Chương 238:



- Rống!


Ngay khi hai người vừa mới ngồi xuống thì tên yêu soái kia lập tức phát ra tiếng gào rú tê tâm liệt phế, hai mắt hắn mở trừng, bên trên có vô số mạch máu đang căng ra khiến cặp mắt của hắn hầu như đã chuyển sang màu máu. Huyết nhãn của hắn quét qua tất cả mọi người ở xung quanh, ánh mắt tràn đầy vẻ thống khổ, hai tay hắn liên tục cào lên mặt khiến cho da thịt cũng bị lưu lại những vết hằn. Phải biết hắn ta là yêu soái đỉnh phong chứ không phải là phàm nhân, lực đạo phải lớn đến mức nào mới có thể lưu lại dấu vết trên da thịt của hắn chứ?


-A a a! Giết ta … giết ta đi! Cầu xin các ngươi giết ta đi!
Bảy tên yêu nhân còn chưa chịu giao ra linh hồn bản nguyên thấy cảnh này thì lạnh cả sống lưng, thân thể không kiềm chế được đổ mồ hôi ròng ròng.
-Mau giết ta đi! Ta cầu xin các ngươi đó!
-Khốn kiếp! Mau giết ta đi!


Tiếng kêu gào thê lương pha lẫn với điên cuồng của tên yêu soái kia cứ tiếp diễn như vậy suốt một ngày một đêm. Ngay cả Hoàng Nguyệt đang đả tọa trị thương cũng thường xuyên ghé mắt nhìn hắn, trong ánh mắt mang theo vẻ kinh sợ cùng với thương hại. Nhìn sang Lạc Long vẫn đang điềm nhiên ngồi tu luyện, nàng ta thầm cảm thấy may mắn hắn ta không có dùng thủ đoạn này với mình.


Đến ngày hôm sau Lạc Long mới đình chỉ việc tu luyện. Quả thực Diễn Hỏa Thôn Thiên quyết mang lại cho hắn tốc độ khôi phục quá tuyệt vời, chỉ mất một ngày đêm mà hắn đã bổ sung hoàn toàn những tiêu hao từ trận chiến dai dẳng ngày hôm qua. Hắn nhìn vào tên yêu soái kia, lúc này đối phương đã ngừng kêu gào thống khổ, có điều hắn cũng không có ngất đi và hai mắt vẫn mở lớn, bên trong tràn đầy vẻ tuyệt vọng. Lạc Long đứng từ trên cao, ánh mắt uy nghiêm lãnh lệ nói:


-Ta có thể để cho ngươi ngày ngày thừa nhận loại tr.a tấn này, ngươi nghĩ ngươi có thể chịu được bao lâu?
Trong hai tròng mắt của tên kia có nước mắt chảy ra, hắn khó khăn nói ra từng chữ:
-Xin … xin ngươi … ta biết sai rồi.
Lạc Long vẫn giữ giọng điệu kia nói:
-Ngươi biết phải làm gì rồi chứ?


Tên kia vội vàng dâng lên linh hồn bản nguyên của mình, Lạc Long thu lấy rồi cấp tốc luyện hóa nó. Ánh mắt hắn nhìn sang bảy tên yêu soái còn lại, đám bọn hắn liền cúi đầu không nói gì, thấy đồng bạn của mình như vậy nên bọn hắn cũng không dám bày ra vẻ thiết cốt tranh tranh nữa. Vốn dĩ bọn hắn đã từng là những chúa tể của phương thế giới này, tất nhiên sẽ có ngạo khí của thượng vị giả, thế nhưng một tên có cùng địa vị với bọn hắn cũng bị tr.a tấn tới mức ch.ết đi sống lại, sau cùng vẫn phải nghe lời của nhân loại kia, nếu đổi lại là bọn hắn thì chắc chắn cũng sẽ chẳng khá khẩm hơn là mấy. Một tên nam tử trung niên vội dâng lên linh hồn bản nguyên của mình, đám người còn lại cũng nhao nhao làm theo, tất cả đều trở thành thủ hạ của Lạc Long. Sau bọn hắn Lạc Long lại tìm đến thu thập linh hồn bản nguyên của nhiều tên yêu nhân khác, có yêu soái, yêu tướng, thậm chí có cả yêu sư và yêu đồ. Trong mắt của hắn thì thực lực của đám yêu nhân này cũng không quá trọng yếu, sớm muộn gì thì bọn hắn cũng bị bản thân siêu việt mà thôi, thứ mà hắn nhìn trúng chính là thiên phú của đám yêu nhân kia. Cho dù cùng là yêu thú thượng cổ thì thiên phú của mỗi một tên lại khác nhau, mà hắn chỉ nhìn chúng những kẻ có thiên tư trác tuyệt mà thôi, đám còn lại thì sao cũng được.


Tất cả yêu thú nơi này đều bị Lạc Long đánh tới mức vô cùng thê thảm, tuy nhiên hắn lựa chọn những phương thức công kích làm mất đi sức chiến đấu chứ không làm tổn hại nghiêm trọng tới đối thủ, vì thế nên chỉ cần một khoảng thời gian ngắn sau là hắn đã có một đội quân thủ hạ cực kỳ đông đúc và cường đại. Kỳ thực nếu muốn thì hắn có thể luyện chế ra đan dược trị thương cho đám yêu nhân, có điều hiện tại cũng không cần dùng đến bọn hắn, do đó Lạc Long quyết định để bọn hắn tự thân hồi phục, coi như là một loại tu luyện.


Sau khi chân chính trở thành chúa tể của phương thiên địa này thì Lạc Long cho ban hành rất nhiều quy tắc, cũng phổ cập cho đám yêu nhân nhận biết tên và đặc tính của các loại dược tài trồng ở nơi này, đồng thời ban lệnh cấm việc tự ý thu hoạch dược tài khi chưa được hắn cho phép. Tất nhiên việc này sẽ gây ra làn sóng phản đối trong số đám yêu nhân bởi lẽ trước giờ bọn hắn thu hoạch dược tài rất có chừng mực nhưng chưa bao giờ bị hạn chế, ngay cả Hoàng Nguyệt cũng không làm như vậy. Làm như vậy chẳng khác nào chặt đứt con đường tu luyện của chúng yêu, sớm muộn gì thì bọn hắn cũng tạo phản. Lạc Long đã sớm nghĩ tới điều này, hắn sử dụng một phần nhỏ dược tài để luyện chế thành đan dược rồi cấp cho đám thủ hạ phục dụng. Đan dược có công hiệu hơn xa so với việc trực tiếp ăn vào các loại thảo dược, cộng thêm thủ pháp luyện đan lấy một hóa chín của hắn thì có thể tiết kiệm được rất nhiều. Đám yêu nhân sau khi cảm nhận được tác dụng của đan dược do hắn luyện chế thì liền trở nên ngoan ngoãn, hơn nữa còn biết ơn với hắn, càng tỏ ra trung thành hơn trước.


Một buổi chiều nọ, Tiểu Giới tới tìm gặp hắn.
-Chủ nhân, ngươi chuẩn bị rời khỏi nơi này sao?
Lạc Long gật đầu đáp:
-Đúng vậy!


-Thế nhưng dược viên này đã lâu không kết nối với tiểu thế giới của ngươi, thông đạo không gian cũng bị tổn hại rất nhiều rồi, sẽ không dễ để trở về đâu.
Lạc Long cười tự tin nói:
-Thông đạo không gian mà thôi, ta có thể sửa chữa được.


Thấy biểu cảm như nắm chắc mọi thứ trong lòng bàn tay của hắn thì Tiểu Giới cũng không nói thêm gì nữa. Tiếp xúc với Lạc Long trong thời gian thì hắn mới nhận ra người này không những kiến thức uyên bác mà còn có tư duy cực kỳ ổn trọng, luôn nắm chắc đại cục trong lòng bàn tay, chỉ là hắn không bao giờ nói ra kế hoạch của mình thôi.


Một tháng sau, khi chúng yêu trong tiểu dược viên đang sinh hoạt như thường ngày thì trên bầu trời đột nhiên xuất hiện một hố đen kỳ dị. Hố đen kia có đường kính khoảng ba mét, nếu nói lớn thì cũng không quá lớn nhưng cũng đủ để khiến cho rất nhiều kẻ phải chú ý. Có điều khi thấy Lạc Long đang đứng trước hố đen đó thì bọn hắn cũng không có ý định tìm hiểu xem nó là gì, dù đã qua một thời gian nhưng tình cảnh hắn ngược đãi một đám đại yêu như hung thần vẫn còn chưa phai mờ trong tâm trí của bọn hắn.


-Yêu vương đại nhân, tông chủ hắn định làm gì vậy?


Một tên yêu soái khó hiểu nhìn Hoàng Nguyệt hỏi. Xưng hô tông chủ là Lạc Long yêu cầu đám yêu nhân bọn hắn dùng để gọi mình, mặc dù không biết tông chủ là thứ đồ gì nhưng thân là tôi tớ nên bọn hắn cũng chỉ biết chấp hành mệnh lệnh. Hoàng Nguyệt nhướng mày suy nghĩ một lát, cuối cùng lắc đầu đáp:


-Ta cũng không biết, có lẽ lần này hắn thực sự muốn đi ra ngoại giới.
-Vù vù!


Thân thể Lạc Long lơ lửng giữa thiên không, ánh mắt hắn dán chặt tại hắc động kia, giống như nó có thể hút hết tầm nhìn của hắn vào trong vậy. Bên trong hắc động truyền ra những tiếng u u, nghe qua thì có chút giống với tiếng gió, thế nhưng bất cứ người nào tinh thông không gian lực cũng đều biết đây là tiếng của không gian loạn lưu. Nhìn vào hắc động đang nhộn nhạo không ngừng, Lạc Long lắc đầu cười khổ nói:


-Thật không nghĩ tới thông đạo không gian này lại tổn hại nghiêm trọng như vậy.
Tiểu Giới ở bên cạnh gật đầu đáp:
-Đúng vậy, nếu như không có người có thể sửa chữa thông đạo này thì chủ nhân ngươi chính là người đầu tiên và cũng là người cuối cùng đi vào dược viên này.


Lạc Long không làm ra phản ứng gì với lời nói này, bây giờ hắn đang thầm tính toán. Lấy tình hình trước mắt mà xem xét thì ít nhất cũng phải mất ba tới năm năm nữa hắn mới có thể hoàn toàn chữa trị thông đạo không gian này. Nếu như bây giờ hắn bất chấp đi qua nó thì không gian loạn lưu sẽ xoắn thân thể hắn thành vô số mảnh nhỏ trong giây lát, vì vậy chữa trị thông đạo không gian này là hướng đi duy nhất của hắn.


-Chỉ tiếc ta không có không linh thạch ở đây, bằng không thì chỉ cần một tháng là ta có thể chữa trị nó rồi.


Lạc Long âm thầm cảm thán. Bây giờ đi đâu để kiếm không linh thạch được chứ? Chỉ có thể về Văn Lang đế quốc để mua sắm thôi, thế nhưng nếu hắn có thể trở về Văn Lang đế quốc rồi thì cần gì vội vàng sửa chữa thông đạo không gian chứ?
-Chờ đã!


Linh quang chợt lóe lên trong não hải, Lạc Long nở một nụ cười mỉm. Hắn không nhất thiết phải sửa chữa hoàn toàn không gian thông đạo, hắn chỉ cần sửa chữa nó đến một tình trạng nhất định để hắn có thể trở về Văn Lang đế quốc là được. Về tới Văn Lang đế quốc thì hắn liền có thể thu thập không linh thạch, từ đó cải thiện tốc độ sửa chữa không gian thông đạo. Vấn đề duy nhất với cách làm này chính là nếu thông đạo không gian chưa hoàn toàn được sửa chữa mà bị cưỡng ép sử dụng thì nó sẽ lại một lần nữa bị phá hư, công sức trước đó cũng xem như đổ sông đổ bể. Có điều Lạc Long cũng không nghĩ nhiều như vậy, hắn đã chờ đợi quá lâu để có thể trở về tông môn rồi, cho dù là một giây cũng không thể trì hoãn thêm nữa.






Truyện liên quan