Chương 226: Cửu Kiếm Đoạt Mệnh
Vừa dứt lời thì thân thể hắn liền hóa thành một bóng trắng, không nói không rằng lao tới tấn công người mặc lam bào, Thôi trưởng lão cũng không chậm chân mà ngay lập tức theo sau. Hai người bọn hắn một trái một phải đánh tới võ giả kia, tốc độ và góc độ phải nói là vừa nhanh vừa chuẩn xác, không chê vào đâu được. Đạt tới khí hải cảnh thì đều là lão quái vật thân kinh bách chiến, cho dù là hai kẻ xa lạ nhưng muốn liên thủ công kích thì cũng không có khó khăn gì.
-Hưu!
Hai người hắn đồng thời đánh ra một chưởng về phía võ giả mặc lam bào, chưởng ấn gào thét mà tới mang theo uy thế cực kỳ to lớn. Võ giả kia cũng không hiện chút vẻ bối rối nào trong mắt, hắn rút ra một thanh trường kiếm màu hỏa hồng, trường kiếm huy vũ chỉ trong một tích tắc liền chém ra mười mấy đạo kiếm khí về phía hai bên.
-Soạt soạt!
Kiếm khí cực kì khủng bố, lại mang theo hỏa diễm nóng rực hai màu kim lục, vừa mới tiếp xúc liền cắt hai chưởng ấn kia tới mức thất linh bát lạc.
-Kiếm khí thật khủng bố!
-Thực lực của kẻ này thật bất khả tư nghị.
Cổ trưởng lão và Thôi trưởng lão cùng cả kinh. Chỉ mới giao thủ một chiêu nhưng bọn hắn đã sớm nhìn ra đối phương chỉ là một tên võ giả khí tuyền cảnh, trong tay cầm một thanh bảo kiếm tông cấp, ấy vậy mà có thể dễ dàng hóa giải một chưởng nén giận của hai người bọn hắn. Với chênh lệch một đại cảnh giới thì chuyện này quả thực bất khả tư nghị, ấy là còn chưa kể thứ hỏa diễm lưỡng sắc kia cũng có uy lực quá kinh khủng đi.
-Hừ!
Võ giả mặc lam bào hừ lạnh một tiếng, thân thể trong nháy mắt hóa thành sương khói bay về phía trưởng lão của Bạch Hạc tông, trường kiếm trong tay phát ra nhiệt độ khủng bố chấn nhiếp nhân tâm.
-Không ổn!
Cổ trưởng lão có chút kinh hãi, vội vã thi triển thân pháp né tránh qua một bên. Thôi trưởng lão thấy vậy thì ngay lập tức chớp lấy thời cơ đuổi theo võ giả kia, lấy ra một thanh trường thương đánh về phía hắn.
-Ngu ngốc.
Trong lòng hắn đang không ngừng cười lạnh. Dù đối phương chiếm chút ưu thế khi giao thủ nhưng bàn về tốc độ thì Cổ trưởng lão tuyệt đối không sợ ai, phải biết Bạch Hạc tông chuyên về tu luyện thân pháp kỹ, đa phần đều lấy tốc độ làm chủ đạo.
-Soát!
Võ giả mặc lam bào đâm tới Cổ trưởng lão nhưng không thành, trái lại một thương của Thôi trưởng lão lại ngay lập tức đâm vào giữa ngực của hắn. Có điều họ Thôi kia cũng không cười nổi, bởi lẽ mũi thương của hắn xuyên qua ngực của đối phương nhưng lại giống như đâm vào không khí, không truyền tới bất cứ một xúc cảm nào. Ngay lúc này thì thân ảnh người kia lại một lần nữa tiêu tan như một đám mây, mặc cho hắn có căng mắt ra nhìn như thế nào cũng không bắt được tung tích. Cường giả khí hải cảnh lại không tìm được một tên khí tuyền cảnh sao? Đúng là chuyện nực cười mà. Thôi trưởng lão chợt nhớ ra bản thân còn chưa có sử dụng linh niệm, liền muốn thả thần thức ra để cảm giác thì tiếng nói gấp gáp của Cổ trưởng lão chợt vang lên:
-Thôi trưởng lão coi chừng!
Là người thân kinh bách chiến, Thôi trưởng lão liền làm ra phản ứng hoàn mỹ nhất mà hắn có, chính là vừa lui về sau vừa tạo một lớp lá chắn hình cầu bằng chân khí bao trọn toàn thân mình, đồng thời cũng tế ra một tấm thuẫn phẩm chất cực cao.
-Soạt soạt soạt!
Hắn còn chưa kịp kích hoạt bảo khí phòng ngự thì kiếm khí nóng rực đã cắt nát lá chắn bằng chân khí, lại tiếp tục chém lên cơ thể hắn. Trong lúc cấp bách hắn chỉ có thể đưa hai tay lên che chắn các bộ vị trọng yếu trên cơ thể, đồng thời cũng vận chân khí hộ thân lên cường độ cao nhất. Kiếm khí chém lên người hắn tạo thành mười mấy vết thương nông sâu khác nhau, chỉ có máu tươi từ tất cả các vết thương chảy ra là đồng nhất.
-ch.ết đi!
Cổ trưởng lão biết hai người bọn hắn bị đối phương lừa gạt, trên mặt tràn đầy vẻ tức giận, vội tế ra một món bảo khí giống một chiếc quạt chém về khía đối phương.
-Xẹt!
Hắn cũng đánh trúng thân ảnh màu lam kia nhưng đối phương lại một lần nữa quỷ dị hóa thành một đám mây. Cổ trưởng lão vội vàng thả thần thức ra dò xét liền mơ hồ cảm nhận được vị trí của đối phương, tuy cảm giác khó khăn nhưng như vậy cũng đủ rồi. Bảo khí trong tay hắn vô cùng sắc bén đánh tới vị trí của võ giả kia.
-Keng!
Một tiếng kim thiết va chạm vang lên, chỉ thấy người kia đã tinh chuẩn dùng trường kiếm của mình đón đỡ được công kích của hắn. Vốn dĩ Cổ trưởng lão rất tự tin bản thân mình sẽ chiếm thượng phong về mặt lực lượng nhưng ngay khi hai bảo khí vừa va chạm thì tay phải của hắn liền truyền đến cảm giác tê rần. Công kích của đối phương không biết vì sao mà lại trầm trọng vô cùng, dễ dàng đánh lui bảo khí của hắn. Khi hắn còn đang chìm trong bàng hoàng thì đối phương liền đánh tới một loạt công kích về phía hắn. Chỉ trong chớp mắt mà kiếm khí như cuồng phong bạo vũ đã bao phủ lấy hắn. Cổ trưởng lão vội đánh ra mấy đạo chưởng ấn to lớn đón đỡ kiếm khí kinh khủng kia, Thôi trưởng lão ở phía xa kịp phản ứng lại cũng đánh ra vài chưởng ấn hỗ trợ.
-Oành oành!
Toàn bộ chưởng ấn của hai người bọn hắn vừa gặp phải kiếm khí của đối phương thì liền chia năm xẻ bảy, hoàn toàn không đủ sức kháng cự. Cổ trưởng lão hoảng hốt di động thân hình né tránh công kích, có điều kiếm khí của đối phương không những nhanh mạnh mà góc độ cũng cực kỳ xảo trá, thân thể của hắn liên tục bị cắt trúng, tình trạng cũng không khá khẩm hơn so với Thôi trưởng lão vừa rồi.
-Phá Vân Kiếm!
Thôi trưởng lão quát lớn một tiếng, trong tay hắn không biết từ lúc nào đã xuất hiện một thanh trường kiếm thi triển ra kiếm kỹ độc môn của Cửu Kiếm môn. Từ đầu đến giờ hai người bọn hắn không có thi triển ra võ kỹ, không phải bọn hắn không muốn mà là phong cách chiến đấu của người kia quá nhanh và ác liệt khiến cho bọn hắn không có thời gian chuẩn bị. Vừa rồi Cổ trưởng lão bị tập trung công kích nên Thôi trưởng lão hắn mới kịp thi triển kiếm kỹ.
-Hắc, Phá Vân sao?
Võ giả kia bật cười, tiếng cười cực kỳ âm lãnh, trường kiếm trong tay hắn múa động liên tục, cũng thi triển kiếm kỹ.
-Cửu Kiếm Đoạt Mệnh!
Người này chém ra chín đạo kiếm khí, mỗi một đạo kiếm khí đều mang uy lực to lớn, hơn nữa còn mang theo nhiệt độ nóng rực. Thôi trưởng lão nhìn thấy chín đạo kiếm khí kia thì hai con ngươi co rụt lại, hắn run run hỏi:
-Cửu Kiếm Đoạt Mệnh? Làm sao ngươi biết được kiếm kỹ này? Rốt cuộc ngươi là ai?
Không phải hắn sợ hãi vì kiếm kỹ của đối phương cường đại hơn mình mà là vì đây là kiếm kỹ cường đại nhất của Cửu Kiếm môn bọn hắn, trước nay chưa có ai tu luyện thành, chỉ duy nhất có một người là môn chủ Cửu Kiếm môn nhờ có cơ duyên nên mới luyện được tới nhập môn. Có điều nhìn vào Cửu Kiếm Đoạt Mệnh mà người kia thi triển thì hắn chí ít đã luyện kiếm kỹ này tới tiểu thành rồi, ấy là còn chưa kể tới việc làm sao hắn biết kiếm kỹ trấn tông của Cửu Kiếm môn.
-Phập!
Kiếm kỹ của Thôi trưởng lão đứng trước Cửu Kiếm Đoạt Mệnh thì chẳng có chút lực phản kháng nào, bản thân hắn cũng vì không tránh kịp mà bàn tay trái bị chém rụng, máu tươi từ đó vẩy ra khiến hắn thống khổ vô cùng.
-Lão Thôi, chuyện này là thế nào?
Cổ trưởng lão lớn tiếng chất vấn, có điều Thôi trưởng lão cũng không có quan tâm tới hắn mà nổi điên gào lên với võ giả kia:
-Ngươi rốt cuộc là ai?
Đau đớn khiến cho khuôn mặt của hắn càng trở nên vặn vẹo, nhìn càng dữ tợn hơn. Võ giả kia hừ lạnh đáp:
-Đi ch.ết đi!
Lại một chiêu Cửu Kiếm Đoạt Mệnh nữa được thi triển, kiếm khí như mãnh thú gào thét lao thẳng về phía Thôi trưởng lão.
-Ầm ầm!
Đột nhiên có mấy chục đạo công kích từ phương xa bay tới phá tan Cửu Kiếm Đoạt Mệnh kia, theo sau đó là sáu bảy bóng người lũ lượt kéo tới. Những tên này đều là cao tầng của ba đại tông môn, động tĩnh chiến đấu nơi đây đã thu hút sự chú ý của bọn hắn.
-Đáng hận!
Võ giả mặc lam bào mắng một tiếng rồi thân thể hóa thành một đám mây bay về phía xa.
-Mau đuổi theo!
Một tên trưởng lão của Quy Nguyên tông quát lạnh, có điều thân ảnh người kia đã chẳng thấy đâu, ngay cả thần thức cũng không tr.a xét được gì. Một đám cường giả khí hải cảnh đứng ngây ra tại chỗ ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, sắc mặt tên nào tên nấy đều khó coi hơn ăn phải ruồi nhặng. Đang lúc bọn hắn tức đến mức muốn hộc máu thì một tên trưởng lão của Bạch Hạc tông chợt phát hiện ra khí tức của hai người Lý An, hắn vội vàng hô:
-Bên kia có người!
Đám người còn lại cũng nhận ra sự hiện diện của hai người bọn họ, liền nhao nhao bay về phía hai người.
-Các vị trưởng lão của tông ta xin hãy dừng bước, Thôi mỗ có việc quan trọng cần nói.
Thôi trưởng lão ôm lấy cánh tay bị chặt đứt của mình vừa thống khổ vừa ra hiệu cho đồng môn dừng lại. Đám người của Cửu Kiếm môn vốn nghĩ rằng tên này đang làm trò, cũng chẳng ai quan tâm đến hắn, chỉ một lòng muốn truy bắt hung thủ.
-Sự việc liên quan đến Cửu Kiếm Đoạt Mệnh, còn xin các vị đồng môn hãy trở lại.
Khi nghe đối phương nói lời này thì mấy tên cường giả của Cửu Kiếm môn chợt quay đầu lại, một lão già khoảng chừng sáu mươi vội lên tiếng hỏi:
-Lão Thôi, ngươi nói vậy là có ý gì?
Thôi trưởng lão hồi tưởng lại cảnh tượng vừa rồi, trên mặt vẫn còn chút hoảng hốt nói:
-Kẻ kia có thể thi triển Cửu Kiếm Đoạt Mệnh, bàn tay này của ta cũng bị kiếm chiêu kia trảm xuống.
-Cái gì?











