
- Chương 1: Aishiteru
- Chương 2: Bản tình ca màu blue
- Chương 3: Gã nhà quê
- Chương 4
- Chương 5: Hoàng tử cho phù thủy dễ thương
- Chương 6
- Chương 7: Hồi kết một cuộc rượt đuổi
- Chương 8: Và mặt trăng
- Chương 9: Lời thú tội của trái dâu tây vàng
- Chương 10
- Chương 11: Lời tỏ tình dành cho ai đó
- Chương 12
- Chương 13: Lưng chừng dốc
- Chương 14: Một mùa hè đi và lớn lên
- Chương 15
- Chương 16: Mùa tuyết tan
- Chương 17
- Chương 18: Mùa xuân của Đậu hũ
- Chương 19
- Chương 20: Ngôi sao nhỏ
- Chương 21: Như mùa đông rơi xuống
- Chương 22
- Chương 23: Tiếng chuông báo thức
- Chương 24
- Chương 25: Tình ca mây xốp trắng
Tôi muốn làm Peter Pan. Nhưng khi biết mình không thể hoàn toàn là Peter Pan, tôi lại nghĩ mình có thể có một phần là Peter Pan. Nghĩa là sau này dù có lớn lên, dù có già đi, nhưng sẽ có một phần suy nghĩ của tôi được gìn giữ ở một góc để giúp tôi “mãi-mãi-mười-tám-tuổi”. Nhưng một sáng nọ, tôi ngủ dậy, và nhận ra mình chỉ là Wendy. Rồi sẽ có một ngày tất cả những suy nghĩ của tôi cũng phải lớn theo, dù là tình nguyện hay bắt buộc, mà tôi không cách nào thay đổi. Những gì thuộc về tuổi trẻ, thời niên thiếu, những cảm xúc mong manh như lần đầu tiên nắm tay ai đó, cơn mưa đầu tiên của mùa đó… có thể sẽ biến mất mãi mãi. Hoặc nếu chúng có ngủ quên cũng sẽ chỉ được đánh thức bằng một điều gợi nhớ.