Chương 90: TIỂU BẠCH LONG LÊN LÀM BẠCH LONG SỨ
Hồng phu nhân giật mình kinh hãi, đang ngồi nhảy vọt lên, hai tay vỗ vào nhau đánh " chát" một tiếng.Hơn hai chục thanh niên áo xanh chống kiếm đứng cản trở trước mặt Thanh Long sứ. Tiếp theo thêm mấy chục người tiến lại bao vây lão.Thanh Long sứ cười ha hả, dõng dạc lên tiếng :- Phu nhân ? Phu nhân giáo huấn bọn con nít này toàn là bị thịt, Giáo chủ tưởng trông vào lũ nhỏ đó để lập công phá địch mà thành tựu được ư ?Công phu trấn tĩnh của Hồng giáo chủ thật đã đến trình độ siêu quần xuất chúng. Lúc nãy bảy thiếu niên đâm ch.ết Trương Chí Linh, Lão đã lờ đi như không thấy. Bây giờ Thanh Long sứ đâm ch.ết tám thiếu niên áo xanh, lão cũng không thay đổi sắc mặt, cứ ngồi yên trên ghế thuỷ chung chẳng nói câu gì .Hồng phu nhân đưa mắt nhìn trượng phu,dường như có ý bẽn lẽn. Mụ lại ngồi xuống mĩm cười nói :- Thanh Long sứ ? Kiếm pháp của người thật là cao minh. Bữa nay. . .Mụ chưa dứt lời bỗng nghe những tiếng choang choảng nổi lên ầm ầm.Trong nhà đại sảnh mấy trăm nam tử thiếu niên tay cầm trường kiếm đều lả tả rớt xuống đất.Quần hào rất lấy làm kỳ, đảo mắt nhìn thấy bao thiếu niên mình co rúm lại, số đông đã té nhào.Mọi người đều nhức đầu hoa mắt chân không đứng vững. Người nào công lực kém một chút ngã lăn ra trước. Còn ai chưa ngã thân hình cũng lảo đảo rồi té xuống sau.Chỉ trong khoảnh khắc, trong nhà đại sảnh, người nằm ngổn ngang. Hồng phu nhân la hoảng, ấp úng hỏi :- Tại . . .tại sao vậy ?Người mụ cũng nhũn ra từ trên ghế trúc tụt xuống.Thanh Long sứ vẫn đứng nghiễm nhiên, tay cầm hai thanh đoản kiếm, bật lên những tiếng cười hung dữ hỏi :- Giáo chủ ! Lão gia tàn sát anh em, ngờ đâu cũng có ngày nay. Bây giờ lão tính sao đây ?Hai thanh đoản kiếm đập vào nhau đánh "chát" một tiếng. Hắn dẫm lên những người dưới đất xông tới trước mặt giáo chủ.Hồng giáo chủ hắng dặng một tiếng đáp :- Chưa chắc ngươi đã làm gì được ta.Lão xoay tay nắm lấy tay ghế bẻ mạnh một cái.Một tiếng "rắc" vang lên ? Tay ghế gãy rời, lão cầm trong tay.Thanh Long sứ không ngờ Hồng giáo chủ còn động thủ được, hắn không khỏi giật mình kinh hãi, lùi lại một bước. Nhưng lão tự nhủ :- Công lực lão này ghê thật ! Lão chống được dược lực, nhưng chỉ trong khoảnh khắc rồi cũng té nhào. Vậy ta hãy cầm cự một lúc rồi sẽ tính.Hắn nghĩ vậy liền hỏi :- Giáo chủ ? Thần Long giáo ta lớn mạnh là thế mà bị đổ vỡ tan tành vì ai gây nên tai hoạ ? Bây giờ lão nhân gia đã biết chưa ?Hồng giáo chủ "hừ" một tràng rồi đột nhiên từ trên ghế tuột xuống ngồi phệt dưới đất. Chiếc ghế trúc bị lão đè xập một nửa.Thanh Long sứ cả mừng sấn sổ tiến lại.Bất thình lình nghe đánh véo một tiếng. Một vật đem theo kình phong mãnh liệt bay tới trước ngực.Thanh Long sứ cực kỳ kinh hãi vung song kiếm lên chém "soạt" một nhát.Lập tức vật đó bị chém làm hai đoạn.Nguyên Hồng giáo chủ đã bẻ gãy được tay ghế trúc, vận hết sức bình sinh liệng tới, uy thế không phải tầm thường. Nửa khúc trên đứt rồi mà luồng cường lực hãy còn ghê gớm.Sột một tiếng vang lên? Khúc tre cắm vào trước ngực Thanh Long sứ, đụng gãy năm sáu rẻ xương sườn đâm vào tới tim phổi.Thanh Long sứ lên một tiếng rồi im bặt. Luồng hơi trong phổi bị nghẹt không đưa lên được nữa thành ra tắc họng.Người Lão lảo đảo mấy cái. Hai thanh đoản kiếm trong tay gã rớt xuống, cắm vào mình hai gã thiếu niên.Hai gã này tứ chỉ mềm nhủn, không cử động được, nhưng miệng rú lên vì đau đớn