Chương 233: Giao ra linh hồn bản nguyên
Hoàng Nguyệt nghe vậy thì có vẻ tâm động, hai con ngươi không ngừng đảo qua lại. Nếu một sinh linh giao ra linh hồn bản nguyên cho một kẻ khác thì không những sẽ bị đối phương khống chế sinh tử mà tư duy cũng sẽ dần dần quy phục đối phương. Có thể hiểu việc làm này giống như cắt đi một phần bản nguyên linh hồn cho một người khác vậy, bởi vì có phần linh hồn này nên ngươi sẽ dần dần nảy sinh ra cảm giác thân cận với đối phương. Từ trước tới nay Lạc Long chỉ thu duy nhất linh hồn bản nguyên của duy nhất một người, chính là Đan Dương - cường giả thần bí sống nhờ trong cơ thể của Nhân Trung Long. Bởi vì đối phương đã biết thân phận của hắn, nếu như chỉ đặt linh hồn ấn ký lên người của đối phương thì vẫn có khả năng dẫn tới tình cảnh đồng quy vu tận, cách duy nhất bảo đảm an toàn vẫn là thu lấy linh hồn bản nguyên, từ đó Đan Dương dù có ch.ết cũng sẽ không báo ra danh tính thật của hắn. Bây giờ Lạc Long lại yêu cầu Hoàng Nguyệt làm ra việc tương tự, đương nhiên nàng ta không muốn tuân theo rồi. Thấy nàng ta vẫn còn đang giãy giụa, nắm tay của Lạc Long lại siết chặt hơn khiến cho cổ của nàng phát ra tiếng răng rắc rất nhỏ. Thần sắc Hoàng Nguyệt rất thống khổ khiến cho một đám yêu nhân nhìn thấy mà giận dữ vô cùng, có điều bọn hắn lại không dám đối mặt với tên quái vật kia. Hoàng Nguyệt cuối cùng cũng bị tử vong dọa sợ, đành phải thỏa hiệp.
-Vút!
Một chùm sáng từ trong người nàng bay lên liền bị Lạc Long thu vào trong thức hải, thứ này chính là linh hồn bản nguyên của nàng ta. Linh hồn bản nguyên của Hoàng Nguyệt vừa mới đi vào thì thần sắc của Lạc Long liền biến thành ngốc trệ trong thoáng chốc, sau đó hắn lại ôm đầu gào thét thống khổ.
-A a a!
Từ tiếng kêu như xé tâm can hắn ra khiến hắn không thể nào nhịn được rống lên đau đớn.
-A ha ha ha!
Hoàng Nguyệt thấy vậy thì cười lên vô cùng điên cuồng, một đám yêu nhân đứng vây xung quanh cũng nhao nhao cười phá lên. Phương thức giao ra linh hồn bản nguyên quả thực là biện pháp khống chế người khác tối ưu nhất, thế nhưng để làm như vậy thì linh hồn của chủ thể không thể kém nô lệ quá nhiều, bằng không chỉ cần đối phương chỉ cần động chút tay chân thì chủ thể sẽ bị phản phệ. Lạc Long mới là khí tuyền cảnh mà thôi, tương đương với một yêu tướng, so với yêu vương như Hoàng Nguyệt thì cách biệt đến hai đại cảnh giới, việc thu lấy linh hồn bản nguyên của đối phương chẳng khác nào chịu ch.ết cả.
-A a a!
Lạc Long kêu gào ngày một to hơn, tiếng cười chế giễu của đám người Hoàng Nguyệt cũng theo đó mà ác liệt hơn.
-A a! Hắc hắc!
Đột nhiên Lạc Long ngừng kêu gào, miệng hắn vẽ lên một độ cong vi diệu, ánh mắt nhìn đám người Hoàng Nguyệt như nhìn một đám ngu ngốc vậy. Không thể thu linh hồn bản nguyên của cường giả có linh hồn vượt xa bản thân, đây vốn là thường thức của tu chân giới, không ai không biết, càng không cần nói tới Lạc Long hắn.
-Ngươi nghĩ linh hồn bản nguyên của mình ghê gớm lắm sao?
Lạc Long hài hước nhìn lấy Hoàng Nguyệt, bên trong ánh mắt của hắn còn chất chứa một tia hàn ý khiến nàng ta lạnh cả người. Đột nhiên đầu của nàng ta đau như búa bổ, khiến cho nàng ngã lăn ra đất, sắc mặt thống khổ, tứ chi co quắp. Lúc này ở bên trong thức hải của Lạc Long, một tia linh hồn bản nguyên của nàng đang không ngừng quậy quá, mặc dù có gây cho Lạc Long một chút phiền phức nhưng cũng không phải là chuyện to tát gì, sau khi Lạc Long diễn chán rồi thì linh thần trong thức hải của hắn liền phát ra hấp lực cường đại, hấp thu lấy linh hồn bản nguyên của nàng. Linh thần của hắn mạnh mẽ cỡ nào thì khó có thể nói rõ, thế nhưng có thể khẳng định rằng cho dù có thu lấy linh hồn bản nguyên của một ngàn tên yêu vương thì cũng chẳng có gì khó khăn. Sau một hồi thì Hoàng Nguyệt mới ngừng giãy giụa, nàng ta run rẩy đứng lên, hai mắt nhìn Lạc Long đầy vẻ sợ hãi. Nàng ta có thể rõ ràng cảm nhận được linh hồn bản nguyên của mình đã bị đối phương hấp thu thành công, một khắc trước đó nàng còn cảm nhận được một loại uy áp khủng bố tuyệt luân từ linh hồn bản nguyên truyền về. Luồng uy áp kia khiến cho nàng sợ hãi tột độ, sau này mỗi khi nghĩ lại về nó nàng ta đều đổ mồ hôi khắp cả người.
-Chủ nhân!
Hoàng Nguyệt quỳ hai chân xuống thi lễ với Lạc Long, hắn cũng gật đầu ra hiệu cho nàng đứng dậy.
-Ngươi có biết tại sao bản thân lại mất hết khí lực, yếu ớt tới mức bị ta hành hạ đến sống dở ch.ết dở hay không?
Hoàng Nguyệt nghe hắn nói vậy thì trong lòng rét lạnh, nàng ta cố ra vẻ mờ mịt hỏi:
-Chủ nhân, người đang nói cái gì vậy? Ta nghe không hiểu.
Lạc Long thản nhiên đáp:
-Giải độc đan mà ngươi phục dụng hàng ngày là do ta chế tạo, tất nhiên là ta đã động tay động chân vào trong đó. Mỗi một viên giải độc đan mà ngươi uống lại chứa một lượng thực cốt thảo rất nhỏ, thứ đồ này không có tác dụng tiêu trừ thất thải độc trong người ngươi mà sẽ bám vào trong xương cốt toàn thân ngươi. Nếu như ngươi cố gắng tìm kiếm thì sẽ phát hiện ra nó, thế nhưng lấy cái thói kiêu ngạo ngu xuẩn của ngươi thì sao ngươi phải làm vậy chứ? Trước khi ta kêu gọi ngươi tới đây đã phát tán một loại dược hương gọi là nhuyễn cân tán, ngươi ở lại nơi này hơn nửa tháng chắc hẳn đã hít phải không ít. Hai thứ dược thảo này khi kết hợp với nhau sẽ kích phát thất thải độc trong cơ thể ngươi, khiến ngươi suy yếu vô cùng trong thời gian ngắn, thực lực mười không còn một, tùy tiện lựa một tên yêu soái yếu nhất ở đây cũng có thể ngược ch.ết ngươi.
Sắc mặt Hoàng Nguyệt càng ngày càng tái xanh, nàng ta vội lên tiếng muốn ngăn cản hắn:
-Chủ nhân …
-Im miệng!
Lạc Long lại quát lạnh khiến nàng chỉ biết câm nín, kế đó hắn liền giảng giải nguyên lý hoạt động của mấy thứ dược tài, lại nói về kế hoạch vĩ đại của hắn trong suốt thời gian này, những nỗ lực ẩn nhẫn để giữ mạng của hắn, từng đường đi nước bước để lừa gạt Hoàng Nguyệt và thủ hạ của nàng. Hoàng Nguyệt càng nghe thì trong lòng càng đắng chát, không phải là vì bản thân bị một tên nhân loại yếu đuối lừa gạt mà là vì nàng ta và hắn sắp ch.ết đến nơi rồi. Quả thực như vậy, âm thanh của Lạc Long vang vọng cả một vùng, tất nhiên một đám yêu nhân xung quanh cũng nghe rõ mười phần, bên trong đám bọn hắn dần dần có tiếng bàn tán xì xào.
-Yêu vương đại nhân bị trúng độc, thực lực đại giảm sao?
-Hèn gì ta vẫn luôn cảm thấy tiểu tử kia không có mạnh như vậy, thì ra là yêu vương đã bị suy yếu từ trước.
Trên mặt bọn hắn dần lộ ra vẻ nham hiểm, có mấy kẻ không nhịn được khi nhìn vào Hoàng Nguyệt còn ɭϊếʍƈ ɭϊếʍƈ môi. Hoàng Nguyệt thấy vậy thì sắc mặt trắng bệch, nàng ta nhìn Lạc Long tuyệt vọng nói:
-Chủ nhân, ngài làm như vậy là hại ch.ết cả hai chúng ta rồi!
Lạc Long cười lạnh đáp:
-Sao nào? Ngươi sợ rằng bọn hắn sẽ nhân lúc ngươi suy yếu mà bỏ đá xuống giếng sao?
Tay hắn chỉ về mấy tên yêu nhân đang ɭϊếʍƈ ɭϊếʍƈ môi nói:
-Nhìn ɖâʍ quang trong mắt mấy tên kia đi, bọn hắn đã không chờ đợi được muốn nếm mùi vị của ngươi rồi đó.
Với lời nói như vậy thì đáng lẽ Hoàng Nguyệt phải rất tức giận với hắn, có điều linh hồn bản nguyên của nàng đã bị hắn thu vào, cho dù là trong suy nghĩ thì nàng ta cũng không dám đối nghịch với hắn.
-Chậc chậc, ngươi còn tự gọi là chúa tể của phương thiên địa này cơ đấy. Nhìn lại mà xem, bên cạnh ngươi có một tên thủ hạ nào có thể coi là trung tâm được không? Cho dù không có sự xuất hiện của ta thì tới một ngày nào đó thất thải độc trong người ngươi cũng sẽ khiến ngươi rơi vào tình thế như bây giờ, đến lúc đó ngươi nghĩ bản thân sẽ gặp phải chuyện gì?
Thân thể Hoàng Nguyệt run lên nhè nhẹ. Những lời của Lạc Long nói không những có tính đả kích chí mạng mà còn rất có đạo lý. Hoàng Nguyệt vốn một lòng truy cầu thực lực đỉnh cao, ngoại trừ có thu hai thị nữ ra thì nàng ta trước giờ chưa từng tạo quan hệ tốt với bất cứ một tên yêu tộc nào khác. Tất cả yêu tộc ở tiểu thế giới này đều bị nàng coi là thủ hạ, cần gì thì cứ sai bảo, một chút chỗ tốt cũng không cho. Bây giờ nàng ta gặp nạn thì mới lộ rõ cách đối nhân xử thế của nàng trước kia có bao nhiêu bất cập.
-Các ngươi muốn làm gì? Yêu vương đã nằm trong tầm khống chế của ta, các ngươi còn không mau cút đi?
Lạc Long nhìn một đám yêu nhân đang rục rịch muốn ra tay, hắn quát lạnh một tiếng, có điều lại chẳng có ai làm theo lời hắn nói:
-Hắc hắc, yêu vương đại nhân đừng lo lắng, chờ ta giết ch.ết tiểu tử này rồi sẽ cứu ngài.
Một tên nam tử mặt nhọn cười lạnh lên tiếng. Tuy ngoài miệng hắn nói như vậy nhưng ánh mắt lại không ngừng đảo qua một lượt khắp cơ thể Hoàng Nguyệt, trên mặt lộ rõ vẻ ɖâʍ đãng khó có thể che giấu.











