Chương 72: NHỮNG CHUYỆN HÃI HÙNG TRONG QUỶ CỐC
Cả đoàn bảy người đi một lúc, bỗng nghe tiếng nước chảy bì bõm thì ra đã đến bờ sông. Ðoàn người ngược dòng đi lên chừng nửa dặm bỗng ngó thấy một căn nhà nhỏ.Bảy người mừng rỡ khôn xiết, tăng gia cước lực chạy nhanh hơn.Khi đến gần nhìn rõ thì đây không phải là toà nhà mà là một miếu, tường xiêu vách đổ. Ðang lúc mưa rào tầm tã mà gặp toà miếu này để ẩn mưa thì dù dột nát đến đâu cũng còn hơn ở ngoài trời.Cửa miếu đã tan nát. Mọi người vào trong bỗng ngửi mùi hôi hám xông lên nồng nặc .Phương Di phải gắng gượng đi một lúc khá lâu, vết thương ở trước ngực nàng lại nổi cơn đau cực kỳ khó chịu. Bất giác nàng chau mày nghiến răng.Từ Thiên Xuyên bẻ những mảnh bàn ghế bằng gỗ trong miếu đốt lửa lên để mọi người hơ quần áo .Trên trời mây đen mỗi lúc một dày, trận mưa mỗi lúc một lớn.Từ Thiên Xuyên đã chuẩn bị rất chu đáo . Lão lấy lương khô trong bọc ra chia cho mọi người ăn.Mộc Kiếm Bình nhìn Vi Tiểu Bảo cười hỏi:- Lúc nãy đại ca đã động chân động tay vào bánh lạt của Lưu sư ca?Vi Tiểu Bảo trợn mắt lên hỏi lại:Ðâu có? Ta làm gì mà bảo đụng chân đụng tay vào?Mộc Kiếm Bình hỏi:- Hừ! Ðại ca còn không chịu nhán ư? Thế thì làm sào Lưu sư ca lại trúng thuốc mê té xỉu?Vi Tiểu Bảo vẫn không chịu, cãi:- Y trúng thuốc mê đâu? Trúng lúc nào mà sao ta không thấy gì hết? Y vẫn bình yên ngồi đó thôi !Mộc Kiếm Bình bĩu môi nói:- Ðại ca lại giả ngây giả dại rồi. Tiểu muội không nói nữa.Phương Di ngồi bên cũng đầy lòng ngờ vực . Ban đầu Lưu Nhất Chu chụp lấy Vi Tiểu Bảo, nàng còn ở đằng xa nên không trông thấy rõ ràng.Sau nàng thấy hai người ngồi nói chuyện ở dưới gốc cây mới rón rén tiến lại gần ẩn vào trong rừng nhìn Lưu Nhất Chu lấy từng tấm bánh một ở trong bọc đưa ra. Thuỷ chung hắn vẫn đăm đăm nhìn Vi Tiểu Bảo phòng gã trốn chạy. Không hiểu tại sao chỉ trong nháy mắt, Lưu Nhất Chu lại hôn mê té xuống.Vi Tiểu Bảo cười nói:- Không chừng trong ruột Lưu sư huynh có bệnh kinh niên. Bệnh chứng phát tác bất ngờ nên té xỉu không biết gì nữa .Lưu Nhất Chu cả giận đứng phắt dậy quát lên:- Ngươi... Ngươi...Phương Di trợn mắt lên nhìn Vi Tiểu Bảo nói:- Ngươi hãy qua đây.Vi Tiểu Bảo đáp:- Ngươi lại muốn đánh người ta chứ gì? Ta chả dại gì mà đến bên ngươi nữa.Phương Di nói:- Ngươi không nên thốt ra những lời làm thương tổn đến thể diện Lưu sư ca. Dù là con nít cũng nên giữ mồm giữ miệng.Vi Tiểu Bảo lè lưỡi ra không nói gì.Lưu Nhất Chu thấy Phương Di hai lần tỏ vẻ ra về phe với mình thì trong lòng khoan khoái, nghĩ thầm:- Thằng quỷ con này vừa thâm hiểm vừa hư đốn. Quả nhiên Phương sư muội đối với ta có lòng yêu mến.Trong bọn người này, Từ Thiên Xuyên là thuộc hạ của Vi Tiểu Bảo, Ngô Lập Thân cùng Ngao Bưu cảm kích gã đã cứu mạng chỉ còn Phương Di là uy hϊế͙p͙ gã.Vũ trụ mỗi lúc một tối đen. Bảy người ngồi quan một đống lửa. Toà miếu này dột quá, nước mưa tưới vào chẳng còn mấy chỗ khô ráo.Ðột nhiên trên đầu Vi Tiểu Bảo nước mưa nhỏ xuống rồi chảy tới bả vai từng giọt một .Gã nghiêng người sang mé tả, nhưng mé tả cũng có nước mưa chảy xuống.Phương Di nói:- Bên này không dột, ngươi qua đây mà ngồi.Vi Tiểu Bảo ngồi yên không trả lời, nàng lại nói:- Ngươi đừng sợ. Ta không đánh đâu.Vi Tiểu Bảo cười ha hả ngồi sang bên nàng.Phương Di ghé miệng vào tai Mộc Kiếm Bình khẽ nói mấy câu.Mộc Kiếm Bình vừa cười khúc khích vừa gật đầu. Cô ghé vào tai Vi Tiểu Bảo khẽ nói:- Phương sư tỷ bảo coi như người nhà nên đánh đòn và quản cố ngươi đừng để đắc tội với Lưu sư ca nữa