Chương 225: Ra khỏi động phủ
Hồ Linh Nhi nhìn về phía cửa ra nằm ở cuối đại điện, lại nhìn sang Lý An với ánh mắt trưng cầu ý kiến, Lý An cười nói:
-Không diệt hết người của Bạch Hạc tông và Quy Nguyên tông thì ta sẽ không đi ra ngoài đâu!
Hồ Linh Nhi cũng mỉm cười.
-Rất hợp ý ta! Chúng ta mau đi thôi!
Hai người lập tức quay lại phía cửa vào động phủ, sau khi quay lại ngã rẽ thì liền chọn một con đường khác mà đi vào. Có điều khi đi tới nơi sâu nhất thì cũng không có phát hiện người nào, chứng tỏ rằng người nơi đó đã rời đi rồi. Đây cũng không phải là chuyện ngoài ý muốn, bọn họ thấy không có ai thì liền quay đầu lại, tiến về một lối đi khác. Kết quả lại khiến cả hai đều rất kinh ngạc, ngoại trừ hai lối mà bọn họ đã vào thì bốn cửa khác lại không có bất cứ một võ giả nào của Quy Nguyên Tông, chỉ có người của Bạch Hạc tông và Cửu Kiếm môn, hơn nữa tất cả đã là những thi thể nguội lạnh. Lý An cực kỳ khó hiểu mà hỏi:
-Chuyện gì thế này?
Hồ Linh Nhi trầm ngâm một lát rồi nói:
-Có lẽ là kẻ giả mạo kia làm.
Kẻ giả mạo nào? Chính là kẻ giả danh Lạc Long đi gây chuyện khắp nơi. Lý An cũng gật đầu đồng ý nói:
-Rất có khả năng là hắn. Ngoài chúng ta ra thì cũng chỉ có hắn vào được nơi này thôi. Có điều tại sao hắn lại hạ sát thủ với người của Bạch Hạc tông và Cửu Kiếm môn, lại tại sao mà không ra tay với người của Quy Nguyên tông? Chẳng lẽ kẻ này lại tình cờ có cùng địch nhân với chúng ta sao?
Việc này rất khó có thể là sự thật được. Một người mạo nhận là Lạc Long, lại tình cờ có cùng chung địch nhân với Long Vân tông, chuyện này dù nghĩ như thế nào cũng không bình thường. Có điều bây giờ việc này không còn quan trọng nữa, thay vì ở đây bổ não mà suy nghĩ thân thế của người kia thì chi bằng nghĩ cách chạy trốn khi ra khỏi đây. Nên nhớ rằng cao thủ của tam đại tông môn vẫn còn ở ngoài cửa động phủ chờ đợi, nếu như bây giờ tùy tiện đi ra ngoài thì chỉ sợ sẽ bị tóm gọn. Hai người liền quyết định sẽ đi tìm xem động phủ này có lối ra nào khác hay không, kết quả là tìm một ngày trời cũng không có thu hoạch gì. Còn chưa nghĩ ra được biện pháp vẹn toàn thì cả hai đã bị một luồng lực lượng cường đại đẩy ra một cửa ra ngẫu nhiên.
-Hỏng rồi, nơi này chỉ có thể ở lại được ba ngày.
Lý An sụp đổ ôm đầu nói. Hồ Linh Nhi thì không thích làm trò như hắn, vẻ mặt nàng tràn đầy sự ngưng trọng.
-Đừng làm trò nữa, mau chuẩn bị tinh thần đi.
Chỉ trong nháy mắt sau hai người đã bị đưa ra phía ngoài động phủ. Trước mắt lại là trời xanh mây trắng, là khung cảnh nên thơ của Lăng Nha sơn mạch … và kèm theo hai tên cao thủ khí hải cảnh đang nhìn bọn họ chằm chằm, một tên là trưởng lão của Cửu Kiếm môn, một tên là của Bạch Hạc tông.
-Mau bắt lấy bọn hắn.
Một tên trong số đó hô lên. Kỳ thực bọn hắn vẫn đang đợi người đi ra, chỉ là cũng không phải đợi hai người Lý An và Hồ Linh Nhi mà là người mặc lam bào giả mạo Lạc Long. Lần này Cửu Kiếm môn và Bạch Hạc tông mỗi bên đều tổn thất mười mấy tên cao thủ khí tuyền cảnh, trong đó cũng không thiếu thiên tài hàng đầu trong tông môn, có thể nói là đã thương cân động cốt. Theo lời của những võ giả của Quy Nguyên tông sống sót ra ngoài thì thủ phạm không ai khác chính là người mặc lam bào kia. Cơ duyên không đạt được thứ gì, người lại bị giết đến thất linh bát lạc, cục tức này đến cả Quy Nguyên tông cũng không nuốt trôi được, càng không cần nói tới hai tông còn lại. Đám cao tầng khí hải cảnh đã chặn hết tất cả các lối ra của động phủ, chỉ chờ người kia đi ra thì sẽ liền bắt hắn lại rồi lăng trì xử tử. Hai tên trưởng lão này đợi ở đây hơn một ngày đêm cuối cùng cũng đợi được người đi ra, có điều lại không phải người mà bọn hắn cần tìm. Có điều hai người trước mắt có thể có liên hệ gì đó với kẻ kia, vì vậy cả hai đều đồng ý thà bắt nhầm còn hơn bỏ sót.
-Không ổn, mau chạy thôi!
Lý An tái cả mặt, vội cùng với Hồ Linh Nhi hóa thành hai đạo bóng đen chạy hết tốc lực ra khỏi nơi này.
-Chạy đi đâu?
Trưởng lão của Bạch Hạc tông toàn thân mặc một bộ bạch y, miệng quát lớn. Có điều tốc độ chạy trốn của hai người Lý An quá nhanh, thân pháp lại quỷ dị, chỉ để lại mấy vệt bóng đen mờ nhạt khi di chuyển, bên trong rừng cây rậm rạp như thế này thì đúng là khó nắm bắt. Mặc dù cường giả khí hải cảnh có thể dùng thần niệm khóa chặt lại bọn họ nhưng cũng chỉ có thể một mực theo đằng sau mà thôi.
-Linh Nhi, ta đi không nổi rồi, ngươi mau đi đi, ta sẽ cầm chân bọn hắn!
Sau khi đuổi bắt gần một canh giờ trong Lăng Nha sơn mạch, Lý An do tiêu hao quá nhiều thể lực và chân khí nên tốc độ dường như có xu thế giảm sút. Hắn muốn dừng lại chặn hai tên cường giả khí hải cảnh lại, tạo cơ hội trốn chạy cho Hồ Linh Nhi. Có người sẽ thắc mặc tại sao hai người bọn họ không tách nhau ra mà chạy đi. Vấn đề này cũng không khó hiểu, bọn họ có hai người, đối phương cũng có hai người, có tách nhau ra hay không kỳ thực không khác biệt.
-Nói nhảm cái gì vậy, có ch.ết thì chúng ta sẽ ch.ết cùng một chỗ!
Hồ Linh Nhi gắt lên một tiếng. Lý An thấy vậy thì chỉ có thể cười khổ, lại tiếp tục cố gắng chạy đi. Lúc này thì ưu thế về tu vi cũng đã hiện ra. Hai tên cường giả khí hải cảnh vẫn còn ung dung nhàn nhã đuổi phía sau, nhưng hai người Lý An và Hồ Linh Nhi đằng trước lại không gắng gượng nổi, tốc độ càng ngày càng giảm xuống. Tên trưởng lão của Bạch Hạc tông nhanh hơn tên còn lại một chút, mắt thấy hai người trước mắt đã nằm trong phạm vi công kích của mình liền đánh ra hai chưởng.
-Đứng lại cho bản tọa, Khai Sơn Ấn!
Hai đạo chưởng ấn mang theo kình phong khủng bố đánh về phía hai người Lý An khiến lông tơ trên thân cả hai người đều dựng đứng hết cả lên. Bọn họ ngay lập tức lấy ra bảo khí phòng ngự của mình, đồng thời cũng rót toàn bộ số chân khí còn lại trong người, hi vọng có thể an toàn chống đỡ một kích này.
-Oành oành!
Hai tiếng nổ vang gần như phát ra cùng lúc, khiến cho đất cát bên trong rừng rậm bị thổi bay tán loạn.
-Hừ, ta xem các ngươi còn chạy nổi nữa không?
Tên cường giả kia dừng cước bộ, lại hừ lạnh một tiếng. Hắn thân là cường giả khí hải cảnh lại phải chạy theo hai tên tiểu bối khí tuyền cảnh lâu như vậy, chuyện này mà để người khác biết được thì mặt mũi của hắn chẳng biết phải để đi đâu.
-Di!
Cát bụi tan đi, để lộ ra thân hình hai người Lý An và Hồ Linh Nhi vẫn còn đang đứng tại chỗ, vẫn còn bảo trì tư thế phòng ngự. Một chưởng kia của trưởng lão Bạch Hạc tông có thể dễ dàng đánh cho bọn họ trọng thương, có điều cả hai lúc này cũng không có bất cứ dấu hiệu nào giống như là bị thương vậy. Trưởng lão Bạch Hạc Tông kêu một tiếng kinh ngạc, ngay sau đó liền tập trung tầm mắt về một hướng.
-Là ngươi?
Hai người Lý An và Hồ Linh Nhi cũng ngạc nhiên không kém, vội quay đầu nhìn theo hướng tầm mắt của hắn ta. Đằng sau hai người họ lại chính là võ giả mặc lam bào kia. Không biết tại sao hắn lại ở nơi này, có điều có thể chắc chắn rằng hắn vừa mới ra tay xuất thủ giúp đỡ hai người họ.
-Hai người các ngươi mau đi đi!
Thanh âm trung tính từ bên trong mũ trùm truyền ra, mặc dù hai người Hồ Linh Nhi rất muốn xem hắn là ai nhưng hiện tại tình huống không được lạc quan cho lắm, cả hai đành phải quay đầu tiếp tục bỏ chạy.
-Đứng lại.
Trưởng Lão của Bạch Hạc tông quát một tiếng, thân thể hắn như hóa thành một cơn gió đuổi theo hai người họ.
-Ở lại đây đi!
Thanh âm trung tính kia lại vang lên, chỉ thấy người mặc lam bào đánh ra một chưởng ấn bằng hỏa diễm khổng lồ chặn đường hắn. Mặc dù trưởng lão của Bạch Hạc tông muốn né tránh đi nhưng chưởng ấn kia như đoán trước được phản ứng của hắn, tuy chỉ bay theo đường thẳng nhưng lại vừa vặn đón đầu hướng né tránh của hắn khiến hắn chỉ có thể dừng bước đón đỡ.
-Ầm!
Hắn đánh ra một quyền khiến cho chưởng ấn kia tan tành, tuy nhiên hỏa diễm từ chưởng ấn kia không có bị dập tắt hết mà có một bộ phận vẫn tiếp tục lao về phía hắn. Mặc dù còn cách khá xa nhưng hắn cũng cảm nhận được nhiệt độ từ hỏa diễm kia cực kỳ khủng bố. Trưởng lão của Bạch Hạc tông run rẩy da đầu, vội vàng đánh ra một loạt công kích nhắm vào từng đoàn hỏa diễm, lại nhanh chóng di động thân hình né tránh.
-Khốn kiếp!
Khi hắn thành công đón đỡ công kích của lam bào nhân thì hai người Hồ Linh Nhi đã chạy khuất tầm mắt rồi, hắn tức giận mắng một tiếng. Có điều hai người kia cũng không phải thủ phạm ra tay với đệ tử của tông môn hắn mà chính là kẻ kia, vì vậy hắn liền thay đổi mục tiêu. Lúc này trưởng lão của Cửu Kiếm môn cũng đuổi kịp đến nơi, vừa nhìn thấy kẻ mặc lam bào thì sắc mặt lập tức trở nên âm trầm, sát ý dâng lên như thủy triều.
-Cổ trưởng lão, kẻ này từ đâu ra vậy?
Trưởng lão của Bạch Hạc tông cũng nhìn chằm chằm kẻ kia đáp:
-Tên này khi ta gần bắt được hai kẻ kia thì liền lao ra, chắc hẳn là người cũng một bọn.
-Hừ, hai tên kia cũng không quan trọng. Theo ý của Thôi mỗ thì hai người chúng ta cùng hợp lực bắt kẻ này lại, sau đó liền áp giải hắn về cho tông môn xử trí, Cổ trưởng lão thấy thế nào?
Cổ trưởng lão gật đầu đáp:
-Ý của Thôi huynh vừa hay hợp ý ta!











