Chương 228: Năm thứ chín



Trong tu chân giới có một câu nói rất phổ biến chính là “Một kiếp của phàm nhân trong mắt của tu sĩ chỉ như một cái chớp mắt”, với nhiều người mà nói thì lời nói này không hề có một điểm khoa trương, nhưng với một vài người khác thì chưa hẳn là như vậy. Tiểu dược giới, năm thứ chín mà Lạc Long tới nơi này, thế giới bên ngoài đã trải qua không ít biến động nhưng ở đây thì sự hiện diện của Lạc Long cũng không gây ra bất kỳ một sự thay đổi nào. Một buổi sáng sớm, bầu trời trong xanh, không khí mát mẻ, Lạc Long ngồi tĩnh tọa trên một đỉnh núi nhỏ ngắm nhìn cảnh sắc nơi đây. Những tiểu thế giới như dược viên này là loại tiểu thế giới cấp thấp, đối với những đại năng mà nói thì chúng chỉ có thể được coi là một động phủ mà thôi. Nơi này chỉ có sự luân chuyển đêm và ngày, ngoài ra không còn thứ gì khác, không có nắng mưa, đến cả gió thổi cỏ lay cũng rất hiếm thấy. Khung cảnh ở tiểu thế giới này vẫn luôn luôn như vậy, bầu trời trong xanh, khung cảnh mỹ lệ nhưng lại tĩnh lặng đến mức khiến người nhàm chán, chỉ là chính sự bình lặng đến bức bối đó đã giúp Lạc Long hắn bình ổn tâm tình mỗi khi nghĩ về a Vân, nghĩ về Nhất Bác đại ca, tiểu Lý, Linh Nhi, những người mà hắn quan tâm ở tông môn. Kể từ khi hắn quyết tâm bước vào con đường tu luyện thì cuộc sống của hắn vẫn luôn rất đặc sắc, có thể nói là tràn đầy tính kích thích, mỗi ngày đối với hắn đều trôi qua rất nhanh khiến hắn luôn có cảm giác giống như bản thân vừa mới rời khỏi tiểu thôn ở trong chủ thế giới kia. Thế nhưng bắt đầu từ giây phút mà hắn biết bản thân mình sẽ bị mắc kẹt lại tại nơi này thì hắn ngày càng trở nên trầm tư hơn, nội liễm hơn, lại thêm một phần đa sầu đa cảm hơn trước, nếu như phải nói một cách chính xác thì hắn giống như một hài tử xa nhà lâu năm vậy, trong lòng lúc nào cũng có một cảm giác nhớ cố hương, nhớ thân nhân. Hắn đã rời tông môn hơn mười một năm, có thể đối với tu sĩ bình thường mà nói thì một đoạn thời gian này chẳng đáng kể là bao, nhưng đối với hắn thì nó là cả một khoảng thời gian dài đằng đẵng. Mỗi khi rảnh rỗi không cần phải tu luyện thì hắn lại tới đỉnh núi này ngây ngốc mà ngắm cảnh, cảnh sắc quen thuộc nơi đây sẽ giúp cõi lòng dậy sóng của hắn trở nên bình tĩnh trở lại, ngày hôm nay cũng vậy. Đang lúc hắn cố gắng bình ổn tâm tình thì đột nhiên từ phía xa có một tiếng cười âm lãnh truyền tới:


-Khặc khặc, tiểu tử ngươi vẫn luôn có tâm tình rất tốt nha, lại tới đây ngắm cảnh rồi!


Một nam tử khuôn mặt có chút âm nhu từ phía xa bước tới chỗ Lạc Long. Khi tới chân núi, hai chân hắn nhún một cái liền nhảy lên độ cao tới cả trăm thước rồi đáp xuống một vị trí trên sườn núi, tiếp đó hắn lại nhún nhảy một lần nữa, thân thể liền bay lên đỉnh núi, vừa hay đáp xuống vị trí cách lạc long mười mét.


-Đã chuẩn bị tiếp nhận nhục hình hay chưa?


Nam tử kia nhìn Lạc Long hỏi, trên mặt hắn nở một nụ cười tàn nhẫn. Người này không ai khác chính là Xà Cửu vẫn luôn đóng vai người dày vò Lạc Long trong vở kịch do hắn soạn ra. Lạc Long nhìn hắn, trên mặt không mang theo một tia cảm tình nào. Xà Cửu cũng không lấy làm lạ với phản ứng như vậy của đối phương. Phản ứng của Lạc Long khi đối diện với hắn trước giờ vẫn rất nhất quán, chính là quật cường, cho dù có bị hành hạ vẫn cắn răng nhịn nhục, chưa từng mở miệng ra nói chuyện với hắn. Thế nhưng Lạc Long đột nhiên nở một nụ cười châm chọc với hắn mà nói:


-Những năm này ta vẫn luôn làm trò tiêu khiển cho ngươi, bây giờ ta thu lấy sinh mạng của ngươi để lớn mạnh tự thân, như vậy cũng coi như không tệ rồi nhỉ?


Đột nhiên Lạc Long lên tiếng nói chuyện cũng khiến hắn kinh ngạc không thôi, thế nhưng ý tứ trong lời nói của đối phương lại khiến hắn vô cùng tức giận. Thân là yêu tộc, bản thân lại là kẻ ưa dùng nắm đấm hơn bộ não, tất nhiên Xà Cửu hắn không thể chấp nhận được lời lẽ khiêu khích như vậy rồi. Xà Cửu tức giận vừa đánh một chưởng về phía Lạc Long vừa nói:


-Tiểu tử, ngươi muốn ch.ết sao?


Yêu khí hóa thành một chưởng ấn lớn đánh về phía Lạc Long, với thực lực yêu tướng đỉnh phong tương đương với võ giả khí tuyền cảnh đỉnh phong của mình, công kích của hắn đã khiến cho Lạc Long không ít lần dở sống dở ch.ết, và lần này cũng không phải ngoại lệ. Chỉ thấy chưởng ấn phá không bay tới trước người của Lạc Long, chỉ trong nháy mắt liền vượt qua khoảng cách mười mét mà đập lên người hắn.


-Oành!


Xà Cửu nhếch mép lên cười đắc ý, thế nhưng nụ cười của hắn ngay lập tức liền ngưng lại. Khác hẳn với mọi lần, một chưởng nén giận của hắn đánh lên người Lạc Long mặc dù khiến cho y phục vốn đã rách nát của đối phương bị đánh bạo nhưng đối phương lại chẳng hề hấn gì, ngay cả thân thể cũng không di chuyển.


-Sao có thể?
Xà Cửu kinh hãi nói. Một chưởng kia đã đạt tới bảy thành thực lực của hắn, nếu như để bản thân hắn đi hứng chịu thì cũng bị thương không nhẹ, vậy mà tên nhân loại kia lại hứng trọn một đòn mà không hề hấn gì, thậm chí đối phương còn không thèm dùng thủ đoạn phòng ngự.


-Hừ!


Lạc Long phủi phủi bụi đất trên hai cánh tay, vì y phục bị đánh bạo nên toàn thân hắn lúc này đang xích lõa, để lộ ra một thân hình cân đối, bắp thịt phát triển vô cùng hoàn mỹ. Hắn cũng không có e ngại gì vì dù sao Xà Cửu cũng là nam nhân, thế nhưng để một thân trần như nhộng cũng không phải việc gì hay, vì thế nên hắn lấy ra một bộ lam bào mới tinh từ trong không gian trữ vật rồi khoác lên thân mình. Lúc này khí thế của hắn đột nhiên thay đổi một trăm tám mươi độ, tu vi bát tuyền cảnh đỉnh phong toàn bộ bạo phát, chấn cho Xà Cửu liên tục lui lại mấy bước. Giờ khắc này Lạc Long không còn là một kẻ nhu nhược hoàn toàn không có lực hoàn thủ trước mặt Xà Cửu nữa, ánh mắt hắn toát lên vẻ ngạo nghễ nhìn về phía Xà Cửu như một con kiến hôi. Hắn lạnh nhạt nhìn về phía Xà Cửu nói:


-Một kích vừa rồi là sự nhân từ cuối cùng của bản thần dành cho ngươi!
Xà Cửu thẹn quá hóa giận đáp:
-Tiểu tử, ngươi mới đỡ được một kích của lão tử thôi, đừng vội lên mặt như vậy.


Nói rồi hắn lao thẳng tới chỗ Lạc Long liên tiếp tung ra một loạt công kích. Dưới quyền phong loạn vũ của hắn, Lạc Long vẫn vững vàng như một bức tường thành kiên cố, nhẹ nhõm hóa giải hết công kích của hắn. Lạc Long không đánh ra bất cứ một đòn phản kích nào mà một mực phòng thủ, Xà Cửu thấy vậy thì lại càng trở nên hung bạo hơn, công kích mỗi lúc lại trở nên dày đặc hơn trước. Chỉ là dù hắn có cố như thế nào đi chăng nữa cũng không thể nào gây ra một chút thương tích cho đối phương.


-Hừ, thứ hữu dũng vô mưu.


Lạc Long hừ lạnh một tiếng, tay phải của hắn đánh một chưởng liền khiến cho Xà Cửu bị hất bay ra như diều đứt dây. Xà Cửu bị đánh ngã nhào, miệng phun máu tươi, khẳng định đã thụ trọng thương nhưng vẻ mặt của hắn khi nhìn Lạc Long không hề có chút sợ hãi nào mà vẫn vô cùng dữ tợn. Đột nhiên thân thể của Lạc Long không biết vì sao mà bay lên rồi lơ lửng tại độ cao gần mười mét trên không trung khiến hắn khiếp sợ. Kỳ thực đây cũng là năng lực của linh hồn hóa thần cảnh, Lạc Long hắn bây giờ đã đạt tới hóa thần cảnh trung kỳ đỉnh phong rồi, tuy nhiên để thân thể có thể tùy ý bay lượn trong không trung thì linh hồn lực của hắn mỗi thời mỗi khắc đều đang bị tiêu hao với tốc độ nhanh chóng.


-Một chút lực lượng đó của ngươi mà cũng dám dương dương tự đắc trước mặt bản thần sao?


Lạc Long khinh thường nhìn Xà Cửu, trong nháy mắt liền đánh ra mười mấy đạo chưởng ấn khổng lồ về phía đối phương. Xà Cửu mắt thấy chưởng ấn khủng khiếp bay tới, trong lòng dâng lên cảm giác sợ hãi tột độ, vốn muốn tránh đi nhưng uy áp và tốc độ của những chưởng ấn kia lại khiến hắn tuyệt vọng.


-Oành oành oành!
Chưởng ấn liên tiếp đập xuống khiến cho cả tòa núi nhỏ cũng phải rung động không ngừng, chỗ mà Xà Cửu nằm còn bị đánh thành một cái hắc động sâu đến không thấy đáy.
-Rít!


Đột nhiên từ trong lỗ đen kia có tiếng rít ghê tai truyền đến, theo sau đó là một loại tiếng kim thiết va chạm. Đỉnh núi không ngừng rung lắc, sau đó liền bị phá tan, đất đá cây cối bị hất bay về bốn phía. Chỉ thấy một đầu cự xà to lớn vô cùng chui ra từ trong lỗ đen kia, hướng về Lạc Long ở trên không mà đánh tới. Đầu cự xà này dài hơn mười lăm mét, toàn thân màu xanh lam nhưng chiếc đuôi nhọn lại có màu vàng kim, giống như được đúc thành từ kim loại vậy. Kim vĩ lam băng xà - chủng tộc yêu thú thượng cổ vô cùng cường đại, tuy rằng vẫn chưa tuyệt chủng trên tu chân giới ngày nay nhưng huyết mạch của kim vĩ lam băng xà hiện giờ đã loãng tới mức không chịu nổi rồi, Xà Cửu chính là một đầu kim vĩ lam băng xà có huyết mạch vô cùng thuần chủng, hơn nữa thiên phú tự nhiên cũng không kém. Nếu như lưu hắn lại làm thuộc hạ thì sau này khẳng định có chỗ dùng tới, chỉ là trước đây Lạc Long từng thấy một tên đồng loại của hắn còn có thiên phú tốt hơn, vì vậy Xà Cửu này đã ấn định phải ch.ết.


-Hỏa Khống Thủ!


Sau lưng Lạc Long có một bàn tay bằng hỏa diễm trống rỗng hiện ra, bàn tay này dùng tốc độ nhanh như chớp chộp lấy đầu băng xà kia. Đôi mắt hẹp dài của lam xà trừng lớn, hai tròng mắt cấp tốc co rút lại khi nó cảm thấy uy áp kinh người phát ra từ bàn tay kia, thứ uy áp mà nó chỉ có thể cảm nhận được ở trên người các vị yêu soái đại nhân.






Truyện liên quan