Chương 131. Tiểu tinh linh Gelel
Sau khi chia tay đám người dân du mục thì dưới khung cảnh của những cánh đồng tuyết trắng, rất nhanh Sana liền tới được cái thị trấn nhỏ mà mình hay thường đến để mua bánh cốm. Đứng ở ven đường, cảm nhận lấy bầu không khí và khung cảnh trước mắt mình, Sana cảm thấy bản thân có một chút mông lung.
Thị trấn nhỏ ấy chìm trong một cảnh sắc mùa đông tuyệt đẹp, với tuyết phủ trắng xóa từng góc phố, mái nhà và cây cối. Những lớp tuyết mỏng màu trắng tinh khiết đã chụm lại trên các mái nhà, tạo thành những ngọn đồi nhỏ, trong khi các cây cối đã được lớp tuyết bao phủ, như những bông hoa đông pha lẫn giữa tầng mây.
Trên đường phố, đang có lấy những người dân địa phương đi lại trên tuyết với áo khoác ấm áp, khăn quàng cổ và găng tay. Bọn họ cười nói và thảnh thơi dạo chơi trong không khí se lạnh. Tiếng trẻ con cười vang lên từ một khu đất trống gần đó, nơi những đứa trẻ đang vui chơi trượt tuyết và xây tạo những chiếc bùn tuyết hài hước.
Đây cũng là lần đầu tiên hắn đến thị trấn này trong cái thời gian giá lạnh của mùa đông. Và khi cảm nhận lấy bầu không khí ấm áp trong cái thời tiết lạnh lẽo của nơi này, Sana lại càng cảm thấy xao động hơn bình thường.
Bởi vì hắn biết rõ, nếu như bản thân mình không làm điều gì đó can thiệp vào, thì tầm hơn chục năm nữa thôi, nơi này sẽ bị một nhóm kẻ xấu cực kỳ ác ôn đến rồi phá huỷ hoàn toàn, giống như là cảnh tượng khởi đầu cho toàn bộ câu chuyện trong Movie mà hắn đã từng được xem vậy.
Nếu như đã nhớ ra và biết rõ về nó rồi thì chắc chắn Sana sẽ không để điều đó xảy ra. Và cũng không hề khó khăn gì cả để bảo vệ cái thị trấn này khỏi sự huỷ diệt của nó, dù sao thì cũng còn hơn chục năm nữa mà, cái khó là Sana không biết rõ được chính xác vụ bi kịch đó xảy ra lúc nào.
Mà, thời gian còn rất dài nên là việc đó để suy nghĩ sau cũng được, giờ đi tìm mấy viên đá Gelel trước đã.
Thế là trước tiên Sana sử dụng lấy Haki Quan Sát của mình để bao phủ toàn bộ thị trấn, rồi dựa theo ba động từ nguồn năng lượng mà bản thân đã cảm nhận được ở trên thân thể của còn chồn Negurui trước đó, để thử tìm xem thế nào.
Nhắm mắt cảm nhận lấy một hồi lâu nhưng mà vẫn không có kết quả gì, Sana liền nghĩ đến ngay rất có khả năng cao mấy viên đá sẽ nằm ở khu lăng mộ mà hắn đã đến để lấy chiếc gương [ Kính Hoa Thuỷ Nguyệt ] trước đó.
Rất tiếc là khi hắn đến và lục tung nơi đó một lượt nhưng cũng không hề tìm thấy gì cả, kỳ lạ ta? Mấy viên đá rốt cuộc là đang nằm ở đâu? Chẳng lẽ nào đang bị giấu ở trong thứ gì đó có thể ngăn trở được sự cảm nhận của hắn.
Nếu vậy thì có vẻ phải mất một chút công sức để tìm bọn chúng đây, haizzz.
Sau khi thở dài xong thì Sana liền quay trở lại thị trấn, rồi lan toả ra ở dưới chân của mình một mảng bóng hình tròn có bán kính là 50m. Và tiếp đó hắn cũng nhanh chóng chìm vào mảng bóng đó và điều khiển nó ra xoát lấy mọi ngóc ngách của cái thị trấn này một lần nữa.
Đây là một ứng dụng nhỏ mà Sana có thể dùng bóng của bản thân để tìm kiếm lấy thứ gì đó một cách cực kỳ chi tiết. Và thế là dưới bầu không khí sinh hoạt bình thường của những người dân trong thị trấn này, có lấy một bóng đen hơi mờ đang đi qua khắp mọi nơi trên thì trấn, mà không hề có bất kỳ người nào phát hiện ra được.
Trong quá trình tìm kiếm của mình Sana có đi qua cái sạp hàng bán bánh cốm mà bản thân hay thường mua, thế là hắn liền dừng lại một chút rồi mua lấy một đống bánh cốm xong thì mới lại tiếp tục công việc tìm kiếm của bản thân.
Và rồi rất nhanh, trong căn hầm tối om của một căn nhà nào đó, thân hình của Sana chậm rãi nổi lên từ mặt đất, sau đó thì đưa ánh mắt tập trung đến một chiếc hộp gỗ được đặt trong góc của căn hầm này.
Khác với những chiếc hộp, rương và hòm đồ mà hắn đã từng lục lọi qua ở trong cái thị trấn này lúc vừa nãy. Hiện tại, Sana cảm thấy được chiếc hộp trước mặt mình khả năng cao là thứ mà hắn đang tìm, bởi vì vẻ bên ngoài của nó thực sự rất là tinh xảo và cổ xưa.
Và có vẻ cảm giác của hắn không hề sai chút nào sau khi mở chiếc hộp ra và nhìn thấy những thứ ở bên trong nó. Ngay lập tức một ánh sáng màu xanh dịu nhẹ lan toả ra từ bên trong cái hộp, soi sáng lấy vẻ mặt của Sana cùng với căm hầm đen tối lúc này.
‘ Sau bao nhiêu vất vả, rốt cuộc đã tìm thấy a.’
Nở lấy một nụ cười hài lòng và dùng đôi mắt của mình, Sana có thể thấy rõ ràng được, trong chiếc hộp này đang năm lấy năm viên đá màu xanh vô cùng tuyệt đẹp, và nằm dưới đó có vẻ như là một quyển sách.
Không sai đi đâu, đây chính là năm viên đá Gelel và quyển sách dạy cách sử dụng chúng.
Và giờ thì đã có được những viên đá này trong tay rồi, cũng nên đến lúc thử xem cách thức của hắn có thể tìm thấy được khoáng mạch Gelel hay không.
Cách của hắn cũng rất đơn giản, đó là dùng những viên đá này sáng tạo lấy một sinh vật sống. Và rồi để sinh mệnh vừa mới được sinh ra đó xem thử có thể dựa vào bản chất của mình để cảm ứng lấy nguồn năng lượng đồng dạng với bản thân nó không.
Mà trước đó phải rời khỏi căn hầm này đã, bởi vì quy trình sáng tạo sinh mệnh sau đó có lẽ sẽ hơi sinh động một chút, rất dễ khiến những người dân ở phía trên căn hầm chú ý đến.
Chìm lại vô bóng của bản thân mình cùng với chiếc hộp trên tay, rất nhanh Sana liền rời khỏi căn hầm và trở lại khu lăng mộ vừa nãy. Một lần nữa đứng ở trên khu lăng mộ và cảm nhận bầu không khí tĩnh lặng đang bao trùm xung quanh bản thân. Sana liền nở lấy một nụ cười hài lòng và gật đầu, ‘ Nơi đây có vẻ ổn, sẽ không bị ai quấy rầy và phát hiện cả.’
Thế là Sana cũng không chần chờ thêm làm gì nữa mà bắt tay ngay vào công việc sáng tạo sinh mệnh mới của mình.
Xe nhẹ đường quen, quen tay quen việc, Sana liền lôi ra một đoàn năng lượng linh hồn tinh khiết và rồi từ từ truyền nó vào một viên đá Gelel mà mình đang cầm trên tay. Sau đó thì chỉ cần chờ đợi xem kết quả là được.
Dõi mắt theo quá trình biến đổi của viên đá, từng chút từng chút Sana thấy được nguồn năng lượng bên trong nó dần trở nên sinh động lên và hình thái cũng đang từ từ xảy ra biến đổi.
Cứ như vậy, một lúc sau trên tay của Sana là một sinh vật nhỏ bé mang hình dáng của một đứa con nít, với khuôn mặt đáng yêu và đôi tai dài nhọn cùng hai cặp cánh mỏng ở sau lưng, giống như là một vị tiểu tinh linh vậy.
Và rồi sau một tiếng nhịp đập của sự sống phát ra từ sinh mệnh nhỏ bé đó, thì vị tiểu tinh linh này liền mở lấy đôi mắt to tròn của mình ra ngoáp lấy một cái, rồi mông lung nhìn lấy người đã sáng tạo ra mình.
“ ? ”
Nhìn lấy vẻ mặt ngây thơ của nó, Sana liền nở lấy một nụ cười ôn nhu và nói.
“ Ha ha ha ha ha, tiểu gia hoả, tên ta là Sana.
Còn ngươi thì xem nào, lấy cái tên là Gelel luôn đi cho hợp với bản chất của mình. Ngươi thấy sao? ”
Dường như là hiểu ý của hắn vậy, Gelel liền mừng rỡ lên, rồi chắp lấy đôi cánh của mình tập tành bay lên, và lượn xung quanh Sana trong sự hưng phấn, cùng lúc liên tục kêu lên tên của mình.
“ Gelel, Gelel, … Gelel, Gelel.”
Đợi tiểu tinh linh phấn khích bay đi bay lại được một lúc thì Sana liền gọi nó dừng lại rồi lên tiếng hỏi.
“ Gelel, ngươi có thể cảm nhận được chỗ nào khác có nguồn năng lượng giống hệt bản chất của ngươi không?”
“ Hửm? ”
Nghe Sana hỏi như vậy, tiểu tinh linh mờ mịt một hồi rồi mới hiểu ý của hắn, sau đó liền nhắm mắt lại cảm nhận lấy một lúc, rồi hào hứng hướng hắn gật đầu lia lịa.
Tiếp theo thì ngay lập tức hạ cánh xuống mặt đất ở dưới chân Sana, rồi dùng cánh tay nhỏ nhắn chỉ xuống và mang lấy vẻ mặt mong đợi nhìn lấy hắn, như là đang chờ lấy những lời khen ngợi vì đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ vậy.
“ Đây, đây”
Sana gặp vậy đầu tiên thì là phấn chấn lên vì có vẻ như bản thân đã suy đoán đúng việc đứa bé này có thể cảm ứng và xác định được nguồn năng lực Gelel khác.
Kế tiếp thì lại ngạc nhiên lên, chẳng lẽ nào dưới lòng đất chỗ này còn chôn lấy những viên đá Gelel khác? Rồi sau đó dường như nhớ ra điều gì hắn liền bất đắc dĩ nở lấy nụ cười khổ.
‘ Ha ha ha ha, đần thật, nào có cái gì chôn ở dưới đất đâu, là bốn viên đá Gelel mà mình đã cất vô trong bóng a.
Nhưng mà kinh thật, không nghĩ tới là đứa bé này lại có thể cảm nhận được đến không gian trong bóng của hắn cơ đấy.’
Vừa cảm thán nhìn thấy tiểu tinh linh đang vui vẻ trước mặt mình, Sana vừa điều khiển lấy một mảng bóng mang ra bốn viên đá Gelel còn lại. Rồi sau đó nhìn lấy đối phương hưng phấn bay đến chỗ của bốn viên đá khác thì Sana liền nở lấy một nụ cười ôn nhu và nói.
“ Gelel thật giỏi a, không ngờ bọn chúng được giấu ở trong bóng của ta mà ngươi cũng có thể tìm được.
Vậy thì Gelel còn có thể cảm nhận được những chỗ nào khác không?”
“ Hì hì hì hì ”
Sau khi cười lấy vui sướng vì được khen xong thì tiểu tinh linh liền thực hiện yêu cầu mới của người đã sáng tạo ra mình. Lần này thì thời gian nó cảm nhận lâu hơn rất nhiều, và vẻ mặt cũng đang biểu hiện ra một loại cảm giác cố hết sức.
Khi thấy đứa bé có vẻ khó khăn như vậy, Sana liền muốn kêu nó từ bỏ. Dù sao thì không tìm được cũng không sao cả, về sau đi dò xét ký ức của ông lão kia cũng được. Với lại đứa bé này chỉ mới sinh ra thôi mà, không cần phải ép buộc nó quá làm gì.
Nhưng ngay khi hắn tính lên tiếng kêu dừng thì tiểu tinh linh Gelel đã mở choàng đôi mắt của mình ra rồi vui sướng bay đến trước mặt của Sana và đưa tay chỉ một hướng nào đó, trong miệng thì liên tục phấn khích kêu.
“ Đó, đó, hướng đó,…”