
- Chương 1: Huấn luyện viên bơi lội cá nhân
- Chương 2: Tiểu thái tử Cung gia
- Chương 3: Liếm vết thương
- Chương 4: Trong ngoài không đồng nhất
- Chương 5: Huấn luyện viên mới tới
- Chương 6: Đạp một cước
- Chương 7: Mùa hè năm ấy
- Chương 8: Anh come out đêm qua rồi
- Chương 9: Diệp huấn luyện viên
- Chương 10: Mục đích Vương Tử Hồng về nước
- Chương 11: Đội Hoa kiếm
- Chương 12: Gà và vịt
- Chương 13: Gà bệnh tiên sinh
- Chương 14: Bị bắt cóc
- Chương 15: Phiên ngoại: Những chuyện năm tháng đó (1)
- Chương 16: Phiên ngoại: Những chuyện năm tháng đó (2)
- Chương 17: Phiên ngoại: Những chuyện năm tháng đó (3)
- Chương 18: Phiên ngoại: Những chuyện năm tháng đó (4)
- Chương 19: Phiên ngoại: Những chuyện năm tháng đó (5)
- Chương 20: Truyền thuyết nhân ngư
- Chương 21: Thiếp thăng chức
- Chương 22: Chết… Sao?
- Chương 23: Ánh hoàng hôn
- Chương 24: Giáo án kỹ lưỡng
- Chương 25: Chuyện năm đó
- Chương 26: Bình thường trở lại
- Chương 27: Bởi vì hổ thẹn
- Chương 28: Vừa là thầy vừa là bạn
- Chương 29: Chân tướng (1)
- Chương 30: Chân tướng (2)
- Chương 31: Đánh gãy tay
- Chương 32: Bạch nguyệt quang
- Chương 33: Tôi không yêu cậu
- Chương 34: Văn Hạo đi đâu rồi
- Chương 35: Mang ân báo đáp
- Chương 36: Một gian nhà
- Chương 37: Khai mạc Á vận hội*
- Chương 38: Chung kết 400m bơi tự do
- Chương 39: Trái với tinh thần thể thao
- Chương 40: Ăn tết
- Chương 41
- Chương 42: Tại sao cứu tôi?
- Chương 43: Hợp lại được không?
- Chương 44: Báo cảnh sát
- Chương 45: Hoa hồng
- Chương 46: Bắt đầu thi đấu
- Chương 47: Nỗ lực phấn đấu
- Chương 48: Tìm điện thoại di động
- Chương 49: Em chỉ có thể thuộc về tôi
- Chương 50: Cậu không đi tôi đi
- Chương 51: Người đàn ông của Diệp Thư Văn
- Chương 52: Lấy thêm quán quân
- Chương 53: Khi hồng kỳ bay lên
- Chương 54: 120
- Chương 55: Cậu không nên
- Chương 56: Nhân cách khuyết thiếu
- Chương 57: Tâm lý chẩn đoán
- Chương 58: Đi đối mặt đi
- Chương 59: Cậu là cha
- Chương 60: Đổi phương thức câu thông
- Chương 61: Anh yêu em
- Chương 62: Tin tức xuất ngoại
- Chương 63
- Chương 64: Đuổi tình địch
- Chương 65: Theo đuôi
- Chương 66: Xin lỗi
- Chương 67: Góc nhìn người thắng
- Chương 68: Quán quân đại hội thể thao Olympic
- Chương 69: Đi tới nước Mỹ
- Chương 70: Hắc lịch sử
- Chương 71: Kyle nhiệt tình
- Chương 72: Một con khổng tước xòe đuôi
- Chương 73: Ác ma đến từ phương Đông
- Chương 74: Sớm một chút
- Chương 75: Tỏ tình trong đêm
- Chương 76: Khoe khoang
- Chương 77: Chia sẻ bí mật
- Chương 78: Cung Trình làm đồ ăn
- Chương 79: Cắm trại
- Chương 80: Cái nhìn vặn vẹo về tình yêu
- Chương 81: Lốc xoáy phá huỷ bốn bề
- Chương 82: Len lén
- Chương 83: Sáng sớm lên
- Chương 84: Ngả bài
- Chương 85: Fourloko
- Chương 86: Thú hoang trong lòng
- Chương 87: Xuyên vào một cây gai
- Chương 88: Thái độ từng người
- Chương 89: Rút củi dưới đáy nồi
- Chương 90: Sự kiện bạo lực
- Chương 91: Những ký ức tươi đẹp và hư thối
- Chương 92: Yêu tha thiết một lần
- Chương 93: Em thượng tôi đi
- Chương 94: Rời đi
- Chương 95: Ở lại trường làm huấn luyện viên
- Chương 96: Bưu kiện trong hòm thư
- Chương 97: Bình đẳng sống chung
- Chương 98: Một đời không lo
- Chương 99: Right Here Waiting
- Chương 100: Đều là sắp xếp của tôi
/2
Edit: Diễm Thiếu.
Thể loại: Ngược tra công văn, chủ thụ, thể thao, hiện đại, thanh mai trúc mã, thiên chi kiêu tử, tra công hung bạo sau biến thê nô công x chết tâm tuyệt tình sau dốc lòng vì nhân sinh thụ, 1×1, HE.
Sau kỳ thế vận hội Olympic, thì Văn Hạo bỏ hết mọi việc bay sang Mỹ theo đuổi tình yêu của mình.
Tiệc khách công kết thúc, Cung Trình mặc dầu đang say rượu nhưng cũng tỉnh cả người vội vàng bay qua Mỹ để tìm vợ.
Văn Hạo mặt mày hòa nhã nhìn hắn: “Chuyện chúng ta đã sớm kết thúc rồi, tôi cũng đã bỏ qua tất cả, anh cũng đừng có níu kéo quá khứ nữa, được không?”
Cung Trình miệng đắng nghẹn, hắn đúng là đang bị vây trong quá khứ kia! Rất nhớ một Văn Hạo yêu chân thành đứng trước mặt mình! Thật sự rất nhớ, rất rất nhớ…
Thần tổng kết:
Tôi dùng mười năm khổ sở để đổi lấy một đời thê nô của anh.
Việc mua bán này, có lời không?
Trích đoạn:
Văn Hạo đuổi theo nam thần đến nước Mỹ. Cung Trình tức đến nổ phổi, thế mới biết Văn Hạo dĩ nhiên thật sự không yêu mình.
Văn Hạo nói: “Tôi đã bỏ qua tất cả, anh cũng vậy, chúng ta hảo tụ hảo tán đi.”
Cung Trình nóng giận gào to: “Đến tột cùng là em muốn anh làm thế nào? Muốn anh quỳ xin em sao? Được! Anh quỳ!”