Chương 2: Hầm Mỏ

"Cứ gọi ta là Berry là được." Lão già gãi đầu, bụi đất bay ra như khói. Chẳng biết bao lâu rồi lão chưa tắm.
"Ngươi có thấy đầu đau, ngực bụng cũng ê ẩm không?" Lão Berry quan sát một lúc rồi hỏi.
Trần Sinh khẽ nhíu mày. Nghĩ đến vết thương trên ngực, hắn không đáp mà chỉ gật đầu.


"Thế thì phải rồi." Lão Berry cười khẽ.
"Năng lượng từ tinh thể Soul phát tán ra đã làm suy yếu nội tạng ngươi. Nếu có điều kiện nghỉ ngơi tĩnh dưỡng thì nửa năm là khỏe lại, nhưng với tình trạng hiện tại…" Lão chép miệng. "Chắc ngươi sống không quá năm ngày."


Nghe vậy, Trần Sinh hít sâu một hơi, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ bình thản.
"Có cách nào không? Ví dụ như… điều khiển năng lượng Soul?" Hắn hỏi như thể thuận miệng, nhưng thực chất đang dò xét. Hắn biết rõ thương thế của mình không đến mức nguy kịch như lão nói, chỉ là muốn thử moi thêm thông tin.


"Tìm một Soul Bearer, bảo hắn rút năng lượng dư thừa ra hoặc giúp ngươi ổn định." Lão Berry giơ một ngón tay.
"Còn cách nào khác không?" Trần Sinh nhíu mày. Lời này chẳng khác nào nói nhảm.
"Tất nhiên là có." Lão già cười khẽ. "Soul Art, từng nghe qua chưa?"
Thấy vẻ mặt ngơ ngác của Trần Sinh, lão cười lớn hơn.


"Nhìn ngươi thế này thì chắc là chưa rồi. Nói đơn giản, đó là kỹ thuật cơ bản để điều khiển năng lượng Soul gọi ngắn gọi là Soul Flow. Không ai giúp? Thế thì tự mình lo lấy thôi."
Nói xong, lão im lặng, chờ phản ứng.
Trần Sinh trầm mặc trong chốc lát, rồi khẽ thở dài.
"Muốn ta làm gì mới chịu dạy?"


Lão Berry nhếch miệng.
"Ta già rồi, sức không còn tốt nữa. Vào mỏ, có khi lăn ra ch.ết cũng chẳng ai thèm để ý. Nhưng nếu ngươi học được Soul Flow, cơ thể sẽ khỏe hơn, ít nhiều cũng giúp được ta một tay. Chuyện này… cũng không khó chấp nhận chứ?" Lão cười toe toét.


available on google playdownload on app store


"Được thôi, miễn là ta sống sót." Trần Sinh đáp, khóe miệng giật nhẹ.
Muốn thoát khỏi nơi này, ít nhất cũng phải lo ổn định thân thể trước đã.
Lão Berry giơ một ngón tay lên, nhưng thay vì thể hiện sức mạnh, lão chỉ nhặt một hòn đá dưới đất, quăng nhẹ vào không trung.


"Điều khiển Soul cũng như ném đá vậy. Chẳng cần sức nhiều, chỉ cần đúng góc, đúng lực."
Trần Sinh cau mày, thất vọng pha lẫn bực bội. Hắn còn tưởng là thứ gì cao siêu. Chưa kịp phản bác, lão đã tiếp tục:


"Khi ngươi ném một hòn đá, nó sẽ bay theo quỹ đạo, đúng không? Nhưng nếu ném không đúng lực, không căn chỉnh góc độ, nó sẽ bay loạn xạ. Soul cũng vậy. Nếu không biết cách dẫn dắt, nó chỉ là một đống năng lượng hỗn loạn."
Lão xoa tay, bẻ khớp ngón tay kêu răng rắc.


"Ta không có Soul, nhưng ta đã thấy hàng trăm người học cách điều khiển nó. Quy tắc vẫn vậy: tập trung, cảm nhận, và dần dần kiểm soát."
Trần Sinh thở dài. Hắn còn tưởng lão già này có bí kíp gì, hóa ra chỉ là dân tay ngang. Nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, có chút thông tin nào cũng là tốt rồi.


Hai giờ sau, lão Berry miệng lưỡi khô khốc, có chút hối hận. Lý thuyết đơn giản như vậy, người bình thường chỉ cần nửa giờ là hiểu, nhưng hắn mất gần hai giờ mới gật đầu, như vừa nói chuyện với một con bò.


Hiển nhiên, Trần Sinh không ngu tới mức cần hai giờ để hiểu lý thuyết chưa tới ngàn chữ. Vấn đề là hắn muốn lặp lại nhiều lần để kiểm tr.a xem có lỗ hổng trong lời nói hay không, đồng thời phải nắm chắc vì liên quan đến mạng sống của mình.
Trong lúc đó, hắn liên tục thử nghiệm theo cách lão Berry nói.


Trần Sinh ngồi xếp bằng, mắt nhắm nghiền, cố gắng tập trung vào dòng Soul trong cơ thể. Lời của lão Berry vẫn vang vọng trong đầu,tập trung, cảm nhận, dẫn dắt.


Hắn điều chỉnh hơi thở, để ý từng biến đổi nhỏ nhất bên trong. Ban đầu, chẳng có gì xảy ra ngoài sự khó chịu từ vết thương trên ngực. Nhưng rồi, một luồng cảm giác khác lạ len lỏi vào nhận thức,yếu ớt, mong manh, như sợi chỉ trôi nổi trong cơ thể.
"Là nó sao?"


Hắn thử khuấy động dòng chảy nhỏ bé ấy, hướng nó đến những chỗ bị thương. Một dòng điện nhẹ chạy qua từng thớ thịt.
Không đau đớn, nhưng cảm giác như có thứ gì đó vừa được khai mở,lạ lẫm, mơ hồ, nhưng không hoàn toàn xa lạ.


Hắn kiên nhẫn thử nghiệm, từng chút một, mồ hôi lấm tấm trên trán. Không biết bao lâu trôi qua, cuối cùng hắn cũng cảm nhận được sự thay đổi,cơn đau nhói ở ngực dịu xuống đôi chút.
Không phải hồi phục hoàn toàn, nhưng ít nhất là một khởi đầu.


Vì quá mệt, hắn dựa vào thùng xe nghỉ ngơi. Trần Sinh còn đang mơ màng thì thùng xe rung lắc dữ dội. Cửa bật mở, tiếng quát chói tai vang lên:
"Xuống xe! Mau lên! Nếu không thì đừng trách biển xanh lại mặn!"
Một kẻ chậm chạp bị đạp ra ngoài, đập mạnh xuống đất, quằn quại như con cá mắc cạn.


Trần Sinh nuốt khan, hai chân run lên khi cảm nhận xích sắt lạnh ngắt siết chặt cổ chân. Mỗi bước đi nặng tựa đeo đá chìm xuống biển sâu.


Cổ họng hắn khô khốc, nhưng không dám lên tiếng. Ánh mắt quét qua cảnh tượng xung quanh, một thung lũng khô cằn, rào sắt tạm bợ, những tháp canh với súng máy chĩa thẳng xuống. Không gian này khiến hắn cảm thấy như bước vào ngục tù không lối thoát.
Chưa kịp đứng vững, hắn đã bị lôi kéo vào trong hầm.


Một gã đàn ông vừa cất giọng, nhưng họng súng đã gõ vào trán hắn. Lưỡi lê lóe lên, máu rỉ xuống nền đất khô cằn. Cả đám người nín thở, không ai dám hó hé nữa.


"Trương quản sự, ngươi thấy ta làm có tốt không? Nếu được thì lần tới nói tốt giúp ta với lão bản...hắn nói chỉ cần mang đủ người tới,không quan tầm chất lượng"
Hổ ca tiến tới một nam tử đeo kính, đội mũ bảo hộ, vừa ghi chép vừa quan sát, giọng điệu lấy lòng, hai tay xoa vào nhau như muốn nịnh nọt.


Trương quản sự ngừng bút, kéo mắt kính xuống, trừng mắt nhìn Hổ ca. Bị điều tới cái nơi hoang vu này đã đủ khiến hắn bực bội, nay hầm sập liên tục, ch.ết một đống người, tiến độ thì trì trệ. Nếu cứ cái đà này, đến bao giờ hắn mới được quay lại thành phố?tệ hơn nữa là nếu không đạt đủ chỉ tiêu,không chừng tháng sau sẽ tới lượt hắn vào đó đào quặng.


"Cút, con lợn ngu ngốc! Đừng tưởng ta không biết ngươi bắt cái lũ ma đói này về để lấp đủ số! Nếu lần sau chất lượng vẫn kém như vậy, ta sẽ tự tay chặt một tay của ngươi!"
Hắn vỗ mạnh vào sổ ghi chép, giọng nói lạnh như băng.


Hổ ca siết chặt nắm đấm, mặt đỏ bừng, nhưng ánh mắt liếc qua đám lính vũ trang xung quanh rồi nhanh chóng cụp đuôi rời đi. Ở đây không chỉ có lính cầm súng, mà còn có vài Soul Bearer trấn giữ. Một câu nói sai có thể đổi lấy cái đầu rơi xuống đất.


"Mẹ nó, nếu tháng này không đủ số, lão bản sẽ cắt nguồn cung lương thực! Đám ô hợp này còn ch.ết nhiều hơn quặng chúng đào!" Trương quản lí lại liếc nhìn Trần Sinh cùng những nô lệ khác bị dẫn vào hầm mỏ ánh mắt khinh miệt.
Hầm mỏ.


Bên trong còn ngột ngạt hơn bên ngoài. Một khu vực trống lớn với băng chuyền vận chuyển khoáng sản thô, hoạt động liên tục không ngừng nghỉ.
Những nô lệ lao động còng lưng đẩy xe quặng trên đường ray, kẻ khác vác bao tải nặng đến mức lưng gập xuống. Không khí nặng mùi khói than, mồ hôi và cả máu.


Hiển nhiên, nơi này quá đông người, khả năng bạo loạn rất cao. Nhưng bốn mét phía trên có một hành lang canh gác, chỉ cần có biến, súng máy có thể quét sạch tất cả.
Những ngày tháng địa ngục bắt đầu từ đây.


Không có ngày, không có đêm, chỉ có nhịp lao động lặp đi lặp lại đến vô tận.


Dưới ánh đèn dầu leo lét, Trần Sinh cúi xuống nhặt một mảnh quặng vỡ. Bàn tay hắn rách tươm, rỉ máu vì những ngày đào bới không ngừng. Tiếng búa đập vào vách đá vang vọng khắp đường hầm chật hẹp, hòa lẫn với tiếng thở dốc của những kẻ cùng cảnh ngộ.


"Đủ chỉ tiêu là có cơm, không đủ thì nhịn đói. Ngươi không nhấc nổi búa nữa thì để ta đào nốt nhé?"
Một giọng nói khàn khàn vang lên.


Kẻ lên tiếng là một gã đàn ông cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, giọng khô khốc vì khát. Hắn hừ lạnh, đập mạnh cây cuốc xuống đất, mảnh đá nhỏ bắn tung tóe.


Ở đây, chỉ tiêu quặng là mạng sống. Đủ mức thì được nước và bánh khô. Không đủ thì bỏ đói, bị đánh đến gãy xương cũng chẳng ai thèm quan tâm.


Những kẻ tham vọng hơn cố đào vượt mức để mong nhận thêm phần ăn, nhưng ai cũng biết miếng bánh thưởng chỉ là trò lừa gạt. Có kẻ được, có kẻ bị quản sự lấy cớ tước mất phần thưởng.
Không ai làm việc một mình. Họ bị xích vào nhau,không chỉ bằng sắt, mà còn bằng nỗi sợ.


Nhóm nào đạt chỉ tiêu sẽ có cơm. Nhóm nào chậm thì lĩnh roi. Ai cũng hiểu điều đó, nên ánh mắt nhìn nhau chỉ toàn nghi kỵ và toan tính.
Tiếng quát tháo đột ngột vang lên.
Một tên lính canh bước tới, súng vác ngang lưng. Đôi mắt hắn hằn tia máu, có lẽ vì thức đêm quá nhiều.


Hắn nhìn quanh, chọn đại một kẻ chậm chạp, rồi giơ chân đá mạnh.
Người nọ ngã xuống, cố gượng dậy nhưng lại bị một cú đá khác dập nát hy vọng phản kháng.
"Chậm chạp vậy? Muốn ăn đạn không?"
Giọng hắn lạnh tanh, không chút cảm xúc.


Trần Sinh nhìn cảnh ấy, nắm tay siết chặt. Ở đây không có chỗ cho kẻ yếu. Nếu không muốn ch.ết vì đói, vì đòn roi, hay vì bị đồng loại phản bội, hắn phải làm việc, phải đào nhiều hơn.


Soul giúp hắn duy trì trạng thái cơ thể ở mức ổn định, nhưng cũng làm chậm tốc độ chữa trị. Hắn không thể dựa vào nó để sống sót.
Khi tên lính rời đi sau khi cho tên nô lệ xui xẻo một trận đòn, Trần Sinh lặng lẽ thở dài,điều này rõ ràng là răn đe cảnh cáo,nghiền nát ý định phản kháng.


Còn về muốn nổi dậy?lúc vừa vào mỏ hắn đã thấy vài kẻ bị treo cổ trước cổng mỏ.
Nếu đây là địa ngục thì bọn chúng là ác quỷ,mạng sống con người còn chẳng bằng một xe quặng.


Đội của hắn có tám người. Ngoài gã to con kia, còn lại đều là lão già yếu bệnh tật như lão Berry. Nếu có bảng xếp hạng, chắc chắn họ đứng đầu... từ dưới đếm lên.
Một cảm giác nặng trĩu len vào lòng hắn.
Từ đây, mạng sống của hắn... chỉ còn được tính bằng từng cú đập búa.






Truyện liên quan