Chương 1: Xuyên qua
Uyên Thành
Ngoại ô, khu ổ chuột
Hàng triệu con người chen chúc trong không gian ngột ngạt này, nơi cái đói, cái nghèo và bệnh tật bủa vây.
Cái ch.ết không phải điều gì xa lạ,nó lẩn khuất trong từng ngõ hẻm, len lỏi qua những căn nhà tồi tàn,như một phần tất yếu của cuộc sống.
Không khí nơi đây đặc quánh mùi ô nhiễm. Khói bụi từ các khu công nghiệp khổng lồ giăng kín bầu trời, ánh nắng cũng trở nên mờ đục.
Dưới chân, nước cống đen ngòm hòa lẫn với thứ hóa chất xanh vàng tím chảy ra từ những nhà máy vô danh,bốc mùi hôi thối đến lợm giọng.
Những căn nhà xiêu vẹo, thấp bé, được chắp vá tùy tiện như sẵn sàng đổ sập bất cứ lúc nào.
Đường phố phủ đầy rác thải, bẩn thỉu và nhầy nhụa, trong khi dòng người qua lại chỉ biết cúi đầu vội vã.
Ở một góc tối, có kẻ ngồi thẫn thờ bên vệ đường,đôi mắt vô hồn, như đã chấp nhận từ bỏ tất cả...
Tại một khu trọ cũ kỹ, kiểu có thể dễ dàng bắt gặp ở bất cứ nơi nào...
Trần Sinh tỉnh lại. Đôi mắt đờ đẫn hướng lên trần nhà, mang theo vẻ mờ mịt.
Hắn tên là Trần Sinh, hai mươi mốt tuổi. Một sinh viên đại học bình thường, chẳng có ước mơ gì to tát.
Học xong, ra trường, tìm việc làm, mua xe trả góp năm năm, nhà trả góp ba mươi năm, cưới vợ sinh con... thế là viên mãn một đời.
Nhưng cuộc sống vốn đầy rẫy biến số.
Hắn nhớ mang máng đêm mưa hôm đó, lúc dừng đèn đỏ trong ca giao hàng.
Một chiếc xe tải bất ngờ lao đến từ phía sau. Lực va chạm cực mạnh hất văng hắn ra ngoài... tám chín phần mười là ch.ết ngay tại chỗ.
Nếu nhân quả có thật, hắn nghĩ mình cũng không đến nỗi nào.
Hắn từng giúp cụ già qua đường, từng thay bóng đèn cho tỷ tỷ hàng xóm mông to, chắc là đủ tiêu chuẩn lên thiên đường rồi.
Nhưng nhìn quanh một lượt,căn phòng chật hẹp như lỗ mũi, nội thất tối giản đến mức nghèo rớt mồng tơi,thiên đường thì chắc không tệ như thế này được.
Cha mẹ ly hôn, đường ai nấy đi. Có lẽ hắn ch.ết cũng chẳng ai nhớ đến.
Tiếc thay... vài ngày trước, hắn vừa xin được số liên lạc của một bạn học nữ khá xinh cùng khóa. Nghĩ mà tiếc thật.
Đột nhiên, cơn đau như thủy triều ập đến.
Cơn đau quét qua từng dây thần kinh, cuốn hắn khỏi cơn mơ mơ màng màng, kéo về thực tại cùng một cỗ ký ức vụn vỡ.
Bằng cách nào đó, hắn vẫn sống. Không chỉ vậy... hắn đã xuyên qua.
Thế giới này, bằng cách nào đó, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Một thế giới song song, nơi vài trăm năm trước từng xảy ra một sự kiện có tên “Mộng Giới hàng lâm”.
Giống như những tiểu thuyết mạng mà hắn hay đọc, đầy rẫy hầm ngục, quái vật, và những người thức tỉnh năng lực siêu nhiên.
Khi ấy, nhân loại gần như bị diệt tuyệt.
Vũ khí nóng trở nên vô dụng trước những sinh vật kinh khủng tràn ra từ Mộng Giới.
Các quốc gia lần lượt thất thủ. Nhưng giữa thời khắc tuyệt vọng, một nhóm người đã thức tỉnh.
Họ sở hữu năng lực đặc biệt có thể gây thương tổn, thậm chí tiêu diệt quái vật cấp cao.
Cuộc chiến kéo dài hàng trăm năm. Nhân loại cuối cùng giành chiến thắng, nhưng cái giá phải trả thật thảm khốc.
Quái vật bị đẩy về Mộng Giới, các cổng (Gates) bị phong ấn và kiểm soát nghiêm ngặt.
Một nền văn minh mới dần tái lập, hình thành nên Liên Bang Bình Minh, kéo dài đến tận ngày nay.
Và rồi, con người không dừng lại ở đó.
Họ không ngừng nghiên cứu, khám phá tri thức từ những di tích của Mộng Giới, tạo ra một hệ thống hoàn toàn mới.
Từ 16 đến 20 tuổi, một tỉ lệ nhỏ người trẻ có thể thức tỉnh Soul, trở thành những Soul Bearers,những kẻ sở hữu sức mạnh siêu phàm, thậm chí ngang tầm thần thánh.
Trở thành Soul Bearer là giấc mơ của vô số người. Vì chỉ cần thức tỉnh, tiền tài, quyền lực, địa vị… tất cả những gì mà một kẻ bình thường không bao giờ có thể với tới, đều sẽ nằm gọn trong tay.
Tiền thân của hắn, cũng được gọi là Trần Sinh, là một phiên bản khác của hắn ở thế giới song song.
Một kẻ trẻ hơn, nhưng cũng xui xẻo hơn.
Cha mẹ mất trong một vụ tai nạn tại mỏ tinh thể Soul,dân cư ngoại thành thậm chí còn không có quyền công dân, đừng nói đến chuyện nhận bồi thường.
Từ đó, hắn một thân một mình, thắt chặt lưng buộc bụng, chật vật sống sót trong cái xã hội tàn khốc này.
Cuối cùng, sau bao năm dành dụm, hắn gom đủ tiền mua một tinh thể Soul lậu từ chợ đen, với lời hứa hẹn đầy mê hoặc:
“Chắc chắn có thể thức tỉnh.”
Dù biết đó chỉ là một lời nói dối phóng đại, hắn vẫn ôm hy vọng. Chỉ cần trở thành Soul Bearer, vận mệnh sẽ thay đổi.
Nhưng đời vốn không như mơ.
Tinh thể Soul lậu là hàng kém chất lượng, cực kỳ không ổn định. Tỉ lệ thức tỉnh vốn đã thấp nay càng thêm mong manh. Kết quả? Đương nhiên là thất bại.
Một mạng ô hô, xác nhận xuống mồ.
Và rồi, Trần Sinh xuyên qua... cõng luôn cái nồi vừa to vừa đen này.
Nửa giờ sau.
Ký ức đã dần chỉnh lại, cơ thể hắn cũng đang hồi phục.
Hắn lảo đảo đứng dậy, bước đến tấm gương nhỏ treo trên tường. Dưới ánh sáng lờ mờ, hình bóng phản chiếu trông thật mơ hồ…
Thấp bé. Đen nhánh. Nhìn như một cây nấm.
Đầu cạo trọc, quần áo cũ nát, còn bốc lên mùi cháy khét. Ngực hắn đau nhói. Khi cởi áo ra, một vết thương cháy đen cỡ nắm tay hiện rõ,đáng lẽ ra, hắn phải ch.ết vì nó.
Vậy mà… hắn vẫn sống.
Những điểm sáng nhỏ li ti đang chậm chạp len lỏi quanh miệng vết thương. Một thứ gì đó đang chữa trị hắn.
Là "Soul" sao?
Hắn kiểm tr.a toàn thân. Tay phải bị bỏng nhẹ, da bong tróc, liền xé một mảnh vải sạch tùy tiện băng bó.
Sau đó, hắn ngồi xuống, xoa mi tâm, cố gắng lần mò trong ký ức, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó.
Và rồi, nó xuất hiện.
Ngay trước mắt hắn, một màn hình mờ ảo hiện ra. Những dòng văn tự kỳ lạ vặn vẹo, sắp xếp thành hàng.
Hắn có thể đọc hiểu nó.
[Tính Danh]: Trần Sinh
[Cấp Độ]: E (Entry) – 0/200 Soul
[Art]: Dòng Chảy Rối Loạn (Chaos Ripple) (Mythical) – Bị Động
[Một dòng chảy hỗn loạn len lỏi qua thực tại, tạo nên những biến cố không thể đoán trước.]
Sự kiện sẽ xảy ra, dù có hay không có sự hiện diện của ngươi. Nhưng khi ngươi có mặt… cục diện sẽ đổi thay, đôi khi tốt hơn, đôi khi tệ hơn.
Sống sót… và phần thưởng sẽ đến. Nhưng cái giá phải trả, luôn xứng đáng.
Trần Sinh mở to mắt, suýt chút nữa cười thành tiếng.
Art cấp Mythical!
Tỷ lệ thức tỉnh vốn đã thấp đến thảm thương. Đã vậy,khi thức tỉnh Soul Bearers sẽ sở hữu một loại năng lực gọi chung là Art, còn phân chia thành các mức Common, Rare, Epic, Legend và Mythical,càng cao cấp, càng hiếm có,thì càng mạnh mẽ.
Art đại biểu cho tiềm năng,cũng là tương lai cùng vô vạn cơ hội mà người sở hữu có thể đạt được.
Người làm chó hưởng, hắn vậy mà lại thức tỉnh ngay Art cấp Mythical!
Hắn cực kì cao hứng!
Nghĩ đến viễn cảnh được bước vào nội thành, thậm chí đặt chân đến Sky Cities, những nơi được ví như thiên đường phàm thế, tim hắn đập thình thịch.
Đây là những nơi mà từ nhỏ đến lớn, hắn chỉ được nghe kể qua quán rượu,giờ hắn có thể thực sự đặt chân tới!
Nhưng rất nhanh…
Khi tập trung tinh thần, sắc mặt hắn đột nhiên chuyển đen như đáy nồi.
Art cấp Mythical là thật.
Nhưng không phải loại cường hóa cơ bắp, bùng nổ sức mạnh, hay bá đạo vô địch. Mà là một dạng nội tại.
Một nội tại quái gở.
Bằng cách này hay cách khác, hắn sẽ luôn dính vào những rắc rối hoặc nguy hiểm.
Nhẹ thì lột da, nặng thì mất mạng.
Đổi lại?
Phần thưởng sẽ đến… nếu hắn còn sống.
Trần Sinh hít sâu, cảm thấy lạnh sống lưng. Trong lòng chỉ có một câu để miêu tả cảm xúc hiện tại
"Hố cha năng lực..."
Trần Sinh nhắm mắt, thử tập trung tinh thần, cố tìm cách điều khiển hay tắt năng lực này.
Nhưng sau vài phút trôi qua…
Kết quả vẫn là “zero”.
Không có bảng giao diện điều khiển.
Không có công tắc bật/tắt.
Không có hướng dẫn sử dụng.
Nó cứ như một quả bom hẹn giờ treo lủng lẳng trên cổ, nhưng hắn chẳng biết khi nào nó phát nổ.
Lỡ đi ị cũng có quái vật phá cửa vào nhai đầu thì sao? Trần Sinh nghĩ tới liền sợ.
Đầu quân cho một thế lực nào đó?
Ý nghĩ này vừa lóe lên, hắn lập tức vứt sọt rác.
Loại năng lực này không đem lại lợi ích thực tế.
Mà ngược lại, nếu bị phát hiện, hắn có khi còn bị bắt đem đi mổ xẻ. Những câu chuyện đáng sợ về thí nghiệm chuyển dời năng lực, về những kẻ bị đem ra làm chuột bạch,hắn đã từng nghe qua không ít khi còn lượn lờ trong quán rượu.
Cảm giác rợn tóc gáy chợt lướt qua.
Không. Chuyện này phải giữ kín.
Trần Sinh thở dài, vừa định tính toán xem nên làm gì tiếp theo, thì bất giác, theo thói quen, hắn giơ tay lên sờ cằm.
Và ngay khoảnh khắc ấy
Một cơn cảm giác lạ bỗng len lỏi vào cơ thể.
Hắn nhắm mắt, cố gắng cảm nhận dòng chảy Soul trong người.
Theo như những gì tiền thân hắn đã từng nghe lỏm được từ các lão say trong quán rượu, Soul là một dạng năng lượng tồn tại trong cơ thể mỗi Soul Bearer, có thể vận hành, hấp thụ, thậm chí bộc phát thành kỹ năng chiến đấu.
Nhưng lý thuyết là một chuyện,tự mình mò mẫm lại là chuyện khác.
Hai tiếng sau
Vẫn mịt mù như người mù đi đêm.
Nếu cứ tự tìm hiểu thế này, có khi mất mười ngày nửa tháng cũng chưa chắc mò ra.
Hắn bực bội mở mắt, đang định đứng dậy uống chút nước thì
Ngực hắn đột nhiên nóng rát.
Cảm giác như có một luồng sóng nhiệt mờ ảo dâng lên từ bên trong.
Ảo giác?
Trần Sinh cau mày, chưa kịp làm gì thì
RẦM! RẦM! RẦM!
Tiếng đập cửa vang lên đầy thô bạo!
Hắn khẽ nheo mắt, suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu:
"Tiền thân chẳng thích giao du với kẻ không thiện."
Nhanh chóng chỉnh lại quần áo, đảo mắt nhìn quanh đảm bảo trong phòng không có gì đáng ngờ, hắn hít sâu một hơi.
Rồi mở cửa.
Bên ngoài, ba gã đàn ông lực lưỡng đứng chặn cửa. Ăn mặc bụi bặm, lưỡi đao giắt bên hông, trông chẳng khác gì dân xã hội đen.
Một tên nhếch mép cười khẩy:
“Thằng chó đẻ, tính tiền sao đây? Đừng tưởng trốn là xong.”
Lời vừa dứt, kẻ cầm đầu Hổ ca đã vươn tay bóp cổ Trần Sinh, nhấc bổng hắn lên như con gà con.
Trần Sinh đậu đen rau muống. Tiền thân của hắn từng vay nóng đám này hiển nhiên là không trả nổi.
Biết không trả nổi còn dám vay?
Tiền thân suy nghĩ rất đơn giản,nếu thức tỉnh thành công, ta sẽ vào Soul Academies.
Dù xuất thân thấp kém, Art hạng bét, học viện vẫn nhận. Đến lúc đó,bọn này mười lá gan cũng chẳng dám đòi nợ.
Còn nếu thất bại? Haha… Người ch.ết được miễn phí. Hay gần như vậy, nếu không có Trần Sinh cõng nồi.
“Hổ ca, thư thả mấy ngày,cả gốc lẫn lãi ta sẽ trả đủ!”
Hắn vội nặn ra nụ cười, nhưng trong đầu đã tính chuyện chuồn. Ngoại thành này dân số tám, mười triệu, ra khỏi đây, hắn không tin bọn chúng tìm ra được.
“Ngươi nghĩ ta là con nít? Lục soát!”
Hổ ca cười lạnh. Hai tên tay chân lao vào trong, động tác thành thạo, rõ ràng chẳng phải lần đầu.
Chỉ chốc lát, cả căn phòng bị lật tung, chỉ còn ba tấc đất chưa đào. Một tên thở dài:
“Mẹ kiếp, đúng là quỷ nghèo!”
Hổ ca mặt sa sầm, siết cổ Trần Sinh mạnh hơn.
“Không có tiền? Vậy thì mạng của ngươi đáng giá bao nhiêu?”
Trần Sinh giãy giụa, mặt tái mét, cơ thể vốn đã yếu sau quá trình thức tỉnh, căn bản không phản kháng nổi.
Hắn cảm thấy tầm nhìn mờ dần, đáy lòng điên cuồng gào rú:
Mới sống lại chưa được một giờ mà đã phải ch.ết? Không cam tâm!
Ngay lúc ý thức hắn sắp đứt đoạn, bàn tay siết cổ bỗng buông lỏng.
“Vứt nó lên xe tải.”
Trần Sinh ho khan, tham lam hớp từng ngụm không khí như con lợn ch.ết vừa được kéo ra khỏi ao bùn. Nhưng chưa kịp thở, hắn đã bị xách lên, ném thẳng vào thùng xe.
Trong xe, vài kẻ khác cũng đang ôm vết thương, có người rên rỉ, có kẻ chỉ im lặng cúi đầu.
Hắn nghiến răng.Tượng đất có ba phần nộ khí, huống hồ là con người. Trần Sinh âm thầm ghi nhớ ba tên này vào sổ cái. Chỉ cần có cơ hội, hắn nhất định trả thù.
“Lão đại, chở đám này đi lò mổ à?” Một tên tay chân hỏi.
“Hừ, nội tạng lũ thiếu ăn này, chó còn chê. Mấy ngày trước hầm mỏ của lão bản ch.ết một mớ, đem bọn này đi bù số.”
Hổ ca cười lạnh. Ngoại thành này cái gì cũng thiếu, nhưng thứ dư thừa nhất chính là mạng người. Chỉ cần không phải thảm sát quy mô lớn, những kẻ cầm quyền chẳng thèm quan tâm.
Xe tải khởi động, lăn bánh qua những con đường đầy bùn đất, hướng đến một bãi tập kết.
Bãi tập kết lù lù hiện ra, xe tải xếp thành hàng, vài chiếc gắn súng máy, bọn hắc bang cầm dao súng lảng vảng xung quanh,ánh mắt chẳng khác gì bầy sói đói.
Cơ thể đau nhức khắp nơi, tinh thần cũng kiệt quệ. Không biết do thiếu ăn hay di chứng từ lần xuyên việt, hắn chỉ cảm thấy mỗi hơi thở đều nặng nề.
Tựa vào thùng xe, Trần Sinh nhắm mắt định nghỉ ngơi thì bỗng có tiếng cười khàn khàn vang lên.
Mở mắt ra, hắn thấy một lão già bẩn thỉu đang ngồi chồm hổm trước mặt.
“Còn sống mà ngồi đây? Không tệ đâu nhóc… chắc xài hàng lậu nhỉ?”
Lão già cười khằng khặc, ánh mắt đục ngầu nhưng ẩn giấu sự giảo hoạt.
Quan sát Trần Sinh một lúc, lão nhếch mép, tặc lưỡi nói:
“Nhìn bộ dạng này, e rằng đến hầm mỏ sống không quá ba ngày.”
Trần Sinh giả vờ mờ mịt, nhưng trong lòng đã âm thầm đánh giá đối phương, tiện miệng hỏi:
“Hầm mỏ? Ý ngươi là sao?”
Lão già trợn mắt:
“Tiểu tử ngươi bị đập đầu à? Hầm mỏ là hầm mỏ, còn là gì nữa?”
Một cơn bất an dâng lên trong lòng Trần Sinh.
Hắn liếc qua khe hở thùng xe, thấy đoàn xe tải vượt qua những con phố nghèo, băng qua những bãi rác khổng lồ, cuối cùng, dưới ánh hoàng hôn đỏ như máu, xe lao vào một vùng hoang thổ mênh mông.