
Quỷ Súc, Đẳng Ngược Ba!
✍ Nê Đản Hoàng
117 chương
369 lượt xem
5 ✩
✎
- Chương 1: Cha kế là nghề nghiệp nguy hiểm
- Chương 2: Quỷ súc là vật phẩm nhiệm vụ…
- Chương 3: Thứ dược nào đó là đạo cụ hiệu quả
- Chương 4: Sau khi làm trò là phụ thân giá lâm
- Chương 5: Hãm hại là đương nhiên
- Chương 6: Nguyên tác là OOXX lại XX
- Chương 7: Gõ cửa là tình tiết cần thiết…
- Chương 8: Băng sơn là sản phẩm nhà mình…
- Chương 9: Khoa cử là con đường phải đi
- Chương 10: Yy là chỗ nào cũng có
- Chương 11: Chuốc rượu là thói quen nghề nghiệp
- Chương 12: Lời thật lòng là giả dược đắng nghét…
- Chương 13: Vận mệnh là tên tiểu thụ đỏng đảnh
- Chương 14: Rách áo là độc quyền của nhân vật chính
- Chương 15: Đại ca là nhân vật tùy hứng
- Chương 16: Sách học là dụng phẩm uy hiếp
- Chương 17: Bóng tối là ngọn nguồn của mọi tội ác
- Chương 18: Đại ca là tên đồng phạm lãnh khốc
- Chương 19: Con trai thứ ba là kết qủa của cắm sừng
- Chương 20: Đại ca là chim sẻ phía sau
- Chương 21: Ngạo kiều là thuộc tính thực
- Chương 22: Hứa hẹn là có cách nói khác
- Chương 23: Che chở khi hết hạn sẽ mất hiệu lực
- Chương 24: Phản gián là lựa chọn thắng cả đôi đường
- Chương 25: Dễ thương là vũ khí để tranh giường
- Chương 26: Hoài nghi là hòn đá trong lòng
- Chương 27: Bạch y là đạo cụ cần thiết
- Chương 28: Túi tiền là vật cần phải trả
- Chương 29: Cứu mỹ nhân lại chỉ khiến chuyện thêm loạn
- Chương 30: Chim là vật nhất định phải cắt
- Chương 31: Giết chim không cần đao cũng được
- Chương 32: Công tử là con cháu phú gia
- Chương 33: Vấn đề là làm thế nào để cá mắc câu
- Chương 34: Cá lớn đã mắc câu
- Chương 35: Đông Phương là sinh vật cảnh giác
- Chương 36: Bài tập về nhà vào hùa với ta
- Chương 37: Thổ lộ chỉ là đàn gảy tai trâu
- Chương 38: Ra vẻ dễ thương lại bị khinh thường
- Chương 39: Giảng bài mà bước bước là cạm bẫy
- Chương 40: Cứu mỹ nhân đơn thuần chỉ là hư cấu
- Chương 41: Trị thương là thời cơ luyến ái
- Chương 42: Dụ dỗ vẫn kém một nước cờ
- Chương 43: Cục diện một bên sụp đổ
- Chương 44: Kích nộ là chiến lược tấn công thường thấy
- Chương 45: Kiêu ngạo là thành quả cường hóa
- Chương 46: [Đông Phương Vị Minh hậu tri hậu giác
- Chương 47: Không ngờ lại rút lui
- Chương 48: Tiểu đệ cự nhân thiên lý
- Chương 49: Gặp mặt là đổ máu
- Chương 50: Hậu quả là hiểu lầm
- Chương 51: Đấu trà mà nghi vấn trùng trùng
- Chương 52: Đối sách là chạy trốn tập thể
- Chương 53: Đại ca bán thân khởi nghiệp
- Chương 54: Chỗ nào đó đau khôn cùng
- Chương 55: Đấu trà mà nghi vấn trùng trùng
- Chương 56: Mục đích quả nhiên không đơn giản
- Chương 57: Lời thoại bị trộm cắp không thương tiếc
- Chương 58: Bách Chu là con cái nhà ta
- Chương 59: Trò chơi là vật tà ác
- Chương 60: Hôn nhân rõ ràng là mồ Chôn thân
- Chương 61: Tam thiếu gia thiếu gia giáo
- Chương 62: Tắm rửa là lúc có thể thừa cơ
- Chương 63: Cúc hoa vẫn không chịu phản ứng
- Chương 64: Tư bản là lợi khí giả cool
- Chương 65: Phương hướng quả nhiên không đúng
- Chương 66: Quảng cáo rút củi đáy nồi
- Chương 67: Dã quái là mục tiêu nhiệm vụ
- Chương 68: Đại hiệp là dụng cụ qua cửa
- Chương 69: Cha kế lật thuyền trong mương
- Chương 70: Chiến lược là lạt thủ tồi hoa
- Chương 71: Kế hoạch sắp thành lại hỏng
- Chương 72: Rốt cuộc dã quái vẫn dính thủ đoạn thâm độc
- Chương 73: Tiếp theo là ra sức đào góc tường
- Chương 74: Đón lễ là tề tụ một nơi
- Chương 75: Trần Bách Chu dũng cảm đứng ra
- Chương 76: Nghi hoặc yêu hay không yêu
- Chương 77: Bàng quan là có ẩn tình
- Chương 78: Gặp mặt là giao phong chính thức
- Chương 79: Trận đầu đại thắng
- Chương 80: Tính kỹ vẫn có sai sót
- Chương 81: Công danh là lợi thế lừa tình
- Chương 82: Kết cục vẫn cứ bị từ chối
- Chương 83: Diễn viên quần chúng bất ngờ cuồng hoá
- Chương 84: Phồn hoa cuối cùng cũng kết thúc
- Chương 85: Quà là một thố nhi gia
- Chương 86: Tình tiết quay trở lại nguyên tác
- Chương 87: Đại ca rốt cuộc cũng bày tỏ
- Chương 88: Hoắc Cải vẫn giảo hoạt như cũ
- Chương 89: Vô sỉ đến cực điểm
- Chương 90: Nhược giả chống chọi từ nơi hiểm yếu
- Chương 91: Đại ca là giếng cổ ẩn sóng
- Chương 92: Thảm kịch cuối cùng cũng bạo phát
- Chương 93: Nấu ếch cần nước nóng đun lửa nhỏ
- Chương 94: Đại hiệp không phải đồ ngốc
- Chương 95: Đại hiệp cuối cùng cũng đồng ý
- Chương 96: Câu dẫn mà vừa mừng vừa lo
- Chương 97: Tiểu gia là sơn trại phu nhân
- Chương 98: Đường lối là cường cường chi luyến
- Chương 99: Đại hiệp nói toạc móng heo
- Chương 100: Khảo nghiệm cuối cùng cũng đến
Editor:Phong Bụi
Thể loại: Đam mỹ, hài, 1vs1, ngược công, xuyên không.
Thời buổi này những người sáng tác truyện văn đã không còn xa lạ nữa, cái độc nhất ở đây là viết văn theo thể loại ngược mà làm chúng ta bất ngờ là nhân vật chính dưới ngòi bút của mình lại trở thành nhân vật có thực. -> Kết quả là bị nhân vật chính nguyền rủa thê thảm.Dạo này xuyên việt không hiếm, cái hiếm là thân là tác giả lại xuyên vào văn của mình làm nhược thụ -> kết quả là gặp vô số quỷ súc.
Dạo này nhược thụ không hiếm, cái hiếm là làm nhược thụ nhưng lại gánh vác sứ mệnh bi thảm – áp đảo từng tên quỷ súc công -> Kết quả….
Nói tóm lại là:
Chính là một cha kế khoác da nhân vật chính nhược thụ dưới ngòi bút của mình, bắt đầu hành trình ngược quỷ súc gian nan và trường kỳ.
Theo phong cách của tạp chí “Tri âm” làm tổng kết cho câu chuyện như sau.
“Nhân vật chính thảm quá đi, nguyền rủa tác giả xuyên thành mình hận chồng chất như núi!”
“Nghề nghiệp có độ nguy hiểm cao, tác giả xui xẻo bị ép xuyên qua lệ đổ thành sông!”
“Một tia hy vọng cuối cùng, oán hận biến mất mới thấy đường trở về!”
“Ngược công không thương lượng, hãy trả lại hiện thực, trả lại cuộc sống dân đô thị cho ta!”
“Chúng quỷ súc vô tội bị ra tay tàn nhẫn, cha kế giả heo ăn hổ ngược thân ngược cả tâm!”
“Nhân gian tự hữu gian tình tại, một mảnh tình thâm của chúng mỹ nam có níu chân nổi ngụy nhược thụ?”
“Đi hay không đi, câu chuyện phía sau một tiểu thụ lạt thủ tồi công…” (Bụi: Lạt thủ tồi công, gốc Lạt thủ tồi hoa, tức dùng thủ đoạn tàn nhẫn với phụ nữ)
Đảm bảo 1VS1
Biên tập Tấn Giang đánh giá:
Tác giả cha kế Hoắc Cải thiết lập số phận “bị quỷ súc luân ngược thân tâm, cuối cùng chết thảm” cho nhân vật nam chính Vạn Nhận Luân dưới ngòi bút của mình, kích nộ Vạn Nhận Luân mang đầy oán khí, bị hắn nguyền rủa, xuyên vào tiểu thuyết của mình, trở thành “Vạn Nhận Luân” chịu khổ chịu nạn.
Mà điều kiện y trở về hiện thực lại là ngược lại từng tên quỷ súc đã từng ngược Vạn Nhận Luân trong nguyên tác, để làm tiêu tan oán hận trong lòng của Vạn Nhận Luân bản gốc.
Hoắc Cải không tiền không thế chỉ có thể dựa vào sự quen thuộc thiết lập của toàn văn và sự hiểu biết đối với đam mỹ, mang theo chiếc mặt nạ thuần lương yếu ớt ngạo nghễ đi trên con đường ngược công phục thù. Tiếp tục phát huy bản chất vô lương của tác giả cha kế. Thế là một cuộc chiến công phòng đặc sắc giữa nhược thụ VS đám quỷ súc được mở màn…
Cốt truyện mới lạ tác giả xuyên vào văn của mình là điểm sáng của câu chuyện, ngôn ngữ hài hước, tình tiết gây cười khiến câu chuyện mang lại những tiếng cười không ngớt, đặc sắc cuốn hút. Hoắc Cải giả heo ăn hổ chơi trò chơi mờ ám với chúng tiểu công trong văn, thực hiện công thức “tiếp cận giảo hoạt, câu dẫn khéo léo, hãm hại nhanh gọn, sau đó không chút do dự chạy đến mục tiêu nhiệm vụ tiếp theo” một cách triệt để, bản chất vô tâm vô tư của y khiến độc giả hận không thể bóp cổ y lớn giọng ép hỏi: “Tiểu công trong vận mệnh của mi rốt cuộc là ai?” Mà tư duy hủ nam và thói quen nho nhỏ lấy kẻ thù làm nhân vật chính viết ngược văn của Hoắc Cải trong truyện cũng giải thích hợp lý cho đặc tính của tác giả cha kế mẹ kế, khiến bộ truyện càng thêm chói sáng.