Chương 55: DIỆU KẾ BẰNG BA GIA CÁT LƯỢNG

Bạch Hàn Phong đứng phắt dậy, dõng dạc lên tiếng :- Nếu Vi Hương Chủ cứu được bọn tại hạ... à quên... cứu được những hào kiệt nghĩa sĩ bị giam hãm trong Hoàng cung thì Bạch mỗ nguyện chặt một cánh tay này để tạ tội, vì nó đã gây nên tội lỗi với Hương Chủ.Vi Tiểu Bảo cười đáp :- Bất tất phải thế! Bất tất phải thế! Bạch đại hiệp có chặt cánh tay đưa cho tại hạ, tại hạ cũng chẳng dùng làm gì được. Huống chi gã phong cùi bạn của tại hạ chẳng có bản lãnh gì, thì việc gã có cứu nổi người trong Hoàng cung hay không, cái đó ai dám nói quyết?Mấy vị thích khách kia vào cung định hành thích Hoàng đế là phạm tội rất nặng.Người họ phải đeo không biết bao nhiêu xiềng xích và khoá sắt, lại cũng không hiểu bao nhiêu quan quân canh giữ cực kỳ nghiêm mật .Tại hạ nói đi cứu người bất quá còn là chuyện hoang đường vậy các vị hãy coi đó như chuyện mò trăng đáy biển, làm trò tiêu khiển mà thôi.Mộc Kiếm Thanh nói:- Việc cứu người trong Hoàng cung dĩ nhiên là thiên nan vạn nan, bọn tại hạ cũng không dám kỳ vọng có thể thành công, mà chỉ mong Vi Hương Chủ vì bọn tại hạ mà gắng sức hết lòng, được tới đâu hay tới đó. Bất luận vụ này có thành công hay không, hết thảy bọn tại hạ cũng vô cùng cám ơn đức của Hương Chủ.Vi Tiểu Bảo nói:- Vậy thì được ! Bây giờ bọn tại hạ ăn uống no say rổi, tại hạ đến tìm người bạn kia để thương nghị với gã về công việc hành động.Con mẹ nó! Tại hạ được coi thủ đoạn của gã cũng là một điều thú vị.Vi Tiểu Bảo thò tay vào bọc móc trong mình ra bộ đồ chơi rồi liệng xuống bàn Bát tiên.Mọi người để ý nhìn thì hiển nhiên là bốn con xúc xắc .Cả bốn con xúc xắc xoay đi mấy vòng rồi nằm yên bốn điểm đỏ chói hướng cả lên trên.Vi Tiểu Bảo vỗ tay reo :- Mãn Ðường Hồng ! Mãn Ðường Hồng! Thật là một quẻ đại cát! Hỡi ôi!Quẻ này tượng trưng mọi người đều máu chảy đầu rơi, phải giết cho kỳ hết, đầy nhà ngập máu đỏ hồng !Mọi người nhìn nhau thất sắc, ai cũng kinh ngạc .Vi Tiểu Bảo thu lấy bộ xúc xắc cất đi rồi chắp tay nói:- Bọn tại hạ đến quấy quả quý vị nhiều rồi.Bây giờ xin cáo từ. Liệu các vị có thể cho Từ tam ca đi theo bọn tại hạ được không?Mộc Kiếm Thanh đáp :- Vi Hương Chủ khách sáo quá ! Bọn tại hạ xin kính cẩn đưa chân Vi Hương Chủ, Từ tam gia cùng các vị bằng hữu trong Thiên Ðịa Hội.Vi Tiểu Bảo liền cùng Từ Thiên Xuyên và bọn Phàn Cương rời khỏi bàn tiệc đi ra cửa.Mộc Kiếm Thanh và bọn Liễu Ðại Hồng tiễn chân quần hào đến tận cổng ngoài; chờ cho Vi Tiểu Bảo lên kiệu rồi mới trở lại.Quần hào về đến viện Tứ Hợp, Phàn Cương nóng tính hỏi ngay:- Vi Hương Chủ! Ðêm qua có thích khách lẻn vào Hoàng cung ư? Coi vẻ mặt mọi người trong Mộc vương phủ và thái độ hoang mang của họ, thì e rằng những thích khách đó là người của bọn họ phái đi. Chẳng hiểu có đúng không?Vi Tiểu Bảo cười đáp :- Ðúng thế! Việc thích khách vào cung đêm qua không dám tiết lộ với ai,nên bên ngoài chẳng một người nào hay. Vậy mà bọn Mộc vương phủ tuyệt không lộ vẻ kinh ngạc, lai ra dáng lo âu thì dĩ nhiên bọn thích khách là người trong phe của họ rồi, không còn nghi ngờ gì nữa.Huyền Trinh hỏi:- Bọn này lớn mật dám vào cung định hành thích Hoàng đế Thát Ðát thì ra họ có gan nuốt búa, thật là đáng kính.Vi Hương Chủ! Liệu Hương Chủ có cứu được họ ra không?Thuộc hạ e rằng vụ này khó hơn cả lên trời.Lúc Vi Tiểu Bảo ngồi trên bàn tiệc đối đáp với Mộc Kiếm Thanh và Liễu Ðại Hồng, đã có chủ ý ở trong lòng. Việc cứu thích khách bị giam giữ, gã tự lượng quyết không thể làm được, nhưng trên giường trong phòng gã đã có hai cô nằm ườn ra đấy là tiểu Quận Chúa và Phương Di.Tiểu Quận Chúa không phải là thích khách.Cô bị người Thiên Ðịa Hội bắt đem vào cung thì có tha cô ra cũng không đáng kể.Nhưng còn Phương Di đúng là thích khách lẻn vào Hoàng cung, bây giờ gã chỉ cần nghĩ cách đưa nàng ra mà việc này chẳng khó khăn gì.Vi Tiểu Bảo nghe Huyền Trinh hỏi vậy liền mỉm cười đáp :- Nhiều thì không được nhưng cứu và đưa một người thì có thể làm nổi.Từ tam ca chỉ giết có một mình Bạch Hàn Tùng, vậy chúng ta đưa một người ra trả họ.Thế là một mạng đổi lấy một mạng, bọn họ cũn không lỗ vốn.Huống chi chúng ta giả cả vốn lẫn lời, tức là cả vị tiểu cô nương mà Tiền Lão Bản đã bắt được giao cho tại hạ. Bây giờ mình trả hai người cho họ thì họ còn nói gì được nữa?Ðoạn gã quay sang bảo Tiền Lão Bản:- Tiền đại ca! Sáng sớm mai đại ca đem hai con heo ch.ết đến ngự trù phòng và chờ tại hạ về phòng lấy người nhét vào bụng heo. Tại hạ xuống ngự trù phòng sẽ nồi cơn th.ịnh nộ thoá mạ đại ca, chửi như tưới hạt sen lên đầu,chửi như tát nước vào mặt rồi bảo hai con heo đó không dùng được, bức bách đại ca phải khiêng về ngay lập tức .Tiền Lão Bản vỗ tay cười nói:- Vi Hương Chủ! Kế ấy tuyệt diệu! Muốn đặt tiểu cô nương vào bụng heo còn là việc dễ dàng, nhưng con thứ hai phải lớn hơn nhiều mới đủ chỗ cho cô lớn






Truyện liên quan