
- Chương 1: Gió lặng, cờ bay
- Chương 2: Lên đèn
- Chương 3: Thành thị không ngủ
- Chương 4: Khuyết nguyệt
- Chương 5: Ai oán
- Chương 6: Đàn ải đàn ai
- Chương 7: Mùi
- Chương 8: Sống an nhàn
- Chương 9: Khởi hành
- Chương 10: Thảm sát
- Chương 11: Một mũi tên
- Chương 12: Ngũ uyên tiễn
- Chương 13: Một trăm lượng vàng
- Chương 14: Nguy nan
- Chương 15: Sốt rét
- Chương 16: Vào tròng
- Chương 17: Dã ngọc
- Chương 18: U mạch
- Chương 19: Thiên hạ này, độc nhất là nhân tâm
- Chương 20: Độc dược cuồng ma
- Chương 21: Rắn ngọc đen
- Chương 22: Đối lộc
- Chương 23: Lộc của đời ta
- Chương 24: Ta là ai
- Chương 25: Hồng trần
- Chương 26: Tu tiên
- Chương 27: Năng lực của người tu tiên
- Chương 28: Phương
- Chương 29: Câu chuyện về chu tằm y
- Chương 30: Ngọc tan
- Chương 31: Chuyện cũ dưới hồ
- Chương 32: Gặp
- Chương 33: Hoa rụng trên nền
- Chương 34: Say
- Chương 35: Hồng trần hồi mộng thức
- Chương 36: Cuộc sống ở thành kim ngư
- Chương 37: Hồ điệp
- Chương 38: Nơi chúng ta gọi là nhà
- Chương 39: Nhổ củ cải
- Chương 40: Mai Hoa cho mời
- Chương 41: Kế hoạch diệt giang hồ
- Chương 42: Từ chối
- Chương 43: Vô Thương Thiên Phủ
- Chương 44: Thất sát
- Chương 45: Trước ngày bão nổi
- Chương 46: Trời không dứt mưa
- Chương 47: Văn Đàn
- Chương 48: Tiêu Thông
- Chương 49: Mưa xuân
- Chương 50: Nhẫn Tâm Trảo
- Chương 51: Vòng xoáy
- Chương 52: Có người mời tiệc
- Chương 53: Tri kỷ
- Chương 54: Tiêu Diêu Lâu
- Chương 55: Trộm sen
- Chương 56: Nguy kịch
- Chương 57: Liều mạng
- Chương 58: Âm sát
- Chương 59: Trách nhiệm trên vai mỗi người
- Chương 60: Duy Vũ Quân
- Chương 61: Tính toán
- Chương 62: Diễn kịch
- Chương 63: Đạm Ưu Nhã
- Chương 64: Hội Hát Bội
- Chương 65: Thuyền dạo quanh sông
- Chương 66: Đạm Tiên
- Chương 67: Ta muốn sống
- Chương 68: Tiên
- Chương 69: Phật Nộ
- Chương 70: Chuyện cũ ngày xưa
- Chương 71: Một kích ưu nhã
- Chương 72: Bước ngoặt
- Chương 73: Lê Long Đãng
- Chương 74: Song Âm Đạo Lữ
Nếu ai đã từng một lần nghe được tiếng đàn của trưởng nữ nhà họ Tô thì đều nói rằng đây chính là tiếng đàn thảm nhất thế gian, mang theo đầy u oán chẳng thể giãi bày với ai.
Nhưng cũng có những người nói rằng tiếng đàn của Hàn điên mới chính là u ám nhất, bởi vì nó toát lên sự trống rỗng nơi tâm hồn của gã.
Người đứng bên sông thì lại nghĩ khác.
Bên kia có một bóng người lấp ló trên con đò nhỏ, ngày này qua ngày nọ chẳng ai biết gã là ai. Chỉ biết tà áo trắng cứ thoáng chốc lại ẩn hiện trong lân mây ngọn nước. Người hay Tiên cũng không rõ.
Gã chỉ để lại một bóng trắng trong tâm thức của họ.
Nên họ gọi gã là...
Bạch Ảnh