Chương 232:



-Vút vút! Rẹt Rẹt!


Hai chiếc Lôi Sinh Luân xoay tròn tạo ra lực từ trường mãnh liệt, tốc độ càng tăng thì từ lực lại càng mạnh hơn, dần dần tạo ra từng đạo lôi điện ở giữa bọn chúng. Lôi điện vừa mới sinh ra thì liền bị tụ lôi châu ở giữa hấp thu, Lạc Long ở một bên thì không ngừng rót vào linh hồn lực để duy trì trận pháp. Đám người Hoàng Nguyệt đứng ở bên cạnh theo dõi cử động của hắn thì kinh nghi không thôi, riêng Hoàng Nguyệt thì lòng nóng như lửa đốt, liên tục thúc giục thủ hạ thử nghiệm cách để tiếp cận tới hắn. Lôi điện sinh ra giữa hai chiếc Lôi Sinh Luân ngày càng dày đặc, dần dần đã bao phủ cả một khoảng không có bán kính rộng tới gần mười mét, ánh sáng từ đó tỏa ra cũng làm sáng rực một vùng trời. Sau gần hai ngày trời thì Tụ Lôi Châu cũng đã hoàn thu đầy lôi lực, Lạc Long liền đình chỉ trọng lực trận pháp lại, lấy nó xuống bắt đầu tu luyện. Lôi Mạch Gia Tốc là một loại thần thông luyện thể rất cao thâm, thế nhưng lấy ngộ tính của Lạc Long thì không có gì là khó, hắn sớm đã nhìn thấu thần thông này rồi.


Tu luyện tới gần nửa tháng thì hắn cảm thấy bản thân đã tu luyện thần thông này tới giới hạn nên liền ngừng việc tu luyện lại. Sau khi điều chỉnh trạng thái của bản thân, Lạc Long đứng dậy vận chuyển thử chân khí, đánh ra một quyền.
-Liệt Sơn Quyền!


Võ kỹ này cũng không tính cường đại gì, thế nhưng vẫn làm cho hắn cảm thấy chấn kinh bởi vì trong quá trình thi triển võ kỹ hắn đã rõ ràng tính toán được tốc độ vận chuyển chân khí của mình nhanh hơn trước kia khoảng năm lần. Hắn tình cờ có được Lôi Mạch Gia Tốc, cũng chưa thấy ai tu luyện qua, vốn dĩ có thể tăng tốc độ lên hai ba lần đã rất không tệ rồi, ai mà nghĩ được mới tu luyện có chút thành tựu lại có thể tăng tốc độ lên gấp năm lần cơ chứ?


-Ha ha, ai bảo phúc bất trùng lai họa vô đơn chí cơ chứ? Lão tử hôm nay muốn phát tài rồi!


Lạc Long sảng khoái cười lớn, âm thanh vang vọng vô cùng nhưng vì ngăn cách một tầng không gian nên đám người Hoàng Nguyệt ở bên cạnh lại chẳng nghe thấy gì. Thấy tư thế của hắn kỳ dị như vậy, hai tên yêu nhân gần đó quay qua nhìn nhau:
-Ngươi nói xem tên này có phải bị bệnh về thần kinh hay không?


Lạc Long nghỉ ngơi điều tức một lát sau đó liền đứng dậy vận động thân mình, bế quan tu luyện nửa tháng đã khiến cho cơ thể hắn có chút cứng nhắc. Sau khi cảm nhận toàn thân tràn trề năng lượng, hắn giơ bàn tay trái lên, tâm niệm vừa động thì thân mình hắn liền từ trong không gian thứ nguyên đi ra.


-Hắn đi ra rồi!
Ngay từ giây phút hắn ra khỏi không gian thứ nguyên thì đám yêu nhân xung quanh liền bắt được khí tức tỏa ra từ người hắn, cả đám liền nhao nhao lên. Hoàng Nguyệt là người phản ứng lại đầu tiên, nàng ta không nói không rằng mà lập tức lao tới đánh một chưởng.
-Khoan đã!


Lạc Long giơ tay lên khiến nàng ta dừng lại giữa đường.
-Hừ, hôm nay ngươi có nói gì thì cũng phải ch.ết thôi!


Hoàng Nguyệt hừ lạnh nói. Từ trước đến giờ nàng ta vẫn có cảm giác rằng tên nhân loại này đang âm mưu điều gì đó, chỉ là hành vi của hắn quá mức kín đáo, cuối cùng nàng ta vẫn bị hắn lừa mà tha cho hắn một mạng. Bây giờ nàng ta đã hạ quyết tâm dù cho thế nào cũng phải tru sát hắn. Tiếp tục tiến lên, sát ý trong mắt Hoàng Nguyệt ngày càng đậm, thế nhưng Lạc Long cũng không có kinh hoảng mà nở một nụ cười lạnh nói:


-Ngươi giết nổi ta sao?


Hoàng Nguyệt mặc kệ hắn, tay phải hóa trảo đâm thẳng về phía trái tim của hắn. Thế nhưng khi công kích của nàng sắp chạm đến mục tiêu thì Lạc Long chỉ đơn giản lách người sang một bên liền có thể tránh thoát, đồng thời tay phải của hắn cũng hóa trảo bóp về phía cái cổ trắng nõn của nàng.


-Chuyện gì vậy?
-Yêu vương đại nhân làm sao vậy?


Một đám yêu nhân đứng xung quanh bị hành động này của Lạc Long làm cho chấn kinh, tên nào tên nấy đều hít vào một ngụm khí lạnh. Hoàng Nguyệt thân là người trong cuộc lúc này còn kinh hãi hơn bọn hắn, lúc này cổ của nàng bị bóp chặt khiến nàng ta khó có thể hô hấp:
-Ngươi … ngươi …


Còn đang cố gắng nói gì đó thì nàng ta liền bị Lạc Long nhấn mạnh xuống mặt đất, lực đạo lớn đến mức khiến cho mặt đất bị đánh ra một cái hố sâu đến cả mét, đất đá văng tứ tung. Lạc Long đứng đó nhìn vào Hoàng Nguyệt đang nằm dưới đất thở hổn hển, giống như thần tiên cao cao tại thượng đang nhìn một con kiến hôi vậy.


-Ngươi … ngươi … sao có thể?


Hoàng Nguyệt gian nan nói ra từng chữ, trong ánh mắt tràn ngập vẻ oán hận. Lạc Long không có đáp lời nàng mà nâng cẳng chân lên sau đó hạ xuống, liên tiếp giẫm mười mấy cái lên người nàng. Đầu, bụng, tứ chi, ngay cả mặt của nàng ta cũng bị hắn công kích, mỗi một đòn hạ xuống lại khiến cho Hoàng Nguyệt phun ra máu tươi. Một đám yêu nhân đứng xung quanh thấy vậy thì cực kỳ phẫn nộ nhưng không có kẻ nào làm ra hành động thiếu suy nghĩ. Cường đại như yêu vương đại nhân mà còn bị nhấn dưới mặt đất chà đạp như vậy, bọn hắn lên khẳng định cũng chịu ch.ết. Tuy nhiên chuyện gì cũng có ngoại lệ, trong số đám yêu nhân này có hai nữ tử là thị nữ của Hoàng Nguyệt, thấy nữ vương bị hành hạ như vậy thì không nhịn được lao lên muốn cứu nàng ta.


-Không được tổn hại yêu vương đại nhân!
Lạc Long quay qua lạnh lùng nhìn hai nàng, nhận thấy hai nàng chỉ là yêu tướng hậu kỳ thì phất nhẹ tay quát:
-Cút!


Chân khí của hắn hóa thành hai bàn tay bằng hàn băng đánh lên người hai nàng yêu nữ kia khiến các nàng thổ huyết bay ngược lại, nằm bất động trên đất. Hoàng Nguyệt mắt thấy hai thị nữ thân cận bị đánh thì phẫn nộ vô cùng, thân hình nàng ta mạnh mẽ giãy giụa hất văng Lạc Long đi, từ sau lưng nàng mọc ra tám cây chu mâu màu kim sắc, thân thể cũng dần phình to ra, có xu hướng hóa thành bản thể hoàng mâu huyền chu.


-Ta để cho ngươi biến về bản thể đấy!


Lạc Long hừ lạnh, ngay khi Hoàng Nguyệt biến thành một đầu yêu thú hình nhện toàn thân đen nhánh thì hắn liền nhún chân một cái, toàn thân nhảy lên độ cao mấy chục mét trên không trung, đồng thời trong nháy mắt đánh ra năm loại võ kỹ hệ hỏa khác nhau, có quyền, chưởng, cước, kích, thủ ấn.
-Ầm ầm!


Năm loại chưởng ấn đánh lên người huyền chu khiến cho nó rít lên từng tiếng đau đớn, lập tức bị đánh về hình người, trên thân còn có không ít vết cháy xém. Hoàng mâu huyền chu vốn là yêu thú thuộc tính kim, mà hỏa lại khắc kim, vì vậy võ kỹ hệ hỏa chắc chắn là khắc tinh của Hoàng Nguyệt. Hoàng Nguyệt lúc này nằm im trên mặt đất, thân thể không ngừng co giật, miệng lẩm bẩm nói:


-Không … không thể như vậy. Ngươi làm sao có thể?
Lạc Long hạ thân xuống mặt đất, tay phải lại một lần nữa bắt lấy cổ của nàng ta xách lên cao, hắn trầm giọng nói:
-Giao ra linh hồn bản nguyên, bằng không ch.ết!


Hoàng Nguyệt nhìn hắn đầy oán hận, gương mặt dính đầy bụi đất của nàng ánh lên vẻ quật cường bất kham, tuy rằng không nói nhưng ai cũng biết câu trả lời của nàng. Lạc Long thấy vậy thì hừ lạnh, ngữ khí lại băng lãnh thêm một phần nói:


-Ngươi đường đường là yêu vương cao cao tại thượng, là chúa tể của phương thế giới này, nếu như hôm nay ch.ết ở đây, lại còn là trong tay một nhân loại như ta thì quả thực đáng tiếc.
Nói đến đây hắn liền ghé sát vào tai nàng ta nói:


-Không phải bây giờ ngươi đang rất thắc mắc tại sao bản thân lại đánh mất sức chiến đấu sao? Giao ra linh hồn bản nguyên, thần phục ta, ta sẽ giải đáp cho ngươi, hơn nữa sau này ta còn sẽ để cho ngươi trở nên cường đại hơn bây giờ.






Truyện liên quan