Chương 166: Lần này thiệt thòi!

Qiu kinh ngạc nhìn thầy Ando nhận lấy thanh kẹo mentos, trong tay thần đèn Jenji chỉ vẻn vẹn một nắm tay, thế nhưng có Ando so sánh mới nhận ra được thanh kẹo thế mà dài đến hơn một mét.
Thế giới này tri thức khoa học kỹ thuật nhiều đến như vậy sao, thế mà dài như vậy?


Không đúng, thế giới này có Morphin Grid, có Power Rangers, rất nhiều chiến đội điều dùng khoa học kỹ thuật để khai phát năng lượng rút ra từ Morphin Grid, chẳng lẽ những thứ này cũng được tính vào bên trong?


Còn có SPD, chắc chắn thế giới này có kỹ thuật tiên tiến ngoài hành tinh, có thể bước vào thời đại vũ trụ!
Xem ra lần này thầy có thu hoạch lớn rồi!


A hắc hắc, đợi sau khi thầy tiếp thu hoàn tất còn có thể để thầy chỉnh lý biên soạn thành sách để học tập, nói không chừng thầy còn có thể sửa cũng thành mới, kết hợp cả hai lại với nhau tạo thành ma pháp khoa học kỹ thuật, cũng không cần bản thân lại từ đầu mày mò tìm tòi.


Chính mình lần này chia sẻ bí mật kéo thầy qua đây quả nhiên là quyết định đúng đắn!
Vài phút sau Qiu từ trong tay của Ado nhận lấy đèn thần, làn khói bị hút lại vào trong đèn, Jenji cũng theo làn khói chui vào lại đội nắp đèn chui ra, cũng không biết đây có phải là cơ chế làm mới hay không.


“Nhân loại trẻ tuổi, ngươi đã thấy được sức mạnh vĩ đại của ta rồi, có gì thì ước mau lên, ta còn phải đi tìm chủ nhân của ta nữa, hơn 20 năm bị nhốt ở đây cũng không thấy được chủ nhân đến, xem ra là đã xảy ra chuyện rồi.” Nho nhỏ đầu mèo gấp gáp thúc giục nói.


“Chủ nhân?” Qiu vô ý thức liếc nhìn Mystic Frog một chút, mà cái sau dường như cũng cảm giác được ánh mắt của Qiu bắt đầu phình bụng òm ọp nháy mắt, nói chung là hơn 20 năm làm ếch có bao nhiêu kỹ năng cũng muốn bày ra bấy nhiêu để gây chú ý.


Qiu lơ đãng dời đi ánh mắt, bây giờ trước tiên ước nguyện, lời nguyền của Mystic Frog không có cách giải quyết, cứ tạm thời để đó.
“Khụ khụ, vậy thì tôi ước thần đèn có thể thoát khỏi đèn thần trói buộc, trở lại thân tự do!”
“A?!”
“Ồm ộp?!”
“Ồ là như vậy sao?”


Ngoại trừ Ando như có điều suy nghĩ mỉm cười nhìn Qiu, Jenji cùng Daggeron đều là kinh hô nhìn xem Qiu, một mặt không thể tưởng tượng nổi.
“Híc, híc!” Jenji không biết từ chỗ nào cầm lên khăn tay chùi nước mắt, cảm động nói:


“Người trẻ tuổi, ta lấy lòng biết ơn sâu sắc cảm ơn cậu, thế nhưng rất lấy làm tiếc, ta trở thành thần đèn là vì ngày trước bất cẩn bị trúng một lời nguyền rủa mạnh mẽ, muốn dùng lực lượng thần thánh để tiêu hao nó đi từ từ, thế nên hiện tại không có ý định từ bỏ làm thần đèn.”


Jenji nói rồi cất lại khăn tay, lại bắt đầu ôm ngực tạo dáng nói: “Người trẻ tuổi, ta cho cậu một cơ hội để ước nguyện lại, hãy suy nghĩ cho thật kỹ!”


Qiu nghe được Jenji giảng giải không có bao nhiêu thất vọng, dù sao nếu như Jenji muốn được tự do, Mystic Frog cũng sẽ tự mình giải thoát cho Jenji mà không đến lượt bản thân quan tâm, Qiu từ ban đầu cũng không hy vọng gì.
Nói ra nguyện vọng này, chỉ là để kéo gần quan hệ giữa hai bên mà thôi.


Nếu Jenji thực hiện điều ước, Qiu cũng có thể nhờ vả Jenji trợ giúp bản thân. Nếu Jenji không thể thực hiện, Qiu vẫn còn có một điều ước, cả hai trường hợp Qiu đều không lỗ, lại đều có thể kéo gần lại quan hệ, cớ sao mà không làm đâu?


“Tôi ước mình có được tất cả tri thức về ma pháp của thế giới này!”
Đã thầy Ando lựa chọn khoa học kỹ thuật, Qiu liền chọn ma pháp, sau đó cả hai có thể bù đắp lẫn nhau.


“Được rồi, việc này dễ dàng nhiều, hãy xem đây!” Jenji nghe xong nguyện vọng của Qiu hài lòng gật gù búng ngón tay một cái, một thanh kẹo cũng xuất hiện ở trong tay của Qiu, xem xét một mắt chỉ có năm centimet.
Chật! Tính sai, xem ra phép thuật ở thế giới này cũng không phát triển là bao nhiêu!
Lần này thiệt thòi!


Qiu nhìn thanh kẹo trong tay thầy Ando, trong lòng không khỏi ảo não.
“Đã xong việc rồi thì cậu mau buông tôi ra, tôi còn phải đi tìm chủ nhân nữa!” Jenji không biết từ lúc nào đã chui vào lại đèn thần chui đầu ra nói, điều khiển thân đèn lung la lung lay tựa như muốn tránh thoát bàn tay của Qiu.


Qiu cảm nhận được trong tay lực kéo dần mạnh lên, vỗ vỗ ấm đèn khuyên: “Từ từ, bình tĩnh, tôi đã biết chủ nhân của ông ở đâu rồi, chúng ta trước tiên quay về gặp Udonna rồi nói luôn một thể.”
“Udonna?! Cậu biết Udonna?!”


Không để ý đến Jenji ngạc nhiên, Qiu phất tay một cái mở ra cổng không gian dẫn đầu đi vào.

“Jenji! Bấy lâu nay cậu đã ở đâu?!”
Udonna không thể tin vào mắt mình, Qiu chỉ là qua mấy ngày liền có thể tìm đến Jenji, chẳng lẽ năng lực tình báo của cậu ta là thật?


Sau một phen giao lưu trò chuyện Udonna cuối cùng lấy lại được bình tĩnh, cũng từ trong miệng của Jenji biết được Daggeron cùng với Calindor đã mất tích, trận chiến 20 năm trước bọn họ hình như biết được thông tin gì, cùng nhau rời xa chiến trường.


“Lúc đó tôi là người nhờ vả Daggeron mang theo Bowen rời đi trung tâm trận chiến, bây giờ Daggeron và Calindor đã mất tích, chẳng lẽ cả ba bọn họ đều đã gặp chuyện không may?”
Udonna lại không dằn được tâm tình, chậm rãi nhắm lại hai mắt.


“Được rồi, được rồi, Leanbow còn sống, Bowen còn sống, Daggeron cũng còn sống, đừng lại khóc lóc lề mề.” Qiu ngồi ở một bên ăn miếng nước uống miếng bánh nhìn thấy tình cảnh này không khỏi mở miệng nói.


Ừ, Calindor thật ra cũng là con sống, nhưng xét thấy thầy Ando đã bắt đầu công việc nghiên cứu, cứ coi như là đã hy sinh vì chân lý đi a.
Đúng rồi, còn có Qiu!


Udonna hít một hơi thật sâu lấy lại bình tĩnh, đối với Qiu trịnh trọng nói nói: “Xin lỗi về việc lúc trước không tin tưởng cậu, nhưng xin cậu hãy cho tôi biết tin tức của bọn họ, tôi sẽ đáp ứng bất cứ yêu cầu gì!”


“Không sao, tôi chỉ cần cô có thể tạo thuận lợi cho việc nghiên cứu của chúng tôi là được, nếu có thể bắt sống vài tên quái vật hắc ám của bọn Morlocks mang về cho chúng tôi thì càng tốt.” Qiu khoát khoát tay nói.


“Leanbow tôi đã nói rồi, chính là Koragg, Bowen chính là cái cậu tên Nick kia, còn Daggeron thì ở đây.” Qiu nói lời, một cỗ TS4 sách theo một con ếch xanh bay vào.


Udonna còn chưa hoàn hồn từ tin tức Nick là con của mình mà Qiu nói, đã thấy một con ếch xuất hiện trước mặt, đôi mắt ếch còn rất chán nản xoay một vòng nhìn lấy bản thân.


Daggeron trăm phần trăm xác định người trẻ tuổi trước mặt đã biết thân phận của bản thân, dù sao cũng sẽ không có ai lại để ý đến một con ếch bình thường, lại bắt lấy nó bay vòng vòng suốt ngày cả.


Mà bị Qiu giày vò cả ngày, chủ yếu là do bản thân tự muốn giãy dụa trốn thoát không thành, bây giờ Daggeron đã không muốn biểu hiện cái gì, mệt mỏi.
“Cậu nói đây là Daggeron?”
“Đây là chủ nhân?” Jenji cũng rất bất ngờ theo làn khói từ trong đèn thần bay ra, hai mắt chăm chú nhìn lấy nho nhỏ ếch con.


“Đúng vậy, rất bất ngờ phải không?” Qiu nhún nhún vai đặt Daggeron trên bàn, lại từ trong hư không cầm ra một cái máy đánh chữ loại cổ điển đặt lên kế bên.


“Được rồi, mấy người có thể dùng thứ này từ từ trò chuyện đi, tôi còn có việc của mình, tạm biệt.” Qiu vẫy tay chào hỏi một người một ếch một mèo sau liền xoay người nhanh chóng rời đi.
Bản thân còn một phần tri thức ma pháp chưa có tiếp thu đâu!






Truyện liên quan