Chương 4: Rock Worm
Trần Sinh bước theo đám lính canh. Hơi lạnh từ lòng đất phả lên, mang theo mùi ẩm mốc và tro bụi, nhưng không che lấp nổi cái mùi tanh ngấy thoảng trong không khí.
Đường hầm càng lúc càng ngột ngạt. Ban đầu, ánh đèn dầu leo lét còn treo trên các cột gỗ chống đỡ.
Nhưng càng đi sâu, bóng tối càng dày đặc. Những cây cột mục rữa, lốm đốm vết nứt, như chỉ cần một cơn rung nhẹ là sụp đổ.
Sau mười mấy phút, nhóm hắn đến một nhánh hầm mới đào chưa lâu. Không khí đặc quánh, mùi tro cháy khét lẹt trộn lẫn mùi máu tươi nồng nặc. Đèn chiếu sáng chập chờn, hắt lên vách đá lởm chởm và những bóng đen rung rinh quái dị.
Ánh sáng quét qua một góc tường. Trần Sinh suýt nôn mửa.
Trước mặt hắn, một thi thể bị xé toạc nằm co quắp trên đất. Ruột gan trào ra, lẫn với bụi bẩn, máu chảy thành từng vệt sẫm.
Bên cạnh là một Rock Worm khổng lồ, thân vặn vẹo, máu xanh lấp lánh dưới ánh đèn. Cái miệng đầy răng xoắn ốc vẫn há hốc, như ch.ết trong cơn quằn quại.
Một cục đá rơi từ trên xuống, bụi bay mù mịt. Đám nô lệ giật mình, có kẻ thì thào trong hoảng loạn:
“Nhanh lên, tao không muốn ch.ết ở đây!”
“Tụi mày dọn sạch đi! Nếu không thì đừng trách!” Lính canh quát, rồi vội rời đi.
Đám lính vừa khuất bóng, không gian im lặng đến rợn người. Trần Sinh và hai nô lệ khác nhìn nhau, không ai muốn động tay trước.
Gã gầy nhom lầm bầm chửi thề, vội xúc thi thể lên xe. Gã còn lại hừ lạnh, cắn răng cầm xẻng:
“Làm thôi.”
Trần Sinh nuốt khan, vị tanh ngọt của máu len vào cổ họng.
“Không được nôn.Không được nôn,” hắn tự nhủ.
Hắn ép mình bước tới thi thể gần đó.
Tay run rẩy nắm tấm áo tả tơi, lôi cơ thể cứng đờ vào xe quặng. Vết thương nham nhở, máu đông như nhựa đường.
Mỗi lần hít sâu, mùi hôi thối xộc vào mũi. Dạ dày hắn co rút, nhưng hắn cắn răng, điều hòa nhịp thở.
Khi bước tới thi thể Rock Worm, nỗi sợ pha lẫn tò mò trỗi dậy. Sinh vật dài ba, bốn mét, lớp da thô ráp như đất đá, không mắt, chỉ có cái miệng đầy răng sắc.
Máu xanh từ vết thương vẫn chảy, tỏa mùi tử khí nồng nặc, khiến hắn suýt nghẹt thở.
Hắn ngồi xổm, chạm vào lớp da ngoài. Cảm giác thô nhám lan qua đầu ngón tay. Vết thương dài, sắc nét miệng rộng ở dưới, hẹp dần lên trên.
“Chém từ dưới lên?” Trần Sinh nheo mắt, tự hỏi.
Hắn lật thi thể Rock Worm nghiêng sang một bên. Vết cắt rõ ràng do vũ khí sắc nhọn tạo thành.
Ngẩng lên nhìn trần hầm, rồi lại nhìn xuống xác, hắn lẩm bẩm: “Sao lại từ dưới lên?”
Dùng cuốc bổ vào lớp da lưng, tay hắn tê dại,lớp da dày không hề tổn hại.
Chuyển sang phần bụng, cuốc ngập sâu hơn nửa, thịt xé ra, một luồng dịch xanh đậm trào ra.
“Thì ra là vậy. Lưng dày như giáp, bụng mỏng hơn.” Soul Bearers đã lợi dụng điểm này để hạ gục nó.
Hắn vừa nghĩ, thì vô tình dẫm lên vũng máu xanh. Đôi giày thủng một lỗ, vải cháy xém, tỏa mùi khét.
Trần Sinh giật mình, vội rút chân.
Mắt Trần Sinh co lại. Hắn nhìn chằm chằm vào vết cháy xém trên giày, nơi chất dịch nhỏ xuống đang âm thầm ăn mòn lớp vải.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. "Thứ này… có thể ăn mòn kim loại?"
Tim đập dồn dập, hắn ngập ngừng dốc một giọt chất dịch xanh lên xiềng xích.
Một giây… hai giây… Cảm giác căng thẳng siết chặt lấy ngực hắn.
"Xèo…"
Kim loại bắt đầu sủi bọt, bề mặt nứt li ti, như một sinh vật sống bị gặm nhấm đến tận cốt lõi.
Mảnh xích rơi xuống đất.
Hơi thở hắn nghẹn lại trong cổ họng, rồi đột ngột dồn dập. Một cơn rùng mình không rõ là sợ hãi hay kích động len lỏi qua từng tế bào.
Đây có thể là một cơ hội… hoặc một cái bẫy ch.ết người.
“Này, làm gì lâu thế? Lỡ có quái vật khác tới thì sao?”Gã nô lệ gầy nhom sốt ruột quát.
Trần Sinh cúi gập người, vỗ vào eo, ra vẻ yếu ớt. “Xin lỗi, mấy ngày nay chưa ăn no, nâng không nổi.” Giọng hắn run run, giả vờ kiệt sức.
Hai gã liếc hắn, không nói thêm, chỉ lầm bầm rồi giúp dọn thi thể.
Gã gầy nhom thấp giọng: “Cẩn thận dịch ăn mòn.”
Trần Sinh liếc gã, cười nhạt trong lòng. “Không ngoài dự đoán,có kẻ khác cũng phát hiện.”
Đồng nghĩa với lính canh,những Soul Bearers trực tiếp giết lũ quái vật và Trương quản lí cũng biết...hắn ngửi thấy mùi của âm mưu.
Khi cả nhóm rời đi, tiếng rít chói tai vang lên từ sâu trong hầm, hòa lẫn tiếng đá lạo xạo, như vô số sinh vật đang cào bới dưới lòng đất.
Trở về khu tập trung,bỏ thi thể vào lò thiêu,Trần Sinh lặng lẽ siết nắm tay, nhìn xuống chân.
“Đây có lẽ là cơ hội… hoặc con đường dẫn thẳng đến cái ch.ết.”
Trở về nơi cũ để nghỉ ngơi,đang định ngủ thì có người nói
“Quái vật là thật à?” Một giọng trầm hỏi. Hắn mở mắt, thấy Đại Tráng,gã to con từng trò chuyện sơ qua.
“Là thật. Ngày tháng sau này sẽ không dễ dàng,” Trần Sinh khẽ gật đầu, không nhắc đến dịch ăn mòn.
Hắn đoán, sớm thôi, sẽ có kẻ không chờ được mà lộ ra.
Sau ngày từ đường hầm trở về, cuộc sống của Trần Sinh càng khắc nghiệt.
Hắn để ý vài nô lệ thì thầm với nhau, ánh mắt lén lút, như che giấu điều gì đó. Một lần, khi đẩy xe quặng, hắn thoáng thấy ai đó lén nhặt một mảnh đá dính dịch xanh, vội giấu vào áo.
Hắn giả vờ không thấy, nhưng trong lòng đã rõ, âm mưu đang dần hình thành.
Một cú đá mạnh giáng xuống ngực.
Lực va chạm làm Trần Sinh bật ngửa, lưng đập xuống nền đất lạnh buốt. Hơi thở hắn nghẹn lại, lồng ngực như bị bóp nghẹt. Cảm giác đau đớn không chỉ lan ra từ cú đá, mà còn từ cơn đói dai dẳng bào mòn sức lực từng ngày.
Hắn quỳ rạp, một tay ôm bụng, một tay run rẩy vươn lên.
“Làm ơn… chỉ một chút thôi.” Giọng hắn khàn đặc, yếu ớt như một con thú sắp ch.ết đói.
Ánh mắt lính canh tràn đầy khinh miệt.
“Đừng chạm vào ta, đồ hạ đẳng!” Một cú giẫm thẳng lên tay hắn, rồi một bãi nước bọt nóng hổi rơi xuống mặt.
Hắn không động đậy. Không phản kháng.
Chỉ có đôi mắt hắn, dưới mái tóc bết bẩn, ánh lên một tia sáng khó đoán.
Cả người đầy vết thương và bụi đất, hắn lảo đảo về đường hầm nghỉ ngơi. Đôi mắt ẩn dưới mái tóc không ngừng quan sát.
Vẫn như mọi khi hắn quan sát các nhóm nô lệ đang thì thầm trao đổi hắn mắt lén lút,đột nhiên khi đang nhìn một một nhóm nô lệ ánh mắt hắn không tự chủ được mà dịch sang hướng khác
Hả ?
Một loại cảm giác kì dị sinh ra,hắn lại hướng ánh mắt nhìn vào nhóm nô lệ,lần này tập trung hơn...và ánh mắt hắn chậm rãi nhìn về hướng khác...cứ như có thứ gì đó cố tình làm hắn phớt lờ mục tiêu
Có gì đó thôi thúc hắn không nhìn vào nhóm đó, giống như một cảm giác lạ lùng chứ không phải chỉ đơn thuần là vô tình bỏ qua.
Đồng tử co rụt Trần Sinh không tiếp tục nữa,vì có một người trong nhóm nô lệ cũng quay sang nhìn hắn.
“Nhóc, ngươi sao thế? Mấy ngày nay sao toàn không đủ số lượng?” Berry lão nô lệ già,thấy hắn trở về, mở miệng hỏi. Lão cẩn thận lấy một mẩu bánh nhỏ, chia cho hắn.
“Cảm ơn,” Trần Sinh nhận bánh, chậm chạp ăn, không giải thích.
“Hừ, đừng liên lụy đến ta,” Đại Tráng hừ lạnh, ánh mắt khinh khỉnh. Hai nô lệ già khác trong nhóm không nói gì, chỉ liếc nhìn thờ ơ.
Những đêm gần đây, Trần Sinh không dám ngủ say, chỉ nửa tỉnh nửa mê. Hắn biết, thời gian ngắn sắp tới, sẽ có chuyện xảy ra.
Quả nhiên, giữa đêm, tiếng bước chân của nhiều người vang lên. Hắn giả vờ ngủ say.
Ai đó mạnh mẽ lay hắn dậy, bịt miệng để không phát ra tiếng.
Hắn mở to mắt, giả vờ sợ hãi. Gã kia dùng mảnh đá nhọn kề cổ, ra dấu im lặng. Đợi Trần Sinh gật đầu, gã buông tay.
“Thời gian không nhiều, ta nói ngắn gọn. Bọn ta phát hiện một đường hầm thông ra khu vực ngoài tầm quản lý, khả năng cao có thể trốn thoát. Dịch ăn mòn đã được thu thập để mở xích,” gã thì thào.
Đại Tráng và hai nô lệ kia sáng mắt lên, trừ Trần Sinh,vẫn ỉu xìu như cá ch.ết.
Berry đứng trong góc tối, ánh mắt mơ hồ lướt qua Trần Sinh. Hắn cảm nhận một áp lực vô hình, như bị lột trần dưới ánh mắt ấy, nhưng không ai để ý lão.
“Tỷ lệ thành công là bao nhiêu?” Trần Sinh run rẩy hỏi, giọng yếu ớt.
“Ít nhất cao hơn đối đầu súng máy và ba tên Soul Bearers,” gã thủ lĩnh đáp, nhìn Trần Sinh và Berry với vẻ ghét bỏ.
Mục đích đến là Đại Tráng,loại to khỏe mới hữu ích,hắn cũng đã thử lòng mấy lần,người này có thể dùng được. Mang theo mấy tên nhát gan già yếu chỉ tổ cản đường… trừ khi làm pháo hôi.
Đại Tráng nhíu mày. “Có thật không? Sao giờ mới nói?”
“Vì hôm nay ta mới xác nhận đường đi! Không tin thì ở lại mà ch.ết dần ch.ết mòn!” Thủ lĩnh trừng mắt.
Trần Sinh lắc đầu lia lịa, lùi về phía sau như một con chuột bị dồn vào góc.
“Không đi! Ta không đi!” Giọng hắn run rẩy, gần như nấc lên.
Thủ lĩnh cau mày. “Ngươi định quỳ mọp dưới chân bọn chúng cả đời à?” Giọng gã đầy khinh thường, như đang nhìn một con giun rúc rích dưới lớp bùn nhơ.
Trần Sinh cắn môi, ánh mắt dao động. Bàn tay siết chặt vạt áo, đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
“Không… nhưng nếu thất bại… nếu bị phát hiện… ta không muốn ch.ết…”
Nỗi sợ hãi trong giọng hắn quá chân thật, quá đáng thương, khiến gã thủ lĩnh cũng phải chán ghét mà quay đi.
Nhưng Trần Sinh không quan tâm.
Cái hắn muốn… chính là sự xem thường đó.Không khó để nhận ra bọn chúng tới chỉ là vì muốn chiêu mộ Đại Tráng,còn hắn và những kẻ khác khi có nguy hiểm sẽ bị đẩy lên trước.
“Phế vật,” một gã khác nhịn không được lên tiếng.
Berry vẫn im lặng, ánh mắt mơ hồ nhìn nhóm người trước mặt. Một lúc sau, lão thở dài, lắc đầu. “Lão già như ta, chạy cũng không thoát. Cứ ở lại chờ ch.ết vậy.”
Thủ lĩnh nhìn lão già khô quắt một chút, rồi chẳng buồn nói thêm, chỉ khẽ hừ lạnh
“Lão đại, hai tên này thì sao? Lỡ chúng báo cáo, lộ kế hoạch thì…” Một nô lệ nhìn Trần Sinh và Berry, làm động tác cắt cổ.
Bọn chúng có vẻ lưỡng lự. Nếu giết người trong trại, mùi máu sẽ thu hút sự chú ý của lính canh.
Nhưng để hai kẻ này lại thì rủi ro quá lớn.
“Không cần,” gã thủ lĩnh phất tay, giọng lạnh lùng.
“Bọn chúng không dám. Chúng là loại sợ ch.ết. Chỉ cần trốn thoát trước khi bị phát hiện, thì có báo cũng vô dụng.”
Gã lườm Trần Sinh thêm một cái, rồi quay đi.
“Đi thôi. Càng chậm càng nguy hiểm.”
Đại Tráng do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn bước theo. Dưới ánh đèn mờ, bóng lưng gã nô lệ to lớn khuất dần vào bóng tối.
Khi tiếng bước chân tan biến, bầu không khí trong căn phòng trở nên ngột ngạt lạ thường. Berry vẫn đứng trong góc tối, khuôn mặt già nua không lộ ra biểu cảm gì.
Trần Sinh siết chặt tay, lặng lẽ cúi đầu. Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.Khẽ thở phào.
Mấy kẻ đó nghĩ hắn sợ ch.ết, nghĩ hắn là phế vật. Nhưng… đó chính là điều hắn muốn.
Bọn chúng không biết rằng, từ khoảnh khắc thu thập được dịch ăn mòn, hắn đã lặng lẽ chuẩn bị kế hoạch của riêng mình.
Hắn không tham gia cuộc trốn chạy liều lĩnh này, vì biết rằng xác suất thành công quá thấp. Nhưng hắn cũng không định ở lại mãi dưới đáy xã hội, làm một con chuột bị dày xéo đến ch.ết.
Hắn chỉ cần… chờ thời cơ thích hợp.
Trần Sinh ngẩng đầu, ánh mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo.
“Cầu trời cho chúng thành công…” hắn lẩm bẩm, nhưng trong lòng thì nghĩ:
“Hoặc ít nhất… tạo ra đủ hỗn loạn.”
Tiếng bước chân dần xa, chỉ còn lại hắn và Berry.
Bóng đêm đè nặng lên không gian, chỉ còn tiếng hơi thở khe khẽ giữa hai người.
Một lúc lâu sau, Berry mới chậm rãi lên tiếng:
“Ngươi không đi thật à?”
Trần Sinh im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng thở ra. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực trong bóng tối.Lão già này có gì đó...không thích hợp.
“Hừm, cuối cùng cũng chịu lộ mặt rồi.” Berry nhướng mày, ánh mắt như nhìn thấu tâm tư của hắn.
Trần Sinh không phủ nhận, chỉ khẽ cười.
“Đi theo chúng nó chưa chắc đã là con đường sống.”
Berry nheo mắt.
“Vậy à? Ngươi đoán được chuyện gì?”
Trần Sinh trầm ngâm một chút, ánh mắt nhìn ra ngoài khẽ nói.
“Có quá nhiều điểm đáng ngờ.”
“Hả?”
“ lính canh đột nhiên thay đổi cách quản lý. Chúng chặt chẽ hơn nhưng lại không kiểm tr.a kỹ từng đợt khai thác.
Rồi đám nô lệ kia lại tìm ra một đường hầm ‘bí mật’ quá dễ dàng. Không thấy lạ à?”
Berry trầm mặc.
Trần Sinh tiếp tục:
“Nếu đường hầm thực sự thông ra ngoài, tại sao chúng ta không bị canh chặt hơn?
Hắn siết chặt nắm tay.
“Có lẽ… đây là một cái bẫy.”
Berry khẽ hừ một tiếng, không nói gì.
Đêm nay là một đêm dài.