Chương 223:



- Vớ vẩn, đừng nghe hắn nói bậy, chúng ta phải cùng nhau chung tay chống lại ngoại địch. Các ngươi mau cùng chúng ta giết bọn hắn, sau đó tài nguyên chúng ta lại chia đều.


Một tên của Cửu Kiếm môn lo lắng nhìn mấy kẻ gọi là đồng bạn kia mà nói. Đáp lại hắn lại là thái độ xa cách, một tên của Quy Nguyên tông cười hắc hắc nói:


-Lão Tiền à lão Tiền, ngươi nói như vậy là không đúng rồi. Ân oán của Cửu Kiếm môn các ngươi với người ta là chuyện cá nhân, chúng ta cũng không tiện xen vào, các ngươi phải tự giải quyết đi thôi.


Nếu như không có một màn thuấn sát một tên khí tuyền cảnh vừa rồi thì bọn hắn khẳng định sẽ cùng nhau liên thủ tiêu diệt ngoại nhân, chỉ là cảnh tượng kia khiến cho bọn hắn cực kỳ kiêng kỵ. Một tên khí tuyền cảnh trong trạng thái đỉnh phong, nói giết là giết, cũng chỉ tốn có một chiêu, cộng với khí tức tứ tuyền cảnh và tứ tuyền cảnh đỉnh phong của hai người trước mặt, nhiêu đó cũng đủ khiến bọn hắn không dám ra tay rồi.


-Lời của một tên sát thủ mà các ngươi cũng tin được hay sao, chẳng lẽ các ngươi không sợ bị hắn lừa gạt?
Võ giả gọi là lão Tiền không cam lòng lớn tiếng chất vấn, người kia lại bày ra bộ mặt không có việc gì mà nói:


-Cho dù bọn hắn có lật lọng thì lúc đó cũng đã bị các ngươi tiêu hao rồi, lại nói các ngươi chưa chắc đã thua trong tay bọn hắn, dù sao xét về nhân số thì các ngươi cũng chiếm ưu thế nha.
-Phi!


Lão Tiền không nhịn được mà nhổ một bãi nước bọt. Tuy bên phía bọn hắn trừ đi hai tên bị giết thì vẫn còn năm người nhưng cũng chỉ có hắn vừa mới đột phá tứ tuyền cảnh không lâu, cảnh giới vẫn chưa vững chắc, những tên còn lại đều là nhất tuyền cảnh, nếu so với một tên tứ tuyền cảnh và một tên tứ tuyền cảnh đỉnh phong thì bọn hắn khẳng định sẽ gặp bất lợi.


-Lắm lời, đi ch.ết đi!
Lý An hừ lạnh, tay phải cầm đoản đao tay trái cầm chủy thủ, thân thể lại quỷ dị biến mất, hóa thành cái bóng của Hồ Linh Nhi. Nàng kia thì nhếch mép cười, trường kiếm trong tay vung lên liên tiếp chém ra mấy chục đạo kiếm khí về phía đám người của Cửu Kiếm môn.
-Kiếm nhanh quá!


Đám người đứng ngoài quan chiến không nhịn được thi nhau cảm khái. Bọn hắn có quan hệ không tệ với Cửu Kiếm môn, cũng từng thấy qua võ giả khí tuyền cảnh của Cửu Kiếm môn xuất thủ nhiều rồi, chỉ là so với nữ tử kia thì những thứ mà bọn hắn thấy trước đây quả thực quá kém rồi. Mỗi một kiếm của Hồ Linh Nhi đều tinh chuẩn một cách quỷ dị, lại mang theo khí tức sắc bén đến đáng sợ, kiếm khí vừa xuất ra đã khiến cho năm tên võ giả của Cửu Kiếm môn hoảng sợ.


-Còn ngây ra đó làm gì? Mau động thủ.
Lão Tiền quát lớn một tiếng khiến cho mấy tên đồng môn tỉnh táo lại, nhao nhao chém ra từng đạo kiếm khí cản lại công kích của đối phương.
-Keng keng!


Chỉ là kiếm khí va chạm mà cũng phát ra những tiếng chói tai như kim thiết chạm nhau. Bảo kiếm trong tay Hồ Linh Nhi đã là tông giai cao cấp, kết hợp với thực lực tứ tuyền cảnh đỉnh phong của nàng nên kiếm khí từ đó phát ra lại càng kinh khủng, một đạo kiếm khí có thể dễ dàng đánh tan mười mấy đạo kiếm khí của đám người phía đối diện. Võ giả Cửu Kiếm môn xuất thủ không nhanh bằng nàng, kiếm khí lại kém nàng quá xa do đó chỉ có thể vừa chống đỡ vừa đau khổ né tránh.


-Nữ nhân này thật đáng sợ!


Trong lòng những kẻ tham chiến này chỉ có một ý nghĩ như vậy. Nếu như một chọi một thì bọn hắn không có ai dám nói có thể trụ được quá mười nhịp thở trước mặt nàng ta. Đám võ giả của Cửu Kiếm môn không thể đánh chính diện với Hồ Linh Nhi nên liền tản ra, vừa chống đỡ công kích lại vừa phản kích. Nàng ta cũng không hề bấn loạn trước trận thế này, trường kiếm trong tay múa động không ngừng, phòng thủ cực kỳ kín kẽ không để lộ ra bất cứ một sơ hở nào. Giao thủ mấy chục chiêu mà mấy tên võ giả của Cửu Kiếm môn liên tiếp bị kiếm khí cắt trúng, mặc dù thương thế không trí mạng nhưng cũng không hề nhẹ, kiếm khí cắt tới đâu là nơi đó có máu tươi vẩy ra. Mặc dù vậy nhưng bọn hắn vẫn kiên trì công kích bởi vì bọn hắn tin rằng có thể tiêu hao ch.ết nữ nhân kia. Một mình Hồ Linh Nhi độc chiến năm người, vậy còn Lý An đang làm gì? Hắn từ đầu đến cuối vẫn làm cái bóng đen núp sau lưng của nàng ta. Hắn đang sợ sao? Tất nhiên không phải, hắn đang chờ, chờ thời cơ đến. Quả nhiên trời không phụ lòng người, ngay khi một tên võ giả nhất tuyền cảnh phía đối phương lộ ra sơ hở thì cái bóng đen kia đột nhiên hóa thành thân ảnh cao gầy, đoản đao trong tay phải của hắn vẽ lên một đường cắt ngang qua yết hầu của đối phương.


-Mau tránh ra!
Lão Tiền vội đẩy tên đồng bạn của mình ra, thế nhưng cả hắn và tên kia đều chậm một bước. Chỉ nghe một tiếng phập, đoản đao của Lý An tuy không cắt trúng yết hầu của người kia nhưng lại chém trúng tay hắn, cũng dễ dàng lấy đi cánh tay trái của hắn.
-A a a!


Tên kia bị mất một cánh tay, một giây sau thì đau đớn liền ập tới khiến hắn không nhịn được hú lên như lợn bị cắt tiết.
-Im miệng! Đây là lúc để kêu gào sao?


Lão Tiền tát một cái thật mạnh vào mặt tên kia, trong lòng thì không ngừng mắng hắn là cái tên vô dụng. Tên này là một đệ tử thiên tài trẻ tuổi của Cửu Kiếm môn, thường ngày luôn được người trong tông ca tụng, được những để tử khác ngưỡng mộ, tu luyện một đường suôn sẻ mấy trăm năm liền đột phá đến khí tuyền cảnh, thế nhưng lại chưa bao giờ trải qua chiến đấu sinh tử, kinh nghiệm thực chiến quá nghèo nàn. Nếu như không có lão Tiền hắn nhanh tay ứng cứu thì bây giờ đầu hắn đã lìa khỏi cổ, vậy mà còn có tâm tư kêu gào. Trong lòng lão Tiền bây giờ vừa phẫn nộ vừa chán nản, chỉ hận rèn sắt không thành thép. Thế nhưng lão Tiền hắn cũng không có thời gian mà cảm khái, bởi vì đoản đao kia vừa thất thủ thì chủy thủ của Lý An lại tới ngay sau đó.


-Phập!


Phản xạ của lão Tiền cũng không tệ, hắn vung kiếm lên chém về phía đối phương, chỉ là đối phương lại không đón đỡ trực diện mà nhẹ nhàng lách qua kiếm của hắn, còn chủy thủy trong tay trái thì đâm tới trái tim của hắn. Hắn không kịp né tránh nên chỉ có thể dùng tay trái chắn trước ngực, kết quả là thanh chủy thủ kia trực tiếp xuyên qua bàn tay của hắn. Ít ra thì lão Tiền vẫn giữ được cái mạng nhỏ, tuy bàn tay trái truyền tới cảm giác đau nhói nhưng hắn không quan tâm, vội chém một kiếm đẩy lui đối phương. Lý An mới xuất thủ một lần liền phế đi một tên, lại kéo theo một tên khác bị phân tâm, chỉ trong nháy mắt này Hồ Linh Nhi cũng bộc phát, tốc độ xuất kiếm lại nhanh hơn trước khiến cho ba tên đang vây công nàng bị đánh cho chật vật, thương thế trên người ngày càng nhiều thêm.


-Các ngươi còn không tới trợ giúp?
Lão Tiền phẫn nộ nhìn những võ giả của Bạch Hạc tông và Quy Nguyên tông, nhưng đáp lại hắn chỉ có vẻ mặt vô tội cùng mấy cái nhún vai.
-Khốn kiếp! Các ngươi mau lui lại, kết Cửu Kiếm trận.


Tất cả võ giả của Cửu Kiếm môn vội lui lại, tập trung bên cạnh người hắn, ngay cả tên bị chém rụng một tay cũng nhịn đau, dùng chân khí cầm máu rồi về vị trí của mình.
-Cửu Kiếm trận!


Đây là kiếm trận làm nên danh tiếng của Cửu Kiếm môn, là một hợp kích kỹ có thể để cho từ hai đến chín võ giả hợp sức lại với nhau, lại có nhiều phiên bản từ cao cấp đến thấp cấp, vì vậy nên từ đệ tử phổ thông đến những trưởng lão cao cao tại thượng đều luyện tập loại kiếm trận này.


-Cửu Kiếm trận sao?


Hồ Linh Nhi đã từng nhìn thấy kiếm trận này một lần rồi, đó là khi Lạc Long cùng với Lạc Vân mới trở về tông môn. Nam nhân kia chỉ dùng một chiêu liền phá tan kiếm trận này, khiến cho người người rung động không thôi. Nghĩ đến Lạc Long lại khiến cho nàng ta hoài niệm trong thoáng chốc, sát ý trong lòng lại dâng lên mãnh liệt như thủy triều.


-Cửu Kiếm Kích!


Năm tên võ giả cùng nhau hợp sức chém ra một kiếm, công kích hóa thành một đạo kiếm khí dày nặng cắt tới người nàng. Đáng tiếc thân pháp của Hồ Linh Nhi cũng quỷ dị chẳng kém gì Lý An, trong thoáng chốc nàng ta cũng hóa thân thành một đạo bóng đen nhẹ nhàng tránh thoát công kích mạnh mẽ kia. Thực ra nàng có thể chính diện đón đỡ đạo kiếm khí kia, có điều ngoài mấy tên Cửu Kiếm môn thì vẫn còn có Bạch Hạc tông, vì vậy nàng ta không thể tiêu hao chân khí lãng phí được. Đây chính là phong cách chiến đấu của những người được Lạc Long một tay chỉ dạy, tinh chuẩn, không lỗ mãng, luôn giữ vững lý trí trong chiến đấu. Khi thân ảnh của nàng và Lý An vừa hiện ra thì lập tức lại có hai đạo kiếm khí dày nặng khác gào thét tới, có điều kịch bản vừa rồi lại lặp lại. Lại một lần nữa có hai đạo kiếm khí đuổi theo hai bóng đen kia, tất cả lại chỉ là công cốc.


-Cứ tiêu hao mãi như vậy thì không ổn.
Lão Tiền thầm nghĩ, sau đó liền nói:
-Cửu Kiếm Nhất Động!


Thân ảnh của cả năm người cùng lúc di động, nhịp độ đồng nhất đến lạ thường, tốc độ cũng không hề chậm. Bọn hắn giống như hóa thân thành một thanh bảo kiếm, cùng nhau đuổi theo Hồ Linh Nhi, không ngừng chém ra kiếm khí công kích. Biết bản thân không thể né tránh, nàng ta liền hiện thân, Lý An cũng ngay lập tức xuất hiện bên cạnh nàng.


-Hợp kích kỹ sao?
Hai người cùng nở nụ cười khẩy, Lý An chợt thu lại đoản đao và chủy thủ, xuất ra một thanh trường kiếm. Đinh một tiếng, trường kiếm của hai người hợp lại một chỗ, ngay sau đó là một luồng kiếm khí lăng lệ ác liệt phóng ra.
-Song Sát Nhất Kiếm!






Truyện liên quan