Chương 50: HÓA CỐT MIÊN CHƯỞNG ĐẢ THƯƠNG TIỂU BẢO

Thái Hậu biết gã nói đúng, liền hỏi:- Ngươi hào phóng như vậy, dĩ nhiên Thuỵ Ðống mang ơn phải trả ơn.Ngươi uỷ thác cho hắn làm việc gì?Vi Tiểu Bảo đáp:- Nô tài không dám tâu.Thái Hậu lớn tiếng:- Ngươi có nói hay không thì bảo?Vi Tiểu Bảo thở dài đáp :- Thuỵ tổng quản hứa lời hễ nô tài ở trong cung bị người sát hại thì y đem nguyên nhân nội vụ tâu bày tường tận lên Thánh Thượng. Y bảo sẽ viết sẵn một bản tâu để bên mình và ước định cùng nô tài cứ hai tháng một lần nô tàì nô tài sẽ...Thái Hậu run lên, hỏi:- Hai tháng một lần ngươi làm sao?Vi Tiểu Bảo đáp:- Hai tháng một lần nô tài đến chỗ người. .. bán đường phèn, hỏi gã: "Có đường phèn đựng trong bình bằng phỉ thuý mã não bán không?"Gã sẽ trả lời : "Có, mỗi bình một trăm lạng" .Nô tài hỏi: " Sao đắt thế ! Ta trả năm trăm lạng một bình có bán không?"Gã hỏi lại: "Ngươi chưa về chầu trời ư?"Nô tài đáp : "Ngươi cứ về nói với lão gia ngươi đi! "Thế là gã sẽ thông tri cho Thu tổng quản.Trong lúc cấp bách, Vi Tiểu Bảo không nghĩ ra được thiên cố sự gì mới lạ,liền rập mẫu những lời chỉ điểm của Trần Cận Nam, biến cải đi một ít rồi đưa ra.Thái Hậu nghe nói, nghĩ bụng: "Ðây đúng là cách liên lạc của con nhà võ trên chốn giang hồ, chắc thằng giặc non này không bịa ra được ! "Bà càng nghĩ càng kinh hãi trong lòng, lại có ý hối hận mình không dằn lòng nhẫn nại được.Sau khi bà bị thương ở tay, căm hận quá chừng mới đụng phải bọn thích khách xuất hiện ở trong cung.Bà thừa cơ Thuỵ Ðống đến canh gác ngoài tẩm cung liền phái hắn đi giết Tiểu Quế Tử.Không ngờ gã này lại thổ lộ việc cơ mật với hắn và hăm doạ hắn đến phải bỏ chức chạy trốn.Bà lại nghĩ:- Tên tiểu tặc này đem việc đại sự cơ mật nói ra thì bất cứ là ai cũng phải kinh tâm động phách.Thuỵ Ðống tránh vạ để giữ mình là chuyện thường .Hắn. .. vẫn còn nghĩ đến tiên đế mới lên Ngũ Ðài sơn.Thái Hậu trong lòng xoay chuyển ý nghĩ hồi lâu, bà lại hỏi:- Nếu đến thời hạn mà ngươi không đi kiếm tên bán đường phèn được thì làm thế nào?Vi Tiểu Bảo đáp:- Thuỵ tổng qụản nói là y chờ nô tài chừng mười bữa hay nửa tháng vẫn không thấy nô tài tìm đến tức là nô tài đã uổng mạng rồi.Khi đó y... y sẽ tìm cách đưa bản tâu lên Hoàng Thượng ...Gã ngừng lại một chút rồi thở dài, nói tiếp:- Nô tài ch.ết là hết đời, chẳng còn chuyện gì hay ho nữa.Nhưng nô tài thuỷ chung giữ vẹn lòng trung, chỉ xin Thánh Thượng gia tâm đề phòng, oán thì trả oán, hờn cũng rửa hờn, đừng để người ta ám toán






Truyện liên quan