Chương 14: Chuẩn Bị

Vài ngày trôi qua, cứ thế lặp đi lặp lại: ăn uống, ngủ nghỉ, dùng kĩ thuật Soul Flow dẫn dắt Soul, học cách dùng Soul cường hóa cơ thể, thu liễm Soul…
Bước vào hang động, lần này hắn không cần đá phát sáng. Kích hoạt Art, tầm nhìn thay đổi.


Trần Sinh lao đi như bay, tốc độ vượt xa người thường. Mắt đảo qua từng ngóc ngách trong hang, những ngày thử nghiệm giúp hắn hiểu rõ khả năng của Art.


Ví dụ như hắn có thể nhìn xuyên vật thể rắn vài mét. Nhưng nếu lạm dụng, cảm giác ngứa ngáy sẽ kéo đến. Dùng quá lâu, não quá tải thông tin, gây chóng mặt, buồn nôn, thậm chí xuất huyết mũi hoặc mắt…
Bỗng dưng hắn dừng lại.
Đá vụn dưới chân rung nhẹ.
Trong tầm mắt, một con Rock Worm đang lao tới.


ẦM!
Một bóng đen khổng lồ xé toạc vách đá, đá vụn văng tứ tung. Rock Worm xuyên qua tầng đất như một mũi tên rời cung, miệng há rộng, hàng răng cứng như lưỡi đao phản chiếu ánh sáng mờ nhạt từ hang động.
Trần Sinh lách người theo phản xạ. Gió rít bên tai, cơ thể hắn căng cứng như dây đàn.


Đây là con to nhất hắn từng đối mặt.
Một thoáng lo sợ lướt qua tâm trí, nhưng hắn nghiến răng, siết chặt dao tế lễ, buộc bản thân phải bình tĩnh.
Cường hóa cơ thể bằng Art và Soul cùng lúc…
Mặc dù Soul đang rút đi, nhưng trong vài giây ngắn ngủi, hắn đã đẩy cơ thể đến giới hạn.
Rầm!


Con quái vật cắm thẳng vào vách đá, để lại một vết nứt sâu hoắm.Tiếng đá vụn lạo xạo vang vọng trong hang động ẩm ướt. Không khí nặng mùi đất và kim loại, đè ép lồng ngực
Trần Sinh chưa kịp thở phào, Rock Worm đã uốn éo thân thể, chuẩn bị lao đến lần nữa.


available on google playdownload on app store


Con quái vật này dài bốn mét, lớp da sần sùi hơn những con hắn giết trước đó. Rõ ràng, nó đã ăn quặng kim loại.
“ch.ết tiệt…”
Trần Sinh không dám lơ là. Hắn dồn sức né tránh, đồng thời vung dao tế lễ cắm vào sườn con quái vật, rạch ra một vết thương dài. Rock Worm rít lên đau đớn.


Chỉ tiếc rằng, dù sắc bén, dao tế lễ chỉ dài một gang tay, không thể đâm sâu vào bên trong.
Rock Worm không thể quay đầu phản đòn, nhưng thân thể khổng lồ của nó quật sang ngang, muốn nghiền nát Trần Sinh vào vách đá.


Hắn giơ tay chống đỡ, cơ thể run lên vì áp lực. Tay còn lại không ngừng di chuyển, như rọc giấy, liên tục rạch lên da thịt con quái vật.
Hắn thề bản thân không phải biến thái, nhưng đối với quái vật… hình dạng, cấu tạo của chúng luôn khiến hắn tò mò.


Hắn đã từng mổ xẻ một con để nghiên cứu. Kết quả? Rock Worm có cấu trúc gần giống loài giun, nhưng có thể bọc chứa dịch axit ở gần đầu.
Bị thương nặng, Rock Worm rít lên, đầu cắm vào vách đá, muốn bỏ chạy.
Trần Sinh không cho nó cơ hội.


Hắn cúi người, tay phải chảy tràn Soul, ngón tay co lại thành hình lưỡi dao.
Không do dự, hắn đâm thẳng vào vết thương trên thân Rock Worm.
Một luồng nhiệt ấm nóng bao trùm bàn tay.
Bên trong con quái vật nhớp nháp như ngâm trong bùn. Các bó cơ co giật điên cuồng, cố ép ngón tay hắn ra ngoài.


Mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi, hỗn hợp giữa kim loại, đất ẩm và thịt sống.
Hắn nghiến răng. Cảm giác từng bó cơ siết chặt bàn tay như muốn nghiền nát nó.
Nhưng Trần Sinh đã quen với cảm giác này.
Soul chảy dọc theo khớp tay. Lưỡi dao vô hình cắt qua lớp cơ bắp đang vùng vẫy.


Rock Worm quẫy mạnh đến mức mặt đất rung lên.
Hắn không dừng lại.
Dao tế lễ trong tay trái đâm sâu hơn.
Xoẹt!
Cấu trúc bên trong bị phá hủy hoàn toàn. Rock Worm rùng mình một cái, toàn thân co rút, rồi cuối cùng bất động.
Hắn quét mắt xung quanh.


Vài con Rock Worm khác đã bị thu hút bởi chấn động khi chiến đấu. Trần Sinh dùng hết sức kéo thi thể con quái vật dài bốn mét ra cửa hang.
Lũ Rock Worm loanh quanh một lúc, không tìm thấy chấn động nữa, liền bỏ đi.
Cơn ngứa ngáy lại kéo đến.
Kéo thi thể ra thêm vài chục mét, Trần Sinh mới tắt Art.


Hắn ngồi bệt xuống đất, tay run rẩy bịt mắt, lưng tựa vào đá. Mồ hôi chảy dài trên trán, hòa lẫn với bụi đất. Phải mất vài phút xoa mắt liên tục, tầm nhìn mới dần rõ lại.
Sau khi điều hòa hơi thở, hắn nhe răng cười, rút dao tế lễ ra, bắt đầu xử lý chiến lợi phẩm.


Phân xác con quái vật, hắn chọn phần thịt sâu bên trong, ít tanh, mềm, và không có quá nhiều vị kim loại.
Dao tế lễ sắc bén dễ dàng lột da nó. Hắn cạo sạch lớp thịt dính phía trên, nhẩm tính kích thước rồi đặt sang một bên.


Lúc đang mổ xẻ con quái vật, Trần Sinh kinh hỉ phát hiện một viên tinh thể Soul. Viên này so với viên hắn nhặt được trong hầm mỏ trước đó còn lớn hơn một chút.


Hắn cẩn thận kéo viên tinh thể ra khỏi những sợi cơ bọc quanh, nắm chặt trong tay. Một luồng hơi ấm lan tỏa, đồng thời một dòng thông tin truyền thẳng vào đầu hắn. Không cần ai hướng dẫn, hắn lập tức hiểu cách hấp thu nó.


Hắn có thể lựa chọn,bổ sung Soul trực tiếp vào cơ thể, tiêu hao tinh thể để tăng một điểm kinh nghiệm, hoặc chia đều cho cả hai khía cạnh.
Không cần suy nghĩ nhiều, Trần Sinh dứt khoát chọn bổ sung Soul trực tiếp.


Lập tức, một dòng nước ấm chảy khắp cơ thể hắn, cơn mệt mỏi và đau nhức tan biến, mang lại cảm giác thư giãn dễ chịu như được mát xa. Đáng tiếc, khoảnh khắc đó chỉ kéo dài trong chớp mắt. Viên tinh thể nhanh chóng tan thành tro bụi, để lại trong hắn một cảm giác tiếc nuối mơ hồ.


Trần Sinh cảm nhận dòng Soul trong cơ thể đã được lấp đầy hơn một phần ba. Hắn siết chặt nắm tay, trong lòng tràn đầy tự tin,mục tiêu lại gần hơn một chút.


Mặc dù không có gì để so sánh trực tiếp, nhưng nhờ sở hữu hai Art cấp Mythical, trữ lượng và chất lượng Soul của hắn rõ ràng đã vượt xa những người cùng cấp. Đổi lại, thời gian để khôi phục và lấp đầy Soul cũng kéo dài hơn đáng kể.


Dựa trên ước lượng của bản thân, chỉ cần khôi phục đến hai phần ba là hắn có thể khởi hành.
Nếu các tư tế tộc Xà Nhân thấy Trần Sinh dùng dao tế lễ,vốn chỉ dành cho nghi lễ linh thiêng,để phân xác một con quái vật cấp thấp, có lẽ họ sẽ bật nắp quan tài nhảy ra bóp cổ hắn.


Xử lý xong, phần còn thừa bị đẩy xuống vực.
Hắn lấy rêu khô ra, dùng đá đánh lửa nhóm lên. Khi lửa cháy, hắn ném vào một ít mô cơ đã phơi khô để duy trì ngọn lửa. Cháy không tốt lắm, nhưng dùng tạm vẫn được.


Sau đó, hắn lấy một viên đá phẳng, đặt miếng da Rock Worm lên, hơ trên lửa vài phút. Nhiệt độ làm bề mặt co lại, khô hơn và bớt xốp.
Hắn nghiền rêu khô, trộn với tro từ đống lửa rồi chà xát lên mặt trong miếng da. Hỗn hợp này giúp lấp đầy các lỗ nhỏ, hạn chế nước thấm vào.


Chờ lớp tro khô lại, hắn bóp thử miếng da,cứng hơn, ít thấm nước. Hắn cắt tấm da thành hình bầu dục, gập mép, rồi dùng dây da tự chế buộc chặt, tạo thành túi đựng nước.
Hắn lấy chút nước còn sót trong túi cũ, đổ thử vào và không thấy rò rỉ.
Trần Sinh nhếch môi cười:


“Lão tử đúng là thiên tài,không uổng phí thời gian xem mấy seri sinh tồn nha"
Nhìn xuống vực sâu tối om bên dưới, hắn thở dài.
Hắn không biết sẽ phải đi bao lâu, sẽ đối mặt với gì. Soul Bearers có thể chịu đói khát lâu hơn người bình thường, nhưng cũng không thể ăn gió uống sương mà sống.


Ai biết phía dưới có nước hay không?
Chuẩn bị trước vẫn hơn.
Thịt nướng lên đã không tởm như mấy lần ăn sống,ăn uống no nê,hắn làm vài phần thịt hun khói bỏ vào một cái túi khác.Vẫn không dám ngủ gần cái nơi mà đám Rock Worm tụ tập,hắn mấy chút thời gian trở về thần điện ngủ.






Truyện liên quan