Chương 95: BỊ ĐÒN ĐAU TRẢ HẬN ĐÁNH CÔNG NƯƠNG

Công chúa thẹn quá hoá giận, lớn tiếng thoá mạ:- Tên thái giám ch.ết băm ch.ết vằm kia, mi cười gì vậy?Nàng vươn tay nắm lấy tay gã kéo ra.Vi Tiểu Bảo mà chống lại thì công chúa không nắm chặt được, nhưng nô bộc đối với chủ nhân, khi nào dám vô lễ. Gã đành để công chúa nắm tay lôi ra khỏi ngự thư phòng, xuyên qua một dãy hành lang.Ngoài ngự thư phòng một lũ thị vệ cùng thái giám đứng chầu chực thấy tình trạng này không khỏi tức cười. Có điều chúng vẫn sợ quyền thế của Vi Tiểu Bảo không dám cười lên tiếng.Vi Tiểu Bảo nói:- Ðược rồi . Công nương cứ buông tay rồi bắt nô tài đi đâu, nô tài cứ đi theo là xong .Công chúa đáp:- Mi là tên cường đạo hoành hành bất pháp. Bữa nay ta đã bắt được, có lý đâu buông tha mi một cách khinh xuất . Ta hãy điểm huyệt mi rồi sẽ tính.Nàng chĩa ngón tay trỏ đâm mạnh mấy cái vào ngực gã. Nàng không hiểu điểm huyệt, chẳng biết huyệt đạo ở chỗ nào cứ phóng tay đâm ẩu làm Vi Tiểu Bảo đau dớn vô cùng.Gã la lên:- Trời ơi! Ðiểm trúng huyệt đạo rồi!Gã ngồi phệt xuống trợn mắt há miệng, không nhúc nhích.Công chúa vừa kinh ngạc vừa khoan khoái, khẽ vung chân đá gã một cước, gã vẫn không cử động.Công chúa cười bảo:- Ðứng đậy .Vi Tiểu Bảo vẫn ngồi ỳ ra không nhúc nhích.Công chúa cho là mình đâm bừa đâm bãi mà ngẫu nhiên trúng huyệt đạo của gã thật. Nàng liền nói:- Ðể ta giải khai huyệt đạo cho?Nàng co chân đá vào lưng gã một cái.Vi Tiểu Bảo bụng bảo dạ:- Con được này đá một cái mà chưa thấy giải khai được huyệt đạo cho ta thì e rằng ả còn đá nữa.Gã liền "ối" lên một tiếng, đứng phắt dậy đáp:- Công nương . Bản lĩnh điểm huyệt vả giải huyệt của công nương quả nhiên rất cao minh, e rằng Ðức Hoàng thượng cũng chưa bì kịp.Ai ngờ gã nịnh không phải đường, công chúa "hứ" một tiếng rồi hỏi:- Mi là một tên tiểu thái giám rất giảo quyệt . Ta điểm huyệt mi hồi nào?Tuy nhiên nàng thấy gã đã thuận gió theo chiều, trong lòng cũng vui vui, liền bảo gã :- Ngươi hãy theo ta.Vi Tiểu Bảo đi theo công chúa đến gian phòng mà trước kia gã đã cùng vua Khang Hy tỷ võ.Công chúa nói:- Cài cửa lại. Ðừng để người ta dòm trộm, học lén.Vi Tiểu Bảo cười thầm nghĩ bụng :- Ngươi đã có bản lỉnh gì mà sợ người ta học lén?Nhưng gã cũng theo lời nàng đóng cửa lại.Công chúa cầm cây róng cửa tựa hồ đưa cho Vi Tiểu Bảo . Ðột nhiên nghe đánh "bình" một cái. Ðầu gã đau choáng váng rồi ngất xỉu, không biết gì nữa.Khi gã hồi tỉnh, mở mắt ra nhìn thấy công chúa đang cười hì hì, vặn lưng đứng đó .Nàng bảo :- Mi là đồ bỏ. Ðã học võ thì mắt phải nhìn đủ sáu mặt, tai nghe khắp tám phương. Ta dùng róng cửa vung lên đánh, sao ngươi không phòng bị? Thế thì còn học võ công sao được ?Vi Tiểu Bảo ngập ngừng:- Nô tài.. .. nô tài..Bỗng gã thấy đầu nhức như búa bổ, mắt bên trái ướt bày nhầy không mở ra được, mũi ngửi thấy mùi huyết tanh. Nguyên vừa rồi cây róng cửa đánh gã bể đầu, chảy máu.Công chúa tay cầm róng cửa vung lên quát:- Ngươi có giỏi thì đứng lên đánh nữa !Nàng chưa nói dút lời đã đập róng cửa xuống vai gã đánh" chát" một tiếng.Vi Tiểu Bảo ối lên một tiếng, đứng phắt dậy.Công chúa cầm róng cửa quét ngang đánh vào chân gã.Vi Tiểu Bảo nghiêng mình né tránh rồi vươn mình toan đoạt cây róng cửa.Công chúa la lên :- Giỏi lắm .Cây róng cửa vung lên đâm vào ngực gã.Vi Tiểu Bảo né tránh sang phía trái không ngờ róng cửa xoay lại đập vào má trái của gã đánh "chát" một tiếng.Vi Tiểu Bảo mắt nẩy đom đóm, người lảo đảo mấy bước .Công chúa lại la lên:- Ngươi là một tên cường đạo lục lâm, ta phải giết mi mới được.Nàng lại đánh một đòn thật mạnh.Vi Tiểu Bảo té huỵch xuống đất.Công chúa cả mừng, giơ róng cửa lên đập xuống sau gáy gã.Vi Tiểu Bảo nghe thấy tiếng gió rít lên rất mạnh ở phía sau. Sợ quá, gã lăn người đi một vòng






Truyện liên quan