Chương 89: THẦN LONG GIÁO TRỪNG TRỊ NGHỊCH ĐỒ

Hán tử đọc một câu rồi mọi người đọc lại câu đó.Vi Tiểu Bảo cười thầm bụng bảo dạ:- Vụ này có khác gì hoà thượng niệm kinh ? Sao họ lại bảo là bảo huấn của giáo chủ ?Mọi người niệm xong đồng thanh hô :" Bảo huấn của giáo chủ,Thời khắc ghi vào lòng.Lập công cùng phá địch,Trường thọ với non sông."Nhất là bon thiếu niên nam nữ càng hô thật lớn .Vi Tiểu Bảo thấy vẻ mặt giáo chủ đã xấu xa lại lạnh như tiền. Còn người đàn bà ngồi cạnh lão vừa tụng niệm, lại vừa cười tý ta tý toét.Mọi người niệm bảo huấn xong, nhà đại sảnh yên lặng như tờ. Thiếu phụ đảo mắt nhìn quanh, môi vẫn giữ nụ cười.Bỗng mụ đủng đỉnh lên tiếng :- Chưởng môn sứ Hắc Long Môn ! Bữa nay đã đến kỳ hạn, quý sứ giả hãy đem kinh sách nộp lên.Thanh âm mụ vừa trong trẻo vừa hấp dẫn nghe rất lọt tai. Mụ vươn tay trái ra tựa hồ để đón lấy kinh sách.Vi Tiểu Bảo đứng từ xa thấy bàn tay mụ trắng tựa bạch ngọc thì trong lòng tự nhủ :- Thiếu phụ này tuy lớn tuổi, nhưng ta lấy được làm vợ cũng hay lắm. Mụ mà đến làm ăn ở Lệ xuân viện thì bao nhiêu khách làng chơi thành Dương Châu tất ào ào kéo đến, có khi chen lấn nhau làm vỡ cả cổng lớn.Bỗng một lão già áo đen ở đầu mé tả tiến lên hai bước, khom lưng nói :- Kính bẩm phu nhân ? Theo tin tức từ Bắc Kinh đưa tới thì đã điều tr.a được bốn pho kinh sách hiện dấu ở đâu. Bọn thuộc hạ đang hết sức tìm kiếm. Theo lời bảo huấn của giáo chủ thì bọn thuộc hạ có phải hy sinh tính mạng cũng vui lòng, chỉ cầu sao lấy được kinh sách về dâng lên giáo chủ cùng phu nhân.Giọng nói của lão phát run, vì lão sợ hãi quá chừng ?Thiếu phụ tủm tĩm cười nói :- Giáo chủ đã khoan hạn đến ba lần, thế mà Hắc Long sứ vẫn tìm cớ thoái thác không chịu hết sức làm cho nên việc. Như vậy là đối với giáo chủ chưa hết dạ trung thành.Hắc Long sứ cúi rạp xuống đáp :- Thuộc hạ chịu ơn cao đức cả của giáo chủ cùng phu nhân, dù xương tan thịt nát cũng chưa đủ báo đền trong muôn một. Có lý đâu dám chẳng hết lòng ? Thực ra vụ này khó khăn vô cùng ! Thuộc hạ phái đến Hoàng cung sáu người thì Tống Minh Nghĩa và Liễu Yến đã bị uổng mạng.Vi Tiểu Bảo nghe nói đến Liễu Yến, gã tự hỏi :- Mụ cung nữ béo chùn béo chụt quả là môn đồ của Thần Long giáo . Còn tên Tống Minh Nghĩa nào đó phải chăng là người cung nữ giả ?Thiếu phụ giơ tay trái lên vẫy Vi Tiểu Bảo , cười nói :- Tiểu đệ đệ ? Ðệ đệ hãy lại đây ?Vi Tiểu Bảo giật bắn người lên khẽ hỏi :- Phải chăng phu nhân kêu tiểu tử ?Thiếu phụ cười đáp :- Phải rồi ta kêu tiểu đệ đệ.Vi Tiểu Bảo liếc mắt ngó Lục Tiên Sinh và Uỷ Tôn giả đứng hai bên.Lục Tiên Sinh nói :- Phu nhân đã truyền hô, vậy công tử tiến lên cung kính hành lễ.Vi Tiểu Bảo lẩm bẩm :- Ta không cung kính thì đã sao ?Nhưng gã cũng tiến lên kính cẩn khom lưng thi lễ, miệng hô :- Giáo chủ cùng phu nhân hưởng phúc trọn đời, thọ ngang Thượng Ðế.Hồng phu nhân rất cao hứng cười hỏi :- Chú nhỏ này ngoan lắm ? Ai dạy chú dưới chữ " giáo chủ " thêm vào ba chữ "cùng phu nhân" ?Nguyên giáo chúng trong Thần Long giáo chỉ hô " giáo chủ hưởng phúc trọn đời, thọ ngang Thượng Ðế". Ai gia nhập Thần Long giáo cũng học thuộc lòng câu chúc này, chẳng dám thêm vào hay bớt đi một chữ nào .Vi Tiểu Bảo thấy vị phu nhân này đã xinh đẹp vô cùng lại quyền thế rất lớn, có tâng bốc mụ cũng chẳng mất vốn mất lãi gì, gã liền thêm đại vào ba chữ " Cùng phu nhân".Vi Tiểu Bảo nghe Hồng phu nhân hỏi vây liền đáp :- Giáo chủ được phu nhân bầu bạn thì thọ ngang thượng Ðế mới là thú vị. Bằng không thì sau một vài trăm năm phu nhân quy tiên rồi, một mình giáo chủ chẳng hiu quạnh tĩnh mịch lắm ru ?Hồng phu nhân nghe gã nói cười tươi như hoa nở.Hồng giáo chủ cũng không khỏi nhếch mép, tay quét chòm râu dài rồi gật đầu mỉm cười.Bọn giáo chúng Thần Long giáo hễ thấy mặt giáo chủ là kinh hồn táng đởm, chẳng khác gì chuột sợ mèo. Còn ai dám buột miệng nói càn ?Ban đầu họ nghe Vi Tiểu Bảo nói vậy đều sợ hãi rụng rời, bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Sau thấy giáo chủ cùng phu nhân nét mặt tươi cười, chúng mới yên lòng.Hồng phu nhân tươi cười hỏi :- Ba chữ đó chính tiểu đệ đệ tự nghĩ ra thêm vào ư ?Vi Tiểu Bảo đáp :- Ðúng thế ? Tiểu tử nghĩ rằng không thêm vào không được, vì trong khoa đẩu văn khắc trên bia đá đã có danh tự của phu nhân rồi.Gã nói câu này khiến Lục Tiên Sinh sợ tái mặt, khác nào bị rớt xuống hố băng, bụng bảo dạ :- Mình đã mất bao nhiêu tâm huyết mới dạy cho gã học thuộc lòng bài văn bia. Không ngờ bị gã thay đổi một cách đột ngột. Gã mà thêm danh tự của phu nhân vào thì tất số chữ trong bài văn bia sẽ chênh lệch không còn đúng nữa






Truyện liên quan