Chương 13: Thử Nghiệm
Ánh sáng từ viên đá trong tay chỉ đủ chiếu rọi vài mét phía trước. Trần Sinh cẩn thận dò dẫm từng bước, không dám lơ là dù chỉ một giây.
Sau khi nhận ân sủng, soul trong cơ thể hắn gần như cạn kiệt. Hắn không rõ đã trôi qua bao lâu,có lẽ gần hai ngày. Ngoại trừ một ít nước đọng tìm thấy trong tàn tích, hắn chưa ăn bất cứ thứ gì.
Cơ thể mệt mỏi, mỗi bước đi đều nặng trịch. Hắn chỉ có thể dùng soul để trì hoãn sự suy kiệt, nhưng nếu kéo dài quá lâu, cái ch.ết là điều không thể tránh khỏi.
Mà ở nơi quỷ quái này… thì lấy gì để ăn?
Cơn đói cồn cào thúc ép hắn tiếp tục tiến lên. Nhưng không bao lâu sau, hắn phải dừng lại,đường đi phía trước đã bị cắt đứt.
Hắn cúi xuống, nhặt một tảng đá rồi ném xuống vực.
Chờ đợi.
Vài giây sau, tiếng vọng mơ hồ vang lên từ phía xa.
Hắn dốt toán, không thể tính chính xác độ sâu, nhưng ít nhất… nó không còn quá xa.
Nhưng vấn đề lớn hơn nằm ở ngay trước mắt hắn,con đường dẫn xuống đáy đã bị phá hủy hoàn toàn.
Thay vào đó, dọc vách đá xuất hiện những lối vào tối đen như mực. Hình dáng tròn trịa, bề mặt gồ ghề,dấu vết quá rõ ràng.
Trần Sinh nâng viên đá phát sáng lên, ánh sáng xanh nhạt rọi vào vách đá. Hắn lập tức xụ mặt.
Chi chít những lỗ tròn với đủ kích cỡ trải dài trên vách.
"Hay thật… Có vẻ mình vừa mò đến tổ của chúng nó rồi."
Nghỉ ngơi điều chỉnh trạng thái cơ thể,đợi soul tự động hồi phục ở mức nhất định Trần Sinh đứng lên chọn một hang động hình thành tự nhiên để đi vào.
Hắn ý nghĩ rất đơn giản,muốn thử tìm xem có con Rock Worm nào đào đường hầm dẫn xuống dưới hay không,thứ hai là hắn định săn vài con để ăn thịt,nếu may mắn có thể tìm được tinh thể soul.
Nếu không tìm được đường xuống hắn chỉ còn cách leo xuống,giả sử độ sâu từ đây xuống dưới đáy vực là một trăm mét thì tương đương việc hắn leo xuống từ một toà nhà ba mươi tầng mà không có đồ bảo hộ hay thiết bị chuyên dụng
Thứ duy nhất có thể dựa vào chính là dùng soul cường hoá thể chất,soul trữ lượng gần chạm đáy,tự khôi phục không biết phải mấy bao nhiêu ngày mới đầy,chắc là hắn sẽ ch.ết đói trước
Não phụ của Sulandi đã vỡ nát từ lúc hắn nhận xong ân sủng,Trần Sinh lấy đá phát sáng để vào chỗ trống rồi dùng tay bóp cố định,thế là có thể soi sáng mà không cần cầm
Lấy dao tế lễ ra,xé vải trên áo cẩn thận quấn chặt lên tay để không bị tuột ra,chuẩn bị xong,điều chỉnh trạng thái vài phút hắn mới bước vào hang động
Không khí có mùi khá khó chịu,cứ như mùi kim loại hoà với mùi tanh hôi,khẽ nhíu mày hắn bước tiếp vào trong
Đi được một đoạn,hắn tới một nơi mọc đầy rêu phát sáng,và có một con Rock Worm đang say mê ăn rêu trên một vách đá gần đó.
Con này không quá to,chỉ gần một mét.
Hắn tiến lại gần, từng bước nhẹ nhất có thể.
Trần Sinh nuốt nước bọt, cố gắng giữ nhịp thở chậm lại. Càng gần hơn, hắn có thể nghe thấy tiếng Rock Worm nhai nghiến đám rêu, từng âm thanh nhầy nhụa vang vọng trong hang động.
Một bước... hai bước...
Khoảng cách chỉ còn chưa đầy hai mét.
Hắn siết chặt dao tế lễ, hít một hơi thật sâu rồi lao tới!
Lưỡi dao sắc bén đâm xuyên qua lớp da mềm, lút cán. Con quái vật co giật dữ dội, một chất lỏng đặc quánh phun ra từ vết thương, dính vào tay hắn nóng hổi.
Không kịp nghĩ ngợi, Trần Sinh dùng hết sức kéo dao xuống, xé toạc cơ thể sinh vật thành hai phần.
Rock Worm co quắp vài giây rồi nằm bất động.
Hắn không dám đứng đó lâu. Lập tức tóm lấy đuôi con quái vật, ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi hang.
Hắn không quá rõ ràng về cơ chế săn mồi của Rock Worm. Ai mà biết được chúng có thể cảm nhận rung động ở mức nào.
Ngồi nhìn cái xác quái vật, dù đã thấy nhiều lần, nhưng cảm giác ghê tởm vẫn không hề giảm bớt.
"Hay là vào trong cạo rêu ăn?"
Do dự một chút, Trần Sinh dùng dao tế lễ cắt ra một miếng thịt nhỏ cỡ ngón tay rồi nín thở bỏ vào miệng.
"Con mẹ nó..."
Ngay khi răng chạm vào, một cơn nhức nhối lan ra từ đầu lưỡi.Thịt vừa dai vừa nhớt, vị kim loại nồng nặc kèm theo cảm giác tê dại.
Hắn siết chặt tay, nhắm mắt lại, cắn chặt răng mà nhai nuốt.
"Thà một lần đau còn hơn đau nhiều lần!"
Trong lòng gào thét, hắn cưỡng ép lấp đầy cái bụng. Khi đã đủ no, hắn ghét bỏ nhìn cái xác bị xẻ lung tung, một cước đá văng xuống vực.
Ngồi dựa vào vách đá, hắn lè lưỡi, nước mắt nước mũi đều chảy ra, cứ như vừa bị làm nhục.
"Không khác gì bị hấp diêm vị giác..."
Trần Sinh hít sâu, cố gắng điều chỉnh trạng thái. Hắn dùng Soul Flow, để dòng Soul chậm rãi chảy qua cơ thể, tập trung vào bụng để thúc đẩy tiêu hóa thuận lợi
Mặc dù căng da bụng chùng da mắt, hắn không dám ngủ ở đây mà quay lại thần điện.
Một giấc không mộng.
Có lẽ vì chính hắn đang ở vực thẳm, nên chẳng còn cơn ác mộng nào đáng sợ hơn nữa.
Tỉnh lại,Trần Sinh lục lọi trong thần điện, hi vọng tìm được thứ gì đó giá trị như con dao tế lễ, nhưng chẳng thu hoạch được gì.
Lại tốn thêm một giờ chạy đi tìm nguồn nước, uống đầy bụng, sẵn tiện vệ sinh cơ thể.
Khi hắn quay trở lại hang động hôm qua, cả tinh thần lẫn thể chất đều đã ở mức tốt.
Cầm chặt dao tế lễ, Trần Sinh cảm thấy tự tin hơn rất nhiều.
Tới bãi rêu hôm qua, hắn trầm mặc nhìn lớp rêu rồi cạo ra một ít để ăn thử.
Vị không tệ, nhưng hôi mùi đất.
Hắn đi vòng quanh đó tìm mục tiêu.
Càng vào sâu, đường hầm càng nhỏ, số lỗ trên vách đá cũng dày đặc hơn.
Hắn không dám mạo hiểm.
Dù Rock Worm trên mặt đất khá chậm chạp, nhưng nếu bị bao vây, khả năng mất tay mất chân là rất cao.
Cuối cùng, hắn quay ra ngoài, ôm theo một đống rêu to.
Vừa nhai vừa suy nghĩ, Trần Sinh nhắm mắt lại, cảm nhận Art của bản thân.
Không cần ai dạy, giống như bản năng hít thở, hắn nhẹ nhàng kích hoạt nó.
[Sacred Form of the Shapeless – Thánh Hình Vô Định]
Soul trong cơ thể bị rút đi, nhưng vẫn trong mức chấp nhận được.
Trần Sinh mở mắt—và thế giới trước mặt đã hoàn toàn thay đổi.
Cảnh vật quen thuộc nhòe đi, mọi đường nét trở nên mơ hồ, thay vào đó là những dải màu phản chiếu nhiệt lượng.
Đất đá và vật ch.ết chỉ là những mảng xám lạnh lẽo.
Cơ thể sống như hắn lại phát sáng bằng sắc cam đỏ rực.
Một cách vô thức, hắn lè lưỡi.
Ngay lập tức, một lượng "thông tin" tràn vào não,mùi ẩm ướt trong không khí, mùi đất, mùi tanh hôi… tất cả đồng loạt dội đến, rõ ràng gấp bội lần.
Hắn giật mình lùi lại một bước. Góc nhìn này quá kỳ lạ. Mọi thứ hệt như bị ép sát vào một tấm kính nhiều màu, khiến hắn không thể phân biệt khoảng cách rõ ràng.
Lại vô thức thè lưỡi, một lần nữa, cảm giác ấy tràn đến,cứ như hắn tận mắt thấy, tự tay sờ, từng chi tiết đều hiện lên rõ ràng trong đầu.
Đứng lên, cơ thể hắn hơi lảo đảo vì chưa quen. Nhưng hắn nhận ra mình có thể nhìn trong bóng tối mà không cần ánh sáng.
Trần Sinh cúi đầu nhìn tay mình.
Không có vảy mọc ra, không có móng vuốt, nhưng khi hắn nhặt một viên đá lên và bóp mạnh…
"Rắc!"
Viên đá vỡ vụn trong lòng bàn tay hắn.
"Thế này thì bẻ cổ người chắc còn dễ hơn..."
Hắn nuốt nước bọt. Giờ thì hắn đã hiểu vì sao không có chuyện nổi dậy lật đổ, chỉ có vươn lên giẫm qua kẻ khác để gia nhập giai tầng thống trị.
Soul Bearers có thể dễ dàng tàn sát và đàn áp người bình thường.
Hắn nhớ lại lời Jack nói hắn chỉ là Soul Bearer cấp E.
Nếu xếp theo bảng chữ cái, vậy thì những kẻ phía trên chẳng phải đều là những cỗ máy giết chóc di động sao?
Ngay lúc ấy, một cảm giác ngứa ngáy khó chịu lan ra khắp người.
Vô thức, Trần Sinh giơ tay lên gãi.
Cảm giác thỏa mãn chỉ kéo dài trong thoáng chốc,cho đến khi hắn nhìn xuống lòng bàn tay.
Một lớp da mỏng đã bị cào ra.
Đồng tử hắn co rụt lại.
Trần Sinh lập tức tắt Art.
Hắn cúi đầu nhìn cánh tay mình. Một lớp da cũ bong ra, dính nhớp trong lòng bàn tay. Chỗ vừa bị lột để lộ lớp da mới bên dưới, hơi ửng đỏ.
Cơn ngứa ngáy vẫn còn, như hàng ngàn con kiến bò dưới da.
Hắn nghiến răng kiềm chế, nhưng suy nghĩ đáng sợ đã len lỏi vào đầu.
Nếu cứ tiếp tục lạm dụng Art này… liệu một ngày nào đó, hắn có lột sạch cả người không?