Chương 94: CÔNG NƯƠNG ĐÒI TỶ VÕ VỚI HOÀNG HUYNH
Vi Tiểu Bảo cười nói :- Hoàng thượng sai ta đi làm sứ mạng rất khẩn yếu, lật đật về tâu trình nên chưa kịp thay áo.Gã thị vệ đáp :- Dạ dạ . Quế công công ánh hồng đầy mặt, chắc là việc đương sai đã được như ý. Nhất định Hoàng thượng phen này ban thưởng rất nhiều.Vi Tiểu Bảo vùa cười vừa đi vào. Gã tới ngự thiện phòng sai tiểu thái giám mở cửa phòng việc.Bọn thái giám thuộc ngự thiện phòng thấy gã trở về xúm lại hoan nghênh.Có người nói :- Công công dời cung bấy lâu, anh em mong nhớ vô cùng, chỉ cầu mong cho công được mọi sự bình an.Có kẻ mách :- Phòng ngự thiện không có công công cầm đầu, việc gì cũng loạn xà ngầu.Vi Tiểu Bảo cười nói :- Ta cũng nhớ các vị lắm ! Phần tiền của ngự thiện phòng lưu lại cho ta trong mấy tháng ta vắng mặt, ta cho anh em chia nhau mà xài.Bọn thái giám lại càng mừng rỡ.Vi Tiểu Bảo về phòng riêng của mình thay đổi y phục, mặc áo thái giám vào . Gã lại lấy mảnh vải cũ bọc sách lại cẩn thận rồi đến ngự thư phòng để ra mắt Hoàng Ðế.Vua Khang Hy vừa nghe tin Tiểu Quế Tử xin bệ kiến, mừng rỡ nói :- Vào đây mau . Vào đây mau .Vi Tiểu Bảo rảo bước tiến lại, gã tới cửa thư phòng đã thấy vua Khang Hy đứng bên cửa hí hửng nói :- Con mẹ nó ! Tiểu Quế Tử vào đây mau ! Sao ngươi đi lâu thế ?Ba tiếng "con mẹ nó" nhà vua chỉ nói với một mình Vi Tiểu Bảo . Lâu nay nhà vua không thốt ra.Vi Tiểu Bảo quỳ xuống dập đầu nói :- Cung hỷ thánh thượng . Thật là nỗi mừng lớn bằng trời đất.Vua Khang Hy vừa nghe nói đã biết ngay phụ hoàng quả còn sống trên thế gian, long tâm rất đổi bâng khuâng. Long thể lảo đảo mấy cái. Nhà vua phải vịn để đứng vững rồi phán :- Ngươi hãy vào trong này rồi thủng thẳng nói cho trẫm nghe.Ðức vua lòng như se lại xuýt nữa sa lệ.Vi Tiểu Bảo tiến về thư phòng. Gã xoay tay đóng cửa cài then lại rồi đưa mắt nhìn hết cả phía sau các giá sách một lượt thấy không còn tên thái giám nào chầu hầu Hoàng Ðế nữa, gã mới khẽ lên tiếng :- Tâu thánh thượng . Nô tài lên Ngũ Ðài Sơn đã được gặp lão Hoàng gia.Vua Khang Hy nắm chặt lấy tay gã, nghẹn ngào hỏi :- Phụ hoàng của trẫm. . .quả nhiên xuất gia ở Ngũ Ðài Sơn ư ? Ngài. . .ngài bảo sao ?Vi Tiểu Bảo liền thuật lại đã gặp vua Thuận trị trong trường hợp nào ?Bọn Lạt Ma Tây Tang mưu hại ra sao ? Gã đã cứu giá thế nào, cùng liều ch.ết bảo giá ra sao, trình bày hết một lượt.Gã kể cả việc Thập bát la hán chùa Thiếu Lâm đến viện trợ, không bỏ sót điểm nào.Vi Tiểu Bảo rất khéo nói và tài phóng đại. Những sự việc nguyên đã nguy hiểm mười phần, từ miệng gã nói ra còn thêm lên mấy phần nữa. Gã đề cao tấc dạ trung trinh và lòng anh dũng của mình một cách rất khôn ngoan.Tay Vua Khang Hy ướt đẫm mồ hôi, miệng không ngớt nói :- Nguy quá ! Nguy quá !Nhà Vua lại phán :- Lập tức trẫm phái một ngàn thị vệ lên bảo hộ cho phụ hoàng.Vi Tiểu Bảo lắc đầu tâu :- Lão Hoàng gia không muốn thế .Rồi gã đem những lời của Vua Thuận Trị nhất tề kể lại.Vua Khang Hy nghe tới quãng phụ hoàng bảo mình bất tất phải lên Ngũ Ðài Sơn tương kiến và câu đức Vua cha tán dương mình : " Y là một vị hảo Hoàng Ðế biết nghĩ đến đại sự của triều đình trước, chứ không như ta . . ." thì không nhịn được nữa buông tiếng khóc ròng nói :- Trẫm phải đi . .