Chương 227: Thân phận lam bào nhân
Mấy người còn lại cả kinh, ánh mắt tràn đầy hồ nghi mà nhìn Thôi trưởng lão, lão già vừa rồi lên tiếng hỏi lại nói:
-Lão Thôi, có phải ngươi sợ hãi quá nên nhìn nhầm rồi hay không?
Thôi trưởng lão bị người khác nghi ngờ thì lập tức giận giữ mắng:
-Ngươi cho rằng lão phu sẽ nhìn nhầm tuyệt học của tông ta sao? Chín đạo kiếm khí trùng trùng điệp điệp, cái sau mạnh hơn cái trước, khí thế sắc bén có thể chém vỡ núi sông, không phải là Cửu Kiếm Đoạt Mệnh thì là cái gì?
Lúc này thì mấy tên kia cũng vội vàng hồi tưởng lại lúc đến ứng cứu Thôi trưởng lão, mặc dù bọn hắn còn ở xa nhưng kiếm thế kia quả thực rất giống với Cửu Kiếm Đoạt Mệnh trong trí nhớ của bọn hắn.
-Chẳng … chẳng lẽ người kia chính là môn chủ?
Một tên trưởng lão run rẩy hỏi, Thôi trưởng lão liền lắc đầu phủ nhận:
-Kẻ kia không phải là môn chủ, tu vi của hắn chỉ là khí tuyền cảnh đỉnh phong mà thôi.
Một kẻ khác khó chịu nói:
-Hừ, nếu như thực sự là môn chủ thì chẳng lẽ không lừa được cảm giác của ngươi sao?
Mấy tên trưởng lão khác cũng nhao nhao đồng ý.
-Ngu xuẩn, ngươi áp chế tu vi xuống khí tuyền cảnh đỉnh phong đi rồi còn có thể đánh bại ta hay sao?
Thôi trưởng lão nói vậy liền khiến bọn hắn im bặt. Bản thân hắn lại ngập ngừng một chút:
-Càng huống hồ …
-Huống hồ cái gì?
-Cửu Kiếm Đoạt Mệnh của kẻ kia tinh diệu hơn môn chủ rất nhiều, ít nhất cũng đã luyện tới tiểu thành rồi.
-Cái gì?
-Mau về tông môn báo cáo lại với môn chủ.
Tên trưởng lão có tiếng nói nhất vội vàng ra lệnh cho mọi người quay về, một tên khác liền hỏi:
-Không cần truy bắt kẻ kia nữa sao?
Thôi trưởng lão cố nén đau đớn hừ nhẹ nói:
-Hừ, tên kia đã sớm cao chạy xa bay rồi. Cho dù có đuổi theo được hắn thì với thủ đoạn của hắn chúng ta cũng sẽ chỉ có thể chịu thiệt thòi mà thôi.
Là người đã từng giao thủ với võ giả kia, tuy thời gian ngắn ngủi nhưng phán đoán của hắn cũng cực kỳ chính xác. Mấy người của Cửu Kiếm môn sau khi thương nghị một hồi thì cũng không có đuổi theo người kia nữa mà vội vàng dìu Thôi trưởng lão về Cửu Kiếm môn trị thương.
Lại nói tới Lý An và Hồ Linh Nhi, từ khi chiến đấu giữa võ giả mặc lam bào và hai người Thôi Cổ trưởng lão nổ ra thì bọn họ đã chạy đi rất xa. Có điều bởi vì quá tò mò về thân phận của người kia mà cả hai quyết định quay trở lại lén theo dõi chiến cuộc. Chứng kiến tràng chiến đấu ngắn ngủi giữa người kia với hai tên trưởng lão của đại tông môn cũng khiến cho bọn họ hết sức ngỡ ngàng. Nếu như không phải ngoại hình cùng với giọng nói không đúng thì bọn họ còn tưởng người kia chính là Lạc Long nữa. Quả thực phong cách chiến đấu lấy yếu thắng mạnh của đối phương có thể nói là giống hệt với Lạc Long, điểm khác biệt duy nhất đó là đối phương không biết sử dụng phù chú như hắn mà thôi. Vốn còn muốn quan chiến lâu một chút thì chiến đấu lại diễn ra rất chóng vánh, hơn nữa sau khi võ giả kia bỏ chạy mất dạng thì hai người bọn họ lại trở thành đối tượng truy sát của đám người của Bạch Hạc tông và Quy Nguyên tông. Đứng xem náo nhiệt nhưng lại rước họa sát thân vào người, hai người Lý An có thể nói là vô cùng đáng thương. Đang lúc bọn họ nghĩ bản thân không thể chạy thoát thì người kia lại quay lại đưa cả hai chạy trốn. Trên đường chạy trốn võ giả kia còn không ít lần xuất chiêu bất ngờ khiến cho một đám cường giả khí hải cảnh đuổi theo phía sau phải chịu không ít thương tổn, cuối cùng cũng bị hắn bỏ lại phía sau.
Tại một nơi nào đó bên ngoài Lăng Nha sơn mạch, Lý An và Hồ Linh Nhi lúc này đang không ngừng thở dốc. Mặc dù hai người họ được võ giả kia bảo hộ an toàn suốt chặng đường chạy trốn nhưng người kia cũng rất khó khăn mới đối phó được với truy binh, không thể mang hai người đi được, khiến cho cả hai phải lấy hết sức bình sinh ra mà chạy thục mạng, đến khi đến được nơi này thì gần như muốn đứt hơi.
-Hai người các ngươi còn quay lại làm gì?
Võ giả kia quay lại lườm hai người bọn họ quở trách một tiếng, Lý An thở không ra hơi đáp:
-Vân … Vân tỷ, nếu như ngươi không che giấu thân phận thì chúng ta làm sao sẽ tò mò mà quay lại chứ?
-Đúng vậy. Vân tỷ, ngươi hại chúng ta thật là thê thảm nha, thì ra bấy lâu nay người giả dạng Lạc Long đại ca vẫn luôn là ngươi.
Hồ Linh Nhi cũng lên tiếng đồng tình, biểu cảm trên mặt nàng có vẻ nhẹ nhõm nhưng trong mắt lại mang theo vẻ mất mát khó nhận ra. Người kia thấy hai người bọn họ nói vậy thì cả kinh, hai mắt cũng trừng lớn. Lý An cười hắc hắc nói:
-Đừng hỏi tại sao chúng ta nhận ra ngươi, ngay cả đan hỏa và Độ Vân bộ mà ngươi cũng dùng tới, như vậy còn không đủ để hai người bọn ta nhận ra ngươi sao?
Võ giả kia hết cách chối cãi, liền xốc mũ trùm trên áo bào xuống. Bên dưới lớp mũ trùm lại là một chiếc mặt nạ, là một kiện bảo khí có tác dụng ngăn cản thần thức dò xét. Mặt nạ bị tháo xuống, mái tóc dài như thác nước cũng theo đó mà lộ ra cùng với gương mặt tuyệt mỹ của một nữ tử. Bởi vì nguyên do phải chiến đấu và chạy trốn một thời gian dài nên nàng ta cũng tiêu hao không ít thể lực, khuôn mặt nhỏ nhắn lúc này ửng đỏ lên lại càng tăng thêm phần mỹ lệ. Không sai, người này chính là Lạc Vân, người mà đáng lẽ bây giờ đang phải ở trong Long Vân tông để nhậm chức tông chủ. Lý An có chút khó hiểu nhìn nàng hỏi:
-Vân tỷ, tại sao ngươi lại giả dạng Long ca?
Hồ Linh Nhi cũng nhìn nàng ta với vẻ mặt tương tự. Đáng lý mà nói thì Lạc Vân không nên làm chuyện như thế mới phải, bởi vì làm như vậy có chút bất kính đối với người đã khuất. Lạc Vân xoay lưng về phía hai người họ, nàng mím chặt đôi môi rồi khẽ thở ra một hơi, động tác này không ai có thể thấy được.
-Ta nhớ huynh ấy!
Lý An liền im lặng không nói gì, Hồ Linh Nhi cũng như vậy. Từ khi biết tin Lạc Long đã gặp chuyện chẳng lành, toàn bộ những người quen biết hắn đều mang trong lòng một nỗi đau khó tả, thế nhưng bọn họ chưa từng nói ra tâm sự của bản thân, Lạc Vân thân là người đứng đầu tông môn thì lại càng không. Bây giờ nàng ta nói ra như vậy cũng đủ để thấy được trong lòng nàng đang thống khổ tới mức nào, vì thế hai người bọn họ liền dừng việc truy vấn. Lý An chợt vỗ lên đầu mình một cái ra vẻ nhớ ra điều gì đó nói:
-Thôi xong rồi, Vân tỷ, đại điển đăng cơ của ngươi không phải đã diễn ra vào ngày hôm qua sao?
Hồ Linh Nhi cũng hùa theo mà nói:
-Đúng vậy, lúc ngươi rời đi chắc chắn đại điển đăng cơ vẫn chưa diễn ra đúng không? Nói như vậy có nghĩa là …
Rồi hai người họ nhìn nhau với ánh mắt kinh dị, gương mặt bọn họ đen lại đồng thanh nói:
-Không ổn, mau về tông môn!
Cả hai rất ăn ý vội vàng co cẳng lên mà chạy. Đi một đoạn rồi Lý An mới nhận ra Lạc Vân vẫn còn đứng nguyên tại chỗ, hắn đặt tay lên miệng la lớn:
-Vân tỷ, ngươi còn không mau lên đi!
Lạc Vân cúi mặt xuống thì thào nói:
-A Vân, mau về tông môn thôi.
Lý An thấy nàng ta như vậy thì liền dừng lại khó hiểu hỏi:
-Vân tỷ, ngươi đang nói gì vậy?
Lạc Vân vội vàng đáp:
-Không có gì, ta tới ngay đây.
Hồ Linh Nhi lại vội vàng thúc giục nói:
-Lão Trần chắc chắn sẽ không tha cho chúng ta mất. Vân tỷ, chúng ta mau quay về thôi.
Lão Trần là ai? Ngoài Trần Nhất Bác - Trần đại tổng quản của Long Vân tông ra thì còn có thể là ai nữa? Đại điển đăng cơ đã diễn ra ngày hôm qua nhưng tông chủ và hai vị đường chủ lại vắng mặt. Long Vân tông bây giờ danh khí đại thịnh, khách mời tới chắc chắn rất đông, không cần nói cũng biết đại điển đăng cơ lần này đã thành trò cười cho toàn bộ Thiên Lung thành, thật không biết lúc đó Trần đại tổng quản ở nhà đã nổi điên tới mức nào. Chuyện sau đó phát sinh như thế nào thì không tiện kể rõ, chỉ biết rằng sau khi lễ đăng cơ của tân nhiệm tông chủ kết thúc, sau khi khách nhân đã về hết thì bên trong đại sảnh nghị sự của Long Vân tông liên tục truyền đến tiếng mắng mỏ của Trần đại tổng quản. Dù không ai chứng kiến tận mắt nhưng chỉ cần nghe thôi cũng có thể chắc chắn lúc này Trần đại tổng quản đang nói tới mức nước bọt văng tung tóe. Có nhiều đệ tử cùng với cao tầng trong tông đều nói rằng người bị giáo huấn chính là tông chủ cùng với hai vị đường chủ nào đó, cũng có nhiều người không tin vào cách nói này, thế nhưng dù chân tướng có như thế nào thì sự việc này cũng trở thành chủ đề bàn tàn trong tông môn suốt một thời gian dài.
Long Vân tông bây giờ cũng là một thế lực có danh tiếng nhất định, nhân số của tông môn cũng tăng lên một con số lớn, rất nhiều người trong tông cũng chỉ biết tới Lạc Long vị cố tông chủ kia qua lời kể của một số người. Mặc dù sự ra đi của hắn ảnh hưởng rất nghiêm trọng đối với cao tầng của tông môn nhưng đối với phần lớn đệ tử trong tông mà nói lại chẳng có ý nghĩa gì cả, cho dù có hay không có hắn thì tông môn vẫn ngày ngày nhộn nhịp. Việc này đối với đám người Lạc Vân mà nói là một chuyện tốt nhưng sâu trong thâm tâm thì bọn họ vẫn cảm thấy một nỗi buồn không thể nói ra. Vốn dĩ Long Vân tông là do Lạc Long thành lập, lại có thể phát triển đến nhanh chóng như bây giờ cũng chính là nhờ có công lao của hắn, vậy mà phần lớn người trong tông lại chẳng cảm thấy đau buồn mảy may khi hắn không còn tại thế nữa, mỗi khi nghĩ tới thì đám người Lạc Vân lại cảm thấy chua xót thay cho Lạc Long. Thế nhưng bọn họ đâu có biết người mà bọn họ ngày nhớ đêm mong, người mà bọn họ tưởng rằng đã ch.ết lại vẫn còn sống chứ.











