Chương 73: TRONG NHÀ MA GẶP LŨ HUNG TÀN
Từ Thiên Xuyên lạng người sang mé hữu. Tay trái hắn nhằm chụp vào một mắt một đại hán.Ðại hán này ngửa người về phía sau. Thanh đơn đao trong tay gã bị Từ Thiên Xuyên đoạt mất.Sau lưng gã đau nhói lên. Chính thanh đao của gã đã đâm vào bụng.Từ Thiên Xuyên đoạt được đơn dao lại giết hai người liền.Bên kia Ngao Bưu cũng đã cùng người động thủ.Lưu Nhất Chu ngần ngừ một chút rồi cởi nhuyễn tiên xông ra chiến đấu.Bên đối phương tuy đông người, nhưng ngoài một mình lão già đang chiến đấu ngang mức với Ngô Lập Thân, còn toàn hạng tầm thường không chống nổi đối thủ.Vi Tiểu Bảo thấy bên mình chiếm phần tiện nghi, liền tự nhủ:- Chỉ cốt đừng đụng vào lão gia, còn ngoài ra cũng có thể đối chọi được một lúc với họ.Gã rút truỷ thủ cầm tay toan xông ra.Phương Di giữ gã lại nói:- Bên mình nhất định thắng rồi, ngươi bất tất phải trợ lực .Vi Tiểu Bảo nghĩ bụng:- Ta cũng biết nhất định thắng mới xông ra, chứ bên mình thua thì chỉ có đường chạy trốn.Bỗng nghe những tiếng lách cách vang lên! Lão già kia lại cọ xát cặp phán quan bút vào nhau.Bọn thủ hạ của lão vội kéo đến phía sau lão, bày thành một thế trận rất mau chóng.Bọn hán tử chỉ cần bước chuyền đi một chút là lập xong phương vị. Mười mấy người xúm xít vào một chỗ mà cũng không đụng phải nhau.Diễn biến này tỏ ra bình nhật chúng đã luyện tập rất thành thuộc . Nguyên một vụ lập trận chúng đã tốn rất nhiều công phu.Từ Thiên Xuyên và Ngô Lập Thân đều kinh hãi nhảy lùi một bước.Ngao Bưu cậy mạnh xông vào. Ðột nhiên bốn thanh đao từ trong trận nhất tề phóng ra. Hai thanh chém trên vai, hai thanh quét dưới chân, phối hợp với nhau xảo diệu vô cùng . Trung gian hai ngọn thương gạt đao của gã chém tớiNgao Bưu rú lên một tiếng:- Úi chao !Bả vai gã bị trúng một đao .Ngô Lập Thân vội la lên:- Bưu nhi hãy lùi lại!Ngao Bưu vội lùi lại nhảy ra ngoài.Mới trong nháy mắt, chiến cục đã biến đổi, thế hơn thua đột nhiên đảo ngược.Từ Thiên Xuyên và hai cô đứng ở phía trước Vi Tiểu Bảo để bảo vệ cho gã và quan sát đối phương vận dụng trận pháp ra sao.Bỗng lão già tay phải giơ phán quan bút lên, lớn tiếng hô:- Hồng giáo chủ vạn niên bất lão ! Vnh viễn được hưởng tiên phúc ! Thọ ngang thượng đế! Thọ ngang thượng đế!Mười mấy hán tử nhất tề giơ binh khí lên, đồng thanh lớn tiếng hô theo:- Hồng giáo chủ thọ ngang thượng đế! Thọ ngang thượng đế!Tiếng hô làm chấn động cả mái ngói. lình trạng chẳng khác lũ điên khùng.Bọn Từ Thiên Xuyên trong lòng kinh hãi không hiểu họ làm trò quỷ gì.Vi Tiểu Bảo nghe nói đến ba chữ "Hồng giáo chủ" sực nhớ tới Ðào Hồng Anh từ lời nói đến vẻ mặt lộ ra cực kỳ khủng khiếp, bất giác buột miệng la lớn lên:- Thần long giáo ! Bọn họ ở Thần long giáo rồi !Lão già kia đột nhiên biến sắc hỏi:- Ngươi cũng biết tiếng Thần long giáo ư?Rồi lão giơ cao tay mặt lên và hô lớn:- Hồng giáo chủ thần thông quảng đại.Giáo phái ta đánh bại khắp nơi,Ðịch nhân thấy bóng chạy tơi bời.Cững rắn cũng tan tành xác pháo .Ðồng bọn của lão cũng hô theo :- Hồng giáo chủ thần thông quảng đại.Giáo phái ta đánh bại khắp nơi,Ðịch nhân thấy bóng chạy tơi bời.Cững rắn cũng tan tành xác pháo .Bọn Từ Thiên Xuyên nghe bọn kia niệm một câu là lại run lên một lần. Ai cũng cảm thấy hành vi của bọn đó thật ly kỳ quái lạ xưa nay chưa từng có.Lúc lâm địch cũng lớn tiếng niệm chú