểu kẻ giả mạo kia là ai. Hồ Linh Nhi chỉ có thể lắc đầu thở dài đáp:
-Được, chúng ta đi vào đi.


Động phủ này nằm sâu trong lòng một ngọn núi lớn, từ cửa đi vào thì chỉ có một lối nhỏ vừa cho ba bốn người cùng đi, thế nhưng càng tiến sâu vào trong thì lại càng rộng, đi thêm một đoạn thì liền bị chia ra làm sáu cửa khác nhau.
-Chọn đường đi nào đây?


Lý An mờ mịt hỏi, Hồ Linh Nhi thì nhìn mấy lối đi một lát rồi chỉ vào một cái trong đó nói:
-Cửa này có nhiều dấu chân để lại nhất, khẳng định có nhiều người vào nhất. Người nhiều thì cũng dò xét được hết bẫy rập, chúng ta cứ đi vào đó khẳng định rất an toàn.


Lý An gật đầu, sau đó liền đi theo nàng ta vào lối đó. Lối đi này cũng rất sâu, trên đường đi có không ít vết máu vương vãi cùng với vết tích của các loại cơ quan bẫy rập đã bị kích phát. Quả nhiên lời của Hồ Linh Nhi nói không sai, đi vào con đường này thực sự rất an toàn, hai người đi từ đầu tới cuối đều không gặp phải bẫy rập gì. Lối đi này tương đối nhỏ hẹp, cứ cách một đoạn sẽ lại thông tới một gian phòng rộng lớn. Trong mỗi phòng mà bọn họ đi qua có rất nhiều hộp thủy tinh đã bị người mở ra lấy đồ vật bên trong, cũng có rất nhiều dấu vết chiến đấu. Tới căn phòng thứ hai thì có hai cỗ thi thể, căn phòng thứ ba thì có đến năm cỗ thi thể, toàn bộ đều còn khá mới. Nếu tính thời gian thì võ giả của ba đại tông môn vào nơi này trước hai người Hồ Linh Nhi và Lý An một ngày, vì vậy chắc hẳn bọn hắn đã đi được một đoạn đường rất xa. Có điều dù sao cũng đã xuất phát sau người ta rồi, hai người họ cũng không có vì thế mà khẩn trương, mỗi bước đi đều cẩn thận, đề phòng những cơ quan còn chưa có bị kích hoạt. Sau khi đi qua ba căn phòng thì cũng không còn căn phòng nào nữa, trước mặt hai người bọn họ là một đại điện rộng lớn, cũng rất trống trải, bên trong có một đám người đang ngồi xếp bằng trước một tấm thạch bích, tên nào tên nấy bộ dáng cực kỳ chăm chú.


-Kẻ nào?
Hai người Lý An dù đã thu liễm khí tức nhưng nơi này vẫn còn người canh gác, là một tên khí động cảnh đỉnh phong.
-Võ giả ngoại lai không được phép tiến vào nơi này, các ngươi làm sao có thể …


Hắn còn chưa nói dứt câu thì Hồ Linh nhi liền xuất ra một thanh trường kiếm đâm qua trái tim hắn.
-Phập!


Với tu vi khí động cảnh đỉnh phong của tên này thì căn bản không kịp phản ứng khi bị một cao thủ khí tuyền cảnh như Hồ Linh Nhi ra tay đột ngột, hắn trực tiếp ngã lăn ra đất, máu tươi từ vị trí trái tim lan rộng ra, nhuộm đỏ cả ký hiệu đặc trưng của Cửu Kiếm môn trước ngực.
-To gan!


Động tĩnh vừa rồi khiến cho mười mấy tên võ giả khí tuyền cảnh đang ngồi trước thạch bích tỉnh lại từ trong suy tư, một tên của Cửu Kiếm môn thấy đồng môn bị sát hại thì sắc mặt trở nên âm trầm đến cực điểm, liền lấy ra vũ khí của mình đánh tới Hồ Linh Nhi.
-Keng!


Hai thanh trường kiếm vừa mới va chạm thì tên võ giả kia chợt thấy một bóng đen quỷ dị dùng tốc độ cực kỳ nhanh áp sát mình.
-Không ổn.


Đồng tử của hắn co lại, hắn định hất bay nữ tử trước mắt để tấn công bóng đen kia nhưng cơ thể hắn còn chưa kịp làm ra phản ứng thì tư duy đã lâm vào một khoảng không vô tận.
-Bịch!


Đầu lâu của tên võ giả này rơi xuống đất, máu tươi phun tung tóe, chỉ thấy Lý An đứng đó, tay cầm một thanh đoản đao nhuốm máu, khóe miệng vẽ lên một độ cong quỷ dị.
-Lão tam!


Mấy tên võ giả khác của Cửu Kiếm môn thấy đồng hai tên đồng môn bị giết trong nháy mắt thì cực kỳ phẫn nộ, nhao nhao rút kiếm ra, kiếm quang lóa mắt quét qua cả đại điện. Có điều bọn hắn chỉ thủ thế ở đó mà không có vội vã lao lên. Dù sao thì tên được gọi là lão tam vừa rồi thực lực cũng không kém, vậy mà bị hai người kia đoạt mạng trong vòng một chiêu, do đó có thể khẳng định người tới chính là cao thủ.


-Các vị bằng hữu!
Lý An không thèm nhìn bọn hắn mà chắp tay với võ giả của Bạch Hạc tông cùng Quy Nguyên tông cười nói:
-Hai người bọn ta cùng với Cửu Kiếm môn có thù oán từ trước, nếu các vị có thể khoanh tay đứng nhìn thì Tống Nghĩa ta ắt sẽ có hậu tạ.
-Tống Nghĩa sao?


Võ giả của hai tông môn quay qua nhìn nhau mờ mịt, bỗng một tên cả kinh nói:
-Nhất sát đao Tống Nghĩa?
Lý an cười đáp:
-Chính là tại hạ.


Cái tên Tống Nghĩa này không phải do hắn nghĩ bừa ra mà thực sự có người tên như vậy, hơn nữa người tên Tống Nghĩa này còn có danh tiếng không nhỏ trên giang hồ. Kẻ được gọi là nhất sát đao tống nghĩa là một tên sát thủ chuyên nghiệp, hai tay nhuốm máu không ít người, vừa hay Lý An hắn cũng tu luyện theo hướng làm sát thủ, vì vậy hắn liền chọn lấy thân phận này. Không thể không nói phong cách lừa người này rất giống với Lạc Long, cũng chính là học hỏi từ Lạc Long mà ra. Nói rồi hắn ném cho mỗi người một viên tinh hạch tông cấp.


-Chỗ này coi như là hậu lễ của tại hạ, không biết chư vị bằng hữu có chịu nể mặt hay không?






Truyện liên quan