Chương 237: Kiếm ý, Vẫn Tinh Bộc Phá
Lạc Long biết thân thể của hắn đã tới giới hạn, nếu cố gắng đánh ra một chưởng này thì rất có thể cả cánh tay trái của hắn sẽ bị phế, vì thế hắn chỉ có thể thu hồi chưởng ấn. Nhận thấy tình cảnh này không chỉ có hắn mà còn cả năm đầu yêu thú kia, ánh mắt của bọn hắn bắn ra tinh mang, thân thể làm ra động tác chuẩn bị tấn công. Có điều ngay một giây sau đó bọn hắn liền cảm thấy cực kỳ kinh hãi khi thương thế khắp người Lạc Long đột nhiên cấp tốc khôi phục, từng đạo vết thương lớn bé trên người hắn đang lấy tốc độ kinh người mà dần khép lại.
Trong lòng bọn chúng lúc này đang có cùng một suy nghĩ. Trong quá trình chiến đấu kéo dài một canh giờ vừa rồi bọn chúng đã cảm thấy được thân thể Lạc Long có một tốc độ khôi phục cực kỳ kinh người, chính điều này đã giúp hắn chống đỡ tới bây giờ. Ấy thế nhưng cho dù tốc độ khôi phục của hắn có nhanh thì cũng còn xa mới bì kịp được với tốc độ mà hắn bị đả thương, vì thế nên thân thể của hắn mới trở nên thê thảm đến như vậy. Có điều chỉ trong vòng chưa đầy mười nhịp thở vừa rồi thân thể của hắn lại trở nên hoàn hảo dị thường, trên người hắn còn tỏa ra sinh cơ bức người vô cùng. Đến cả bản thân Lạc Long cũng cảm thấy vô cùng ngạc nhiên. Hắn vừa mới dùng một giọt bất tử linh dịch, với mức độ của thương thế vừa rồi thì khẳng định phải mất mười phút đồng hồ thì mới có thể khôi phục hoàn toàn, chỉ là không ngờ khi thân thể hắn hóa khô mộc lại trở nên thèm khát sinh mệnh lực như vậy, chỉ trong vòng một phút đồng hồ liền hấp thụ hết bất tử linh dịch, đồng thời đưa thân thể hắn về trạng thái hoàn hảo. Lạc Long xoay xoay cổ tay một chút, cảm nhận thấy thân thể tràn đầy sinh lực, lại xuất ra Vạn Hình Binh dưới hình dạng một thanh trường kiếm màu đen, hắn nhìn năm tên yêu thú phía dưới, miệng nở một nụ cười xấu xa nói:
-Không chơi với các ngươi nữa!
Suốt một canh giờ chiến đấu vừa rồi hắn chỉ dùng tới thân thể và các loại võ kỹ không dùng bảo khí vì muốn chiến đấu một cách công bằng. Bây giờ hắn đã chơi chán rồi nên có ý định chèn ép đối phương, tốc chiến tốc thắng. Vạn Hình Binh vừa được cầm vào tay hắn liền múa động không ngừng, tốc độ cực kỳ nhanh, các loại kiếm kỹ mang theo kiếm quang như mưa trút xuống thân thể đám yêu thú ở bên dưới.
-Tham Lang, Phá Quân, Cự Môn, Lộc Tồn, Văn Khúc, Ngọc Hành, Khai Dương!
Bảy đạo kiếm thức trong Thất Tinh Kiếm liên tục được xuất ra, trên bầu trời xuất hiện hư ảnh của mấy chục ngôi sao lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai rơi xuống đám cự thú kia.
-Rống!
Năm đầu cự thú mặc dù không cảm thấy nguy hiểm chí mạng từ những đạo kiếm kỹ kia nhưng bọn chúng cũng không dám đối đầu trực diện, vội vàng di động thân thể khổng lồ của mình hòng né tránh công kích. Lạc Long thấy vậy thì hừ nhẹ, hắn chỉ tay vào bọn hắn nói:
-Đệ lục kết, Tỏa Khu!
Quanh thân năm đầu cự thú xuất hiện vô số sợi xích xuất hiện quấn quanh toàn thân bọn chúng, ngăn cản bước đi của bọn chúng. Có điều đệ lục kết giới của Lạc Long, không thể phát huy chút tác dụng nào, đám cự thú vừa mới giãy giụa thì toàn bộ trói buộc liền đứt gãy. Lạc Long lại ngay lập tức sử dụng hai đạo kết giới khác:
-Đệ thập nhị kết, Chấn Cốt!
-Đệ nhị thập tứ kết, Sinh Mệnh Trấn Áp!
Hai đạo kết giới này cũng không chống cự qua nổi một nhịp thở, thế nhưng như vậy cũng đủ thời gian cho kiếm chiêu của hắn đánh trúng mục tiêu rồi.
-Rầm rầm rầm!
Hư ảnh tinh cầu liên tiếp đâm vào năm đầu yêu thú, trên mỗi một tinh cầu lại chứa đựng vô số kiếm mang thô dày cắt lên da thịt của bọn chúng. Có điều kết quả cũng chẳng được bao nhiêu, đám yêu soái này đúng thật là da dày thịt béo mà. Mắt thấy bọn chúng có ý định tản ra để bao vây mình, Lạc Long cắn răng đọc ra một loạt chú ngữ:
-Không gian, quỷ đạo, không thổ, đệ tam thập thất kết, Đại Địa Tù Lung!
-Vô hoa, dị sắc, quy giới, côn bàn, đệ tứ thập tứ kết, Thiên Hoa Đọa Lạc!
Trong không trung có hàng ngàn cánh hoa bay, chúng tụ tập lên người năm đầu yêu thú kia, lại phát ra một loại lực lượng liên kết với đại địa, tạo ra một lớp phong ấn khủng bố ép cho cả năm tên bọn chúng phải quỳ phục trên mặt đất, thân thể không thể nhúc nhích. Với linh hồn hóa thần cảnh thì Lạc Long chỉ có thể thi triển ra kết giới trên cấp bốn mươi mà thôi, đây đã là cực hạn của hắn hiện tại rồi. Vừa mới thi triển hai đạo kết giới mạnh mẽ kia thì linh hồn lực của hắn cũng cạn kiệt, khiến hắn phải vội vàng dùng một viên thủy hồn hạch khôi phục linh hồn lực. Lạc Long nhắm hai mắt lại, cơ thể của hắn cũng dần thả lỏng, Khô Mộc Thần Thể cũng biến mất, khiến da thịt toàn thân hắn lại trở về trạng thái bình thường.
-Gầm!
Năm đầu yêu thú bị trấn áp nằm rạp trên mặt đất không hiểu hắn đang làm gì, thế nhưng sau mấy nhịp thở thì linh cảm liền báo cho bọn hắn biết nguy hiểm chí mạng sắp ập tới. Lúc này Vạn Hình Binh đã bị Lạc Long thu lại, hóa thành bao tay bám lấy tay phải của hắn. Trên đầu hắn đột nhiên hiện ra bảy viên tinh cầu trong suốt, bên trong chúng không tỏa ra năng lượng ba động nhưng vẫn đem lại cảm giác nguy hiểm cực độ. Những viên tinh cầu kia được ngưng tụ từ kiếm ý, đây là loại lực lượng cao hơn kiếm quang một bậc, lại được Lạc Long lén lút tu luyện tới đại thành. Kiếm khí, kiếm quang, kiếm ý, để tới được bước thứ ba này thì những kẻ được xưng tụng là thiên tài kiếm đạo đã phải tu luyện không biết bao nhiêu ngàn năm, vậy mà Lạc Long hắn lại chỉ dùng chưa đến mười năm để tu đến đại thành, nếu để bọn hắn biết nhất định sẽ tức ch.ết. Kiếm ý, tên như ý nghĩa, chỉ cần một ý nghĩ liền có thể hóa kiếm, giết địch trong vô hình, không để lại dấu vết, chỉ nghe đến thôi đã khiến bất kỳ một tên kiếm tu nào phải ao ước rồi.
-Soạt soạt!
Kiếm ý từ bảy viên tinh cầu kia không ngừng tăng lên, liên tục tạo ra tiếng ma sát rợn người. Lạc Long vẫn đang nhắm hai mắt, hắn chậm rãi nói:
-Thất tinh tụ!
Bảy viên tinh cầu dần dần tới gần nhau, kiếm ý bên trong bọn chúng giao thoa, tạo thành một loại cộng hưởng kỳ diệu không thể diễn tả được bằng lời.
-Phi Tinh!
Thất tinh cùng một chỗ bay lên, tới độ cao gần một ngàn mét thì dừng lại, chỉ thấy Lạc Long quát lớn:
-Vẫn Tinh Bộc Phá!
Đây là kiếm kỹ cường đại nhất mà Lạc Long sáng tạo ra trong quá trình tu luyện kiếm ý. Vẫn lấy thất tinh làm chủ, có điều kiếm kỹ này không chú trọng tốc độ mà là lực phá hoại, chờ khi vẫn tinh đâm xuống đại địa thì uy lực khẳng định sẽ là một cảnh tượng khủng khiếp vô cùng. Thất tinh lấy tốc độ thong thả bắt đầu rơi xuống, thế nhưng lại giống như được trọng lực gia tốc, càng xuống thấp thì tốc độ càng nhanh, trên đường bay còn ma sát với linh khí trong thiên địa biến thành bảy quả cầu lửa khổng lồ. Năm tên yêu soái bên dưới thấy vậy thì hoảng sợ muốn chạy trốn, thế nhưng hai đạo kết giới trấn áp khiến cho bọn hắn nửa bước cũng khó đi, chỉ biết nằm đó chịu trận.
-Ầm!
Thất tinh rơi xuống người của năm đầu cự thú, kiếm ý khủng bố nổ tung bắn ra tứ phía, sức sát thương của chúng so với kiếm quang lúc trước còn mạnh hơn gấp trăm lần. Năm đầu yêu thú rú thảm không ngừng, trên người của bọn chúng xuất hiện rất nhiều vết thương sâu thấy cả xương, ngay cả lớp da cứng như kim thiết của chúng cũng không chịu được trước kiếm ý sắc bén tuyệt luân. Kỳ thực kiếm ý của Lạc Long cũng không phải vô địch, nếu như để cho đám yêu thú này khôi phục tới trạng thái đỉnh phong thì khẳng định sẽ chẳng để kiếm kích của Lạc Long vào trong mắt. Có điều trên đời này cũng không có nếu như, sự thực bây giờ chính là đám yêu tướng đang trong trạng thái tương đối suy yếu nên kiếm ý quét tới đâu thì liền tạo ra thương tổn thảm trọng cho bọn chúng. Sau khi kiếm ý tan hết, nằm trên mặt đất không còn là năm đầu cự thú uy mãnh nữa mà là bốn nam một nữ, thân thể bọn hắn chằng chịt các vết thương lớn nhỏ, miệng thở hổn hển như sắp đi chầu diêm vương.
-Tách!
Lạc Long đáp xuống mặt đất, hắn búng tay một cái thân ảnh của Hoàng Nguyệt liền xuất hiện bên cạnh hắn. Biểu cảm của nàng ta lúc này đang cực kỳ đặc sắc, có thể nói là không thốt nên lời. Vốn dĩ ban đầu nàng ta còn nghĩ Lạc Long sẽ sử dụng không gian thứ nguyên để trốn đi, không nghĩ tới hắn lại một mình độc chiến hơn trăm đầu yêu thú, hơn nữa còn đánh gục toàn bộ bọn chúng. Hoàng Nguyệt há miệng định nói gì đó nhưng lại quên mất bản thân muốn nói gì, tâm cảnh của nàng ta bây giờ đang rối như một mớ bòng bong.
-Giao ra linh hồn bản nguyên của các ngươi!
Lạc Long lôi năm tên yêu soái viên mãn và năm tên yêu soái hậu kỳ ra, ép bọn hắn giao ra linh hồn bản nguyên. Tuy nhiên chỉ có hai tên sẵn lòng phục tùng, đám còn lại thì vẫn có bộ dáng thiết cốt tranh tranh, thấy ch.ết không sờn. Lạc Long cũng không tốn công dùng lời lẽ khuyên bảo bọn hắn như hắn đã làm với Hoàng Nguyệt, hắn đi đến trước mặt một tên yêu soái viên mãn đang nằm co quắp, tay hắn đặt lên trán đối phương nói:
-Ngạ quỷ, nhiếp hồn, tứ phương, thập tam thức, đệ tứ thập tam kết, Nhiếp Hồn Trận!
Nói rồi hắn quay qua nhìn Hoàng Nguyệt, bởi vì có liên kết bằng linh hồn bản nguyên nên hắn không cần phải nói gì nàng ta cũng hiểu được ý nghĩ của hắn, hai người cùng nhau ngồi xuống đả tọa, trị liệu thương thế. Lạc Long cũng không có thương thế gì, hắn chỉ cần tu luyện để bù đắp lại chân khí và linh hồn lực đã tiêu hao mà thôi.











