Chương 229: Diệt sát Xà Cửu
Lam xà theo bản năng muốn tránh đi nhưng thân thể nó đang phi từ dưới đất lên trên không, yêu tướng lại không có khả năng phi hành, chỉ có thể bị bàn tay kia tóm gọn. Lam xà vốn có tính hàn, lại là yêu thú thượng cổ, đáng lý mà nói thì nó phải có khả năng kháng hỏa rất mạnh, đáng tiếc bàn tay hỏa diễm kia lại do linh hồn lực của Lạc Long ngưng tụ thành, chỉ thấy hỏa thủ bóp chặt lấy cổ nó treo cả người của nó lên trên không, nơi mà hỏa thủ tiếp xúc với xà lân còn không ngừng phát ra những tiếng xèo xèo, tỏa ra mùi cháy khét gây mũi.
-Rít!
Lam xà liên tục rít gào đau đớn, thân thể cố hết sức giãy giụa nhưng căn bản không làm ra được một chút tác dụng nào, trái lại cự thủ ngày càng siết chặt khiến cho nó thở không nổi, tiếng rít gào cũng càng ngày càng nhỏ đi.
-Răng rắc!
Hỏa thủ nắm lại, cổ của lam xà lập tức bị bẻ gãy, sinh cơ của nó cũng theo đó mà tiêu tán.
-Đến làm chất dinh dưỡng cho bản thần đi!
Lạc Long đem theo thi thể của Xà Cửu xuống mặt đất bắt đầu luyện hóa tinh hoa huyết tủy của đối phương. Hắn quen Xà Cửu đã mấy năm nhưng đối phương đối với hắn chỉ có khinh thường và miệt thị, thậm chí còn nhiều lần nổi sát tâm với hắn, vì vậy mà hắn không có chút áy náy nào khi xuống tay với đối phương.
Thời gian rất nhanh liền qua đi một ngày. Một ngày này cũng không phát sinh chuyện gì, mặc dù Hoàng Nguyệt đôi khi sẽ quét thần thức tới giám sát Lạc Long nhưng tần suất cũng không thường xuyên, đặc biệt là mỗi khi Xà Cửu tới hành hạ hắn thì nàng ta sẽ không theo dõi quá trình. Từ khi lạc vào tiểu thế giới này đến bây giờ hắn vẫn chưa từng ngừng lại tu luyện, trái lại tâm tình muốn sớm ngày rời khỏi nơi đây lại càng khiến cho hắn nỗ lực tu luyện hơn bao giờ hết. Cũng chính vì vậy mà trong những năm này tu vi của hắn tăng lên thần tốc, cả về luyện khí và luyện hồn, có điều trên khía cạnh luyện thể thì không được như vậy. Từ năm năm trước thì hắn đã đạt tới đỉnh phong của cảnh giới đầu tiên trong Hỗn Độn Long Thần quyết - Phi Long cảnh, thế nhưng hắn lại không tài nào đột phá được tới cảnh giới tiếp theo, nguyên nhân chính là vì thiếu tài nguyên. Cảnh giới thứ hai của Long Thần quyết là Xà Long cảnh, để đột phá thì cần phải hấp thu tinh huyết của yêu thú thuộc xà loại, mặc dù nơi này không thiếu gì yêu thú như vậy nhưng hắn phải diễn vai kẻ yếu nên không dám làm ra bất cứ hành động gì, do đó mà Long Thần quyết của hắn vẫn mãi giậm chân tại chỗ. Bây giờ thời cơ đã chín muồi, trước khi làm ra hành động lớn hắn muốn đột phá Long Thần quyết tới Xà Long cảnh, vì vậy mới có một màn hạ sát Xà Cửu trước đó.
Thế nhưng người tính không bằng trời tính, Xà Cửu vốn là yêu tướng đỉnh phong, lại thêm huyết mạch cường đại của yêu thú thượng cổ, ấy vậy mà vẫn không đủ để cho hắn đột phá tới Xà Long cảnh. Lạc Long đứng trước thi thể cự xà đã khô quắt chỉ còn da bọc xương không ngừng lắc đầu, ngao ngán thở dài.
-Thôi vậy!
Mặc dù chuyện này không nằm trong kế hoạch của hắn nhưng cũng không ảnh hưởng gì. Hắn liền lấy ra một đống tài liệu luyện khí, lại lấy ra Vạn Hình Binh bắt đầu thăng cấp. Nhìn vào quả cầu màu đen bóng loáng lơ lửng trước mặt, cảm nhận được tâm tình thèm khát được biến cường của nó, Lạc Long mỉm cười nói:
-Lão bằng hữu, những năm này ngươi đã chờ đợi cực khổ rồi!
Vạn Hình Binh không ngừng thay đổi trạng thái, biến thành một khối chất lỏng không ngừng nhảy múa, giống như đang reo hò hưởng ứng lời hắn nói vậy. Cũng may trước khi lưu lạc tới nơi này hắn đã thu thập đủ tài liệu cho lần thăng cấp tiếp theo của Vạn Hình Binh, bây giờ chỉ cần tái luyện chế nữa thôi. Lạc Long tế ra một đoàn hỏa diễm bắt đầu luyện chế lại nó. Hỏa diễm của hắn tồn tại hai màu, một lục một huyết sắc, lục sắc chính là Thanh Mộc Thiên Hỏa mà trước đó hắn hấp thu, còn huyết sắc lại là hỏa diễm tạo thành do tu luyện công pháp mới. Ngũ hành tương sinh, mộc sinh hỏa, sau Diễn Mộc Bất Tử quyết chính là Diễn Hỏa Thôn Thiên quyết. Công pháp hỏa hệ này sau khi tu luyện sẽ sinh ra một loại Thôn Thiên Hỏa vô cùng bá đạo, nhưng đó cũng không phải trọng điểm. Trọng điểm chính là Thôn Thiên Hỏa giúp cho tốc độ luyện hóa mọi loại thiên tài địa bảo, bao gồm cả thiên địa chi khí tăng lên với một biên độ cực kỳ lớn, khiến cho tốc độ hấp thu năng lượng của Lạc Long ít nhất cũng gấp mười lần tu sĩ cùng cấp độ, chỉ là tốc độ tu luyện thì vẫn có chút thua kém với những công pháp đỉnh cấp khác. Ngoài ra thì Thôn Thiên Hỏa này dùng để luyện chế đan dược hay bảo khí thì cũng có thể đề thăng cả ba nhân tố: tốc độ, xác suất thành công và phẩm chất của thành phẩm.
-Đinh!
Sau gần một ngày đêm thì quá trình tái luyện chế Vạn Hình Binh cũng hoàn tất, vẻ bề ngoài của nó cũng không có gì thay đổi, vẫn là một hắc cầu sáng loáng y như trước, có điều khí tức tỏa ra từ nó đã mạnh hơn trước không biết bao nhiêu lần, đã đạt tới đỉnh phong trong các loại binh khí tông giai.
-Thành công!
Lạc Long mỉm cười vuốt ve khối hắc cầu kia. Hắn để cho nó hóa thành một thanh trường kiếm, trường kiếm nặng đến mấy vạn cân nhưng trong tay hắn lại múa lượn tự nhiên, đủ thấy nhục thân của hắn cường đại cỡ nào.
-Thật không biết Xà Long cảnh sẽ còn cường đại tới mức nào nữa.
Nghĩ tới việc không thể đột phá Long Thần quyết Lạc Long lại có chút cảm giác mất mát, nhưng cảm giác này cũng rất nhanh liền bị một cỗ tâm tình hào hùng thay thế. Trên người hắn tỏa ra một cỗ khí thế bá đạo, khuôn mặt anh tuấn kia tỏa ra một vẻ tự tin, lại có vẻ ngạo nghễ. Hắn đã đợi một ngày này quá lâu rồi, vì ngày hôm nay hắn đã nhẫn nhịn đến gần mười năm trời. Một kẻ từng là thần quân cao cao tại thượng như hắn lại phải vờ như một tên ngu si đần độn tùy ý cho người khác chà đạp, nếu là người khác thì đã sớm không nhịn nổi rồi. Hắn đã từng đi qua nhiều nơi, thấy nhiều sự việc, cũng tự thân trải qua nhiều thứ, nhưng khi còn là linh thần thì bản thân lại không có một chút cảm xúc nào, căn bản không thể giúp hắn hoàn thiện tâm cảnh của mình được. Lại nói hắn là một nam tử tâm cao khí ngạo, đâu thể dễ dàng tha thứ cho việc bản thân phải chịu ủy khuất nhiều năm như vậy. Từ hôm nay hắn sẽ bắt đầu đòi lại từng chút từng chút tôn nghiêm mà bản thân hắn vốn phải có. Lạc Long hít một hơi thật sâu, thân thể bắt đầu lơ lửng lên trên giữa không trung, vận khí lên cổ họng quát lớn:
-Hoàng Nguyệt, mau cút ra đây, tử kỳ của ngươi tới rồi!
Âm thanh mà hắn phát ra vô cùng lớn, lại được đè nén trong linh hồn cường độ cao nên âm vang càng đi xa tới nơi khuất cả tầm mắt, cũng kinh động không ít yêu tộc ở gần chỗ của hắn. Không lâu sau khi âm thanh tiêu tán thì từ xa bỗng có một cỗ khí tức băng lãnh truyền lại chỗ hắn đang đứng. Khí tức này là của Hoàng Nguyệt, Lạc Long có thể rõ ràng cảm giác được sát cơ tỏa ra từ đó. Lạc Long lấy ra bốn năm bình ngọc từ không gian trữ vật, bên trong các bình ngọc đều chứa một loại dược dịch đặc sệt màu đỏ như máu.
-Choang!
Hắn bóp vỡ đống bình ngọc kia, để cho dược dịch chảy xuống đất rồi hai tay liên tục kết xuất thủ ấn, đánh ra mấy đạo ấn ký xuống mặt đất, bắt đầu khởi động một loại trận pháp nào đó. Xong xuôi hết tất cả mọi chuẩn bị, hắn liền mở miệng nói:
-Tiểu Giới, đưa ta đi khảo nghiệm.
Thân thể nam tử do Tiểu Giới huyễn hóa thành lại hiện ra, hắn cười hỏi:
-Ngươi vẫn chưa đột phá tới khí tuyền cảnh chí cực, còn chưa có nắm chắc có thể thông qua khảo nghiệm. Cơ hội này chỉ có một lần thôi, ngươi đã nghĩ kỹ chưa?
Lạc Long quả quyết gật đầu, ánh mắt hắn nhìn về phía bóng người đang từ phía xa bay tới kia tràn đầy phẫn nộ, hắn lạnh lẽo nói:
-Cứ để cho ta ở đây đi.
-Như ngươi mong muốn!
Tiểu Giới vẫn giữ khuôn mặt mỉm cười đáp. Hắn phất tay một cái, chỉ thấy không gian quanh thân Lạc Long chập chờn, thân thể liền hư hóa, giống như biến thành một đạo hình chiếu vậy. Vừa lúc này thì Hoàng Nguyệt cũng đuổi tới nơi, theo đó là một đại thủ ấn to lớn đánh thẳng về phía Lạc Long.
-Ầm!
Thủ ấn đập xuống khiến cho đất rung núi chuyển, mặt đất bị đánh ra một cái hố sâu tới mười mấy mét, chỉ là người hứng trọn công kích là Lạc Long lại chẳng hề hấn gì. Hoàng Nguyệt nhíu chặt hai hàng lông mày, Lạc Long rõ ràng ở đó nhưng nàng ta lại không cảm nhận được khí tức của hắn, công kích của nàng cũng đi xuyên qua người hắn, giống như hắn chỉ là một ảo ảnh vậy. Lạc Long nhếch mép cười, nhìn nàng ta với ánh mắt giễu cợt nói gì đó, kỳ lạ là không có âm thanh phát ra, thế nhưng nàng ta cũng có thể dựa vào khẩu hình của hắn mà đoán ra điều mà hắn đang nói:
-Tiểu chu yêu nhà ngươi, nếu như lão tử có thể rời khỏi nơi này sẽ gọi cường giả từ ngoại giới tới thu thập ngươi.
Lời này khiến Hoàng Nguyệt giận tím mặt, nàng ta liên tục đánh ra mười mấy đạo công kích về phía Lạc Long nhưng tất cả đều không có tác dụng.
-Hừ, không biết ngươi làm sao có thể làm được như vậy, nhưng bản vương sẽ chờ ngươi ở đây, chỉ cần ngươi thất bại ta sẽ khiến cho ngươi phải hồn phi phách tán.
Lạc Long lại không e ngại trước lời đó, hắn cười lạnh rồi quay người đi nhìn về phía Tiểu Giới. Lúc này Tiểu Giới đang đứng ngay bên cạnh Lạc Long nhưng bản thân là giới linh của tiểu thế giới này, chỉ cần hắn không muốn lộ diện thì ai cũng không phát giác được sự tồn tại của hắn. Lại nói việc Lạc Long có thể tiến vào trạng thái hư ảo kia cũng chính là nhờ công của hắn. Mỗi một thí luyện giả khi tiến hành khảo nghiệm của hắn đều sẽ được đưa vào một không gian biệt lập, tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới này. Chỉ là Lạc Long yêu cầu Tiểu Giới để lại hình chiếu của hắn ở nơi này, mục đích là để giữ chân Hoàng Nguyệt.











